Thành phố Lâm An về đêm chưa bao giờ thực sự ngủ. Những tòa nhà cao tầng sáng đèn, những con đường rực rỡ ánh neon, dòng người vẫn tiếp tục đổ về các khu vui chơi, quán bar và hộp đêm. Nhưng ở đâu đó trong bóng tối, một thế giới khác đang tồn tại—thế giới của những kẻ săn mồi thực sự.
Lăng Vũ lặng lẽ đứng trên mái một tòa nhà cũ, phóng tầm mắt về phía con phố bên dưới. Anh mặc một chiếc áo khoác đen dài, đôi mắt sắc lạnh ẩn sau làn khói thuốc lá. Tay phải anh siết chặt chuôi con dao bạc giấu trong túi áo.
Con mồi của anh đang ở đó.
Giọng một người phụ nữ vang lên qua tai nghe. “Cẩn thận. Hắn có thể không đi một mình.”
Lăng Vũ không đáp, chỉ lặng lẽ nhảy xuống từ mái nhà, tiếp đất êm ru trong một con hẻm tối. Từ đó, anh nhanh chóng hòa vào dòng người, bám theo kẻ tình nghi.
Gã đàn ông rẽ vào một con phố nhỏ, nơi ánh sáng đèn đường không thể chiếu tới.
Một cô gái trẻ đang đứng đó, dáng vẻ có phần lo lắng. Cô mặc một chiếc váy xanh nhạt, tay cầm điện thoại, liên tục nhìn quanh như đang chờ ai đó.
Lăng Vũ thầm chửi thề trong đầu.
Một con mồi hoàn hảo.
Trước khi gã đàn ông kịp ra tay, Lăng Vũ đã lao tới.
Con dao bạc trong tay anh chớp lên dưới ánh trăng.
Gã đàn ông ngay lập tức xoay người, đôi mắt đỏ rực lóe lên trong bóng tối. Nhưng hắn không kịp phản ứng.
Lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim hắn.
Gã há miệng, định hét lên, nhưng chỉ phát ra một tiếng rít yếu ớt. Cơ thể hắn co giật dữ dội, làn da tái nhợt bắt đầu nứt ra, rồi nhanh chóng tan thành tro bụi.
Lăng Vũ lùi lại, thu dao về, ánh mắt vẫn cảnh giác nhìn xung quanh.
Cô gái trẻ giật mình lùi lại, miệng lắp bắp: “Anh… anh vừa giết người?”
Lăng Vũ không đáp, chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi xoay người rời đi.
Anh không có thời gian để giải thích.
Phía sau lưng, cô gái vẫn đứng ngây ra, bàn tay run rẩy nắm chặt điện thoại. Đôi mắt cô ánh lên sự hoảng loạn tột độ. Một người đàn ông vừa biến thành tro bụi ngay trước mắt cô, mà kẻ giết hắn lại thản nhiên rời đi như thể chẳng có gì xảy ra.
Cô muốn hét lên, muốn gọi cảnh sát, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Một phần trong cô mách bảo rằng, đây không phải chuyện mà con người bình thường có thể can thiệp vào.
Lăng Vũ tiếp tục bước đi, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch.
Anh biết, cuộc săn đêm nay vẫn chưa kết thúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







