Căn hộ của Lăng Vũ nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư cũ, cách xa trung tâm thành phố. Không phải vì anh không đủ tiền sống ở nơi tốt hơn, mà vì anh thích sự yên tĩnh của nơi này. Một kẻ săn quỷ hút máu không cần những tiện nghi xa hoa—chỉ cần một chỗ để ngủ và một nơi để cất vũ khí.
Lăng Vũ ngồi trên ghế, cởi áo khoác ra và đặt con dao bạc lên bàn. Vết máu trên lưỡi dao đã khô, để lại một màu nâu sẫm. Anh với tay lấy điếu thuốc, châm lửa, rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại.
Săn lùng quỷ hút máu không phải là một công việc dễ dàng. Bọn chúng không chỉ mạnh hơn con người, mà còn có khả năng ẩn mình hoàn hảo. Hầu hết mọi người thậm chí còn không biết chúng tồn tại.
Nhưng anh biết.
Anh đã theo đuổi chúng suốt mười năm qua, kể từ ngày người thân cuối cùng của anh bị giết bởi một con quỷ hút máu. Kể từ đó, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc trở thành thợ săn.
Bộ đàm nhỏ trong tai anh vang lên giọng của Lý Hân—cộng sự của anh.
“Xác nhận chưa?”
Lăng Vũ nhả một làn khói. “Xác nhận. Hắn đã bị xử lý.”
“Không có thêm kẻ nào khác?”
“Không.”
Lý Hân im lặng trong vài giây, rồi nói: “Có vẻ như đây là một vụ đơn lẻ. Không phải nhóm.”
Lăng Vũ không tin điều đó.
Quỷ hút máu hiếm khi hành động một mình. Nếu có một con xuất hiện, khả năng cao là còn nhiều hơn.
Anh dụi điếu thuốc, đứng dậy. “Tôi sẽ kiểm tra thêm.”
“Vậy anh cẩn thận.”
Lăng Vũ tắt bộ đàm, cầm lấy con dao bạc, rồi rời khỏi căn hộ.
Nửa đêm.
Thanh Tuyết ngồi trong một quán cà phê nhỏ ở trung tâm thành phố, ánh mắt dõi theo màn hình điện thoại. Tin tức mới nhất vừa đưa tin về một vụ mất tích—một cô gái trẻ biến mất ngay trên đường về nhà.
Cô cắn môi.
Không ai nhận ra điều này, nhưng cô biết.
Quỷ hút máu đang hoạt động mạnh hơn.
Cánh cửa quán cà phê bật mở, kéo theo một luồng gió lạnh. Thanh Tuyết ngẩng lên, và ánh mắt cô sáng lên khi thấy người đàn ông vừa bước vào.
Lăng Vũ.
Anh bước tới chỗ cô, kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt vẫn sắc lạnh như mọi khi.
“Em gọi anh ra đây làm gì?” Anh hỏi.
Thanh Tuyết đẩy điện thoại về phía anh. “Anh nhìn cái này đi.”
Lăng Vũ liếc nhìn màn hình. Tin tức về vụ mất tích hiện lên rõ ràng.
Anh cau mày. “Lại nữa?”
Cô gật đầu. “Anh không thấy kỳ lạ sao? Chỉ trong một tuần mà đã có ba người mất tích.”
Lăng Vũ trầm ngâm. Điều này thực sự bất thường.
“Anh nghĩ sao?” Cô hỏi.
Anh nhìn cô một lúc, rồi nói: “Anh sẽ điều tra.”
Thanh Tuyết thở dài. “Lăng Vũ… anh có bao giờ nghĩ đến chuyện dừng lại không?”
Cô biết, với một người như anh, dừng lại là điều không thể.
Nhưng cô ước gì anh có thể sống một cuộc đời bình yên.
Chỉ là… cuộc đời của họ chưa bao giờ bình yên cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







