Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Căn hộ của Thanh Tuyết tràn ngập mùi thuốc sát trùng. Dưới ánh đèn vàng nhạt, cô nhanh chóng chuẩn bị ống tiêm chứa huyết thanh chống lại sự biến đổi. Lăng Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú dõi theo từng cử động của cô.
Cô gái trẻ vẫn bất tỉnh trên ghế sofa, hơi thở yếu ớt. Làn da cô ấy tái nhợt, hai vết cắn trên cổ sưng đỏ lên một cách bất thường. Nếu không hành động ngay, cô ấy sẽ không còn là con người nữa.
Thanh Tuyết rút nắp ống tiêm, hít một hơi sâu. “Nếu tiêm sai liều, tim cô ấy có thể ngừng đập ngay lập tức.”
Lăng Vũ không đáp, nhưng anh hiểu sự nguy hiểm của việc này.
Cô cẩn thận đâm kim vào tĩnh mạch trên cánh tay cô gái, đẩy thuốc vào thật chậm. Một giây… hai giây… ba giây…
Cơ thể cô gái đột nhiên co giật mạnh.
Thanh Tuyết giật mình, suýt đánh rơi ống tiêm.
“Chuyện gì vậy?” Lăng Vũ cúi xuống, sẵn sàng hành động nếu có điều gì bất thường xảy ra.
Hơi thở của cô gái trở nên gấp gáp, toàn thân run lên từng cơn. Mạch của cô ấy đập loạn xạ, rồi dần chậm lại.
Một phút trôi qua.
Hai phút.
Ba phút.
Không có gì xảy ra.
Thanh Tuyết kiểm tra nhịp tim của cô gái, sau đó ngẩng lên nhìn Lăng Vũ, giọng nhẹ nhõm: “Cô ấy ổn rồi.”
Lăng Vũ thở phào, nhưng anh không dám lơ là. “Bao lâu nữa thì biết được cô ấy có hoàn toàn trở lại bình thường không?”
Thanh Tuyết lau mồ hôi trên trán. “Cần ít nhất 24 giờ để theo dõi. Nhưng nếu cô ấy qua đêm nay mà không có dấu hiệu bất thường, em nghĩ cơ hội rất cao.”
Lăng Vũ gật đầu. Anh nhìn cô gái, thầm hy vọng cô ấy có thể sống sót.
3 giờ sáng.
Lăng Vũ ngồi trong góc phòng, mắt không rời cô gái trên ghế sofa. Thanh Tuyết đã ngủ gục trên bàn sau nhiều giờ theo dõi bệnh nhân.
Bên ngoài, thành phố vẫn chìm trong màn đêm tĩnh mịch.
Cô gái khẽ cử động, mi mắt run lên.
Lăng Vũ lập tức ngồi thẳng dậy.
Cô ấy mở mắt.
Lăng Vũ không vội trả lời. “Cô cảm thấy thế nào?”
Cô chớp mắt, rồi khẽ nhăn mày. “…Tôi… tôi nhớ là mình đã bị…”
Hình ảnh cuối cùng trong trí nhớ của cô là một cặp mắt đỏ rực trong bóng tối, rồi cơn đau nhói trên cổ.
“Cô đã bị tấn công.” Lăng Vũ nói thẳng. “Nhưng chúng tôi đã cứu cô.”
Cô gái ngơ ngác. “…Anh là ai?”
“Lăng Vũ.”
Cô quay đầu, nhìn thấy Thanh Tuyết vẫn đang ngủ gục trên bàn.
“Cô ấy là ai?”
“Bác sĩ.”
Cô gái im lặng một lúc, sau đó đưa tay lên chạm vào cổ mình. Khi chạm vào vết cắn, cô rùng mình.
“Tôi… tôi có phải là…”
“Chưa.” Lăng Vũ cắt ngang. “Cô vẫn là con người.”
Cô gái nhìn anh, ánh mắt dao động. “Thật sao?”
Anh gật đầu.
Cô ấy bật khóc.
Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô, không phải vì đau đớn, mà vì sợ hãi.
Lăng Vũ không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
Anh biết cảm giác đó.
Nỗi sợ khi đối diện với cái chết… và thứ còn tệ hơn cái chết.
Sau một lúc, cô gái bình tĩnh lại. Cô lau nước mắt, hít một hơi thật sâu.
“…Cảm ơn.”
“Cô tên gì?” Lăng Vũ hỏi.
“…Tôi là Dư Mộng.”
Sáng hôm sau.
Thanh Tuyết thức dậy, ngạc nhiên khi thấy Dư Mộng đã tỉnh táo và có thể tự đi lại.
“Không thể tin được.” Cô kiểm tra nhịp tim của Dư Mộng, rồi quay sang Lăng Vũ. “Huyết thanh đã có tác dụng.”
Lăng Vũ gật đầu. Nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
Anh nhìn Dư Mộng. “Cô nhớ được gì về kẻ đã tấn công mình không?”
Dư Mộng cau mày, cố gắng lục lại ký ức. “…Tôi không thấy rõ mặt hắn. Nhưng tôi nhớ…”
Cô ngập ngừng.
“Nhớ gì?” Lăng Vũ hỏi dồn.
“…Tôi nhớ hắn có một hình xăm.”
“Ở đâu?”
“Trên cổ tay. Một biểu tượng kỳ lạ… giống như một con rắn quấn quanh một thanh kiếm.”
Lăng Vũ và Thanh Tuyết nhìn nhau.
Đây không phải là một con quỷ hút máu đơn lẻ.
Biểu tượng đó… thuộc về một tổ chức.
Và nếu một tổ chức quỷ hút máu đang hoạt động trong thành phố, thì mọi chuyện còn nguy hiểm hơn họ tưởng.
Lăng Vũ siết chặt nắm tay.
Trận chiến thực sự… chỉ mới bắt đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


