Quả nhiên dầu Phu Chư thích hợp với món chiên.
Chỉ một ngụm, trong vòng vài giây cô liền giải quyết năm con tiểu quỷ đó.
Dương Tam lấy sách dạy nấu ăn ra, bắt đầu ghi chép.
Ác quỷ: Chiên bằng dầu Phu Chư kết hợp với Thái Dương Chân Hỏa. (Sử dụng thiên lôi phách sẽ khiến nguyên liệu nấu ăn biến chất, kiến nghị không nên phí phạm của trời.)
Sau khi ghi chép, cô liền thu quyển sách lại.
Điều khiến cô cảm thấy buồn bực là dầu Phu Chư sau mỗi lần sử dụng sẽ ngày ít đi, không giống như Thái Dương Chân Hỏa có thể dùng lại. Mặc khác, số lượng dầu Phù Chư hiện có rất ít, 3000 năm qua cô cũng chỉ mới đụng phải một con. Thịt đã bị cô nướng ăn, còn dầu Phu Chư được cô lưu trữ lại dùng dần.
Nếu có thể gặp được một con Phu Chư nữa thì tốt biết mấy.
Dương Tam đang suy nghĩ miên man thì bên ngoài chợt vang lên tiếng đập cửa.
Dương Tam chậm rãi đi ra mở cửa. Bên ngoài là một người đàn ông đeo kính gọng mỏng, mặt mũi bình thường nhưng Dương Tam ngửi được mùi tà khí nhàn nhạt trên người anh ta.
Anh ta ôn tồn mỉm cười, nói: “Cô vừa mới ăn món gì thế, mua ở đâu vậy? Mùi hương quá thơm, tôi ở ban công thèm đến đói bụng.”
Mua được mới là lạ!
Dương Tam nhàn nhạt đáp: “Đây là đặc sản bạn tôi gửi đến, tôi cũng không biết mua ở đâu.”
Anh ta vẫn không từ bỏ, tiếp tục thuyết phục cô: “Có thể cho tôi thông tin liên lạc của người bạn đó được không? Tôi định xem có thể nhờ người đó mua giúp tôi hay không.”
Anh ta lấy ra một tấm danh thiếp, giọng điệu không giấu được sự tự đắc: “Cô yên tâm, tôi không phải kẻ lừa đảo, đây là danh thiếp của tôi, tôi là người đại diện.”
Ánh mắt anh ta dừng trên người Dương Tam mang theo vài phần dò xét, giống như đang định giá một món hàng.
Trong lòng Dương Tam âm thầm ghi thù người này, trước kia kẻ nào dám dùng ánh mắt như vậy nhìn cô đều đã vào bụng cô cả rồi.
Cô nhìn danh thiếp, tên trên danh thiếp ghi là Hà Hằng, là người đại diện của Tề San. Cái tên Tề San này nghe có chút quen tai.
Hà Hằng nói: “Vẻ ngoài của cô rất thích hợp tiến vào giới giải trí, nếu cô cảm thấy hứng thú có thể đến công ty chúng tôi phỏng vấn.”
Dương Tam cất lấy danh thiếp, nói: “Để tôi suy nghĩ.”
Hà Hằng cũng không ép buộc cô, thấy không hỏi được gì từ Dương Tam liền rời đi.
Dương Tam nhìn bóng dáng của anh ta, đôi mắt híp lại, dùng ngón tay búng nhẹ linh khí trên người Hà Hằng.
Ác quỷ chiên dầu rất thơm, nhưng mùi hương đó chỉ có yêu quái quỷ thần mới có thể ngửi thấy, người bình thường không thể nào ngửi được.
Chỉ một lát sau, bên dưới vang lên một tiếng rầm - là Hà Hằng không cẩn thận bị té ngã.
Dương Tam vui vẻ quay vào nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)