Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động.
Nam Cung Nghiêu ngồi trên giường, nhìn về phía người con gái vẫn còn đang run rẩy ngồi cuộn tròn ở bên ngoài, cô khiến anh cảm thấy thật buồn cười, dáng vẻ của chính mình đáng sợ đến vậy sao?
"Lại đây!" Rất ít khi anh lặp lại một câu nói hai lần. Âmđiệu xuất phát từ giọng nói của anh tuy không có nửa điểm gì gọi là ép buộc nhưng lại khiến người khác không cách nào phản kháng lại.
Cơ thể của Uất Noãn Tâm không hề động đậy, từ đầu đến cuối vẫn không dám: "Tôi…"
"Nếu như cô không tình nguyện vậy cô có thể bước ra khỏi nơi này, tôi không bao giờ ép buộc bất kỳ người phụ nữ nào!" Nhìn thấy cô vẫn không nhúc nhích, muốn cùng anh chơi trò mèo vờn chuột sao, Nam Cung Nghiêu lấy điện thoại ra: "Tôi không ngại tự mình nói với ông chủ của cô, tôi đối với cô rất vừa ý…"
"Không, không phải… Tôi, tôi…" Uất Noãn Tâm bối rối đến mức líu lưỡi, vội vàng rút tay lại nhưng anh lại nắm lấy chiếc cằm của cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt tựa như sói của anh, một nỗi sợ hãi dấy lên trong trái tim cô, sau đó nhanh chóng lan ra khắp người.
"Trò chơi mèo vờn chuột này, em chơi vui không?"
"……"
Anh không để cho cô có cơ hội giải thích, thấp giọng hỏi: "Đi, hay ở lại?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)