Lăng Vũ không phải kiểu người tin vào trực giác, nhưng cảm giác bất an trong lòng anh ngày càng lớn dần. Vụ mất tích liên tiếp trong thành phố không phải là ngẫu nhiên. Một con quỷ hút máu đơn lẻ có thể săn mồi lẻ tẻ, nhưng với tần suất này, có lẽ anh đang đối mặt với một thứ gì đó nguy hiểm hơn.
Anh rời quán cà phê cùng Thanh Tuyết. Đêm nay trời lạnh hơn bình thường, những cơn gió thổi qua con phố vắng làm không khí thêm phần u ám. Đèn đường nhấp nháy, hắt ánh sáng mờ nhạt xuống vỉa hè.
“Anh định đi đâu bây giờ?” Thanh Tuyết hỏi, kéo chặt chiếc áo khoác mỏng.
“Bến cảng phía tây.” Lăng Vũ đáp. “Hai trong số ba vụ mất tích đều xảy ra gần đó.”
Cô hơi do dự. “Vậy… em đi với anh.”
Anh dừng lại, quay sang nhìn cô. “Không được.”
“Lăng Vũ.” Thanh Tuyết nhìn anh, ánh mắt kiên định. “Em có thể giúp.”
Anh biết cô nói đúng.
Cô không chỉ là một bác sĩ giỏi, mà còn là người duy nhất anh tin tưởng. Cô có thể nhận ra dấu vết của quỷ hút máu chỉ bằng cách kiểm tra thi thể, một kỹ năng đã giúp anh nhiều lần trong quá khứ.
Nhưng lần này, anh không muốn cô đến gần nguy hiểm.
“Về nhà đi.” Anh nói dứt khoát.
Thanh Tuyết mím môi, nhưng cô biết một khi anh đã quyết định thì không thể thay đổi.
Khu vực này đã xuống cấp từ lâu. Những nhà kho cũ kỹ bị bỏ hoang, ánh đèn le lói tạo ra những cái bóng kỳ quái trên nền đất.
Lăng Vũ lặng lẽ bước đi giữa những thùng hàng rỉ sét, tay đặt lên chuôi con dao bạc giắt bên hông.
Anh cảm nhận được nó.
Mùi tanh nồng của máu.
Ở cuối dãy nhà kho, một cánh cửa sắt hé mở. Bên trong, ánh sáng yếu ớt hắt ra, cùng với âm thanh kỳ lạ—tiếng nước nhỏ giọt, xen lẫn một tiếng thở gấp.
Lăng Vũ bước vào.
Cảnh tượng bên trong khiến anh khựng lại.
Một cô gái trẻ bị trói vào ghế, đầu gục xuống, hơi thở yếu ớt. Trên cổ cô có hai vết cắn nhỏ, máu rỉ ra tạo thành những vệt đỏ trên làn da nhợt nhạt.
Cô ấy vẫn còn sống.
Nhưng không còn nhiều thời gian.
Lăng Vũ tiến lại gần, rút dao cắt dây trói. Cô gái rên lên khe khẽ, mí mắt khẽ động.
“Cố chịu đựng.” Anh nói, giọng trầm thấp.
Nhưng ngay khi anh định bế cô rời đi, một bóng đen lao ra từ góc tối.
Lăng Vũ phản xạ nhanh như chớp, lùi lại và giơ dao lên.
Một kẻ khác đã ở đây từ trước.
Tên quỷ hút máu đứng đó, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào anh.
“Thợ săn…” Giọng hắn trầm đục, như thể đang cố nuốt xuống cơn khát máu.
Lăng Vũ không đáp, chỉ siết chặt dao trong tay.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn lao đến.
Anh xoay người né, lưỡi dao vung lên, để lại một vết cắt sâu trên cánh tay đối phương. Nhưng con quỷ gần như không phản ứng, nó tiếp tục tấn công với tốc độ kinh hoàng.
Lăng Vũ biết mình không thể kéo dài trận chiến này.
Anh lùi lại, nhắm thẳng vào tim đối phương rồi đâm mạnh.
Lưỡi dao xuyên qua ngực con quỷ. Nó khựng lại, đôi mắt đỏ trợn trừng. Cơ thể nó co giật, rồi bắt đầu tan rã.
Trong vài giây, chỉ còn lại một đống tro bụi trên sàn.
Lăng Vũ hạ dao xuống, hơi thở dồn dập.
Anh cúi xuống kiểm tra cô gái. Cô vẫn còn sống, nhưng vết cắn trên cổ có thể trở thành vấn đề lớn.
Không thể ở lại đây lâu hơn.
Anh bế cô lên và nhanh chóng rời khỏi nhà kho.
30 phút sau.
Thanh Tuyết giật mình khi nghe tiếng gõ cửa dồn dập. Cô vội chạy ra mở cửa, và trước mắt cô là một cảnh tượng đáng lo ngại.
Lăng Vũ đứng đó, trên tay là một cô gái đang bất tỉnh.
“Giúp cô ấy.” Anh nói, giọng nghiêm trọng.
Không chần chừ, cô lập tức đưa họ vào trong.
Sau khi đặt cô gái lên ghế sofa, Thanh Tuyết lấy dụng cụ y tế ra, nhanh chóng kiểm tra vết thương.
“Cô ấy bị cắn bao lâu rồi?”
“Không quá một giờ.”
Thanh Tuyết cắn môi. “Vậy thì vẫn còn cơ hội.”
Lăng Vũ khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh. “Em có thể ngăn cô ấy biến đổi không?”
Cô không trả lời ngay. Sau một lúc im lặng, cô nói: “Có một cách… nhưng rất nguy hiểm.”
Anh nhìn cô, chờ đợi.
Thanh Tuyết hít sâu. “Có một loại huyết thanh có thể ngăn chặn quá trình biến đổi. Nhưng nó không hoàn toàn hiệu quả, và có thể giết chết người được tiêm.”
Lăng Vũ siết chặt nắm tay.
Cô gái này có thể không qua khỏi, nhưng nếu không làm gì, cô ấy chắc chắn sẽ biến thành quỷ hút máu.
“Làm đi.” Anh nói.
Thanh Tuyết gật đầu, chuẩn bị ống tiêm.
Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nhưng một điều chắc chắn—đây chỉ mới là khởi đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)