Thịt xông khói, mứt, bánh mì nướng, salad, trái cây, bánh lúa mì, sữa. Mùi thơm hấp dẫn đã làm cho bụng của Uất Noãn Tâm "ọc ọc" kêu lên. Không thèm để ý đến hình tượng của mình, vừa ngồi xuống, đã lấy một miếng mứt bỏ vào miệng mình: "Ngon, ngon quá trời… Có thật là anh đã làm những món này không vậy?"
Ánh mắt nhìn lên phía trên nơi để khay đựng trà là những cuốn sách hiến pháp - pháp luật dày cui, Uất Noãn Tâm liền hỏi: "Anh là luật sư sao?"
"Ừm! Kiêm luôn giáo sư môn pháp luật của trường đại học!"
"Thật vậy sao?" Hèn chi trên người anh lại có một loại chính trực rất đặc trưng, nhã nhặn cùng cao quý. Thật trùng hợp lại gặp được người cùng ngành, nhìn qua có thể thấy được anh là một người rất xuất sắc, Uất Noãn Tâm liền nói: "Tôi cũng vậy! Tôi cũng vậy! À… Ý tôi là, bây giờ không phải, nhưng ba tháng sau tốt nghiệp thì phải rồi!"
"Cô là sinh viên năm cuối ư? Nhìn cô còn rất trẻ nha!"
"Khi tôi học trung học, đại học tôi có nhảy lớp, cho nên so với các bạn cùng tuổi khác tôi tốt nghiệp sớm hơn họ. Nhưng không thể vì tôi mới mười tám tuổi, mà xem thường tôi đấy nha!"
"Tôi không có ý đó! Cô đang học ở trường nào?"
"Bắc Đại!"
"Tôi là giáo sư của trường Bắc Đại! Trước đây tôi không gặp em! Không lẽ em chính là sinh viên vừa chuyển đến trường hồi tuần trước - Uất Noãn Tâm sao?"
"Ưm ưm ưm! Là em! Chính là em!" Cô gật đầu như lật đật: "Giáo sư, chào thầy!" Cô phấn khởi cùng tôn trọng đưa tay ra, nhưng lúc này mới để ý trên tay mình dính đầy sốt cà chua. Xấu hổ đỏ mặt, vội vàng rút tay về, ngượng ngùng lè lưỡi.
Lương Cảnh Đường bị bộ dạng tinh nghịch của cô làm cho buồn cười, từ trong lòng bật ra tiếng cười lanh lảnh, lúc này anh mới phát hiện ra, bản thân hình như đã rất lâu không cười thoải mái như vậy rồi!
Người con gái vừa mới quen biết ở trước mắt này, trên người toát ra một sức hấp dẫn khiến cho người khác muốn đến gần cô, bất giác anh mở miệng: "Tôi đã xem qua thành tích của em rồi, rất xuất sắc! Vừa hay tôi đang cần một người trợ lý, có muốn suy nghĩ về vấn đề này không?"
Uất Noãn Tâm mở to mắt: "Em có thể sao?" Đây chính là công việc mà tất cả các sinh viên đều mơ ước đó…
Khi nhận được sự chắc chắn, cô mừng rỡ đến nhảy cẫng lên. Một chuyện tốt như vậy làm cho cô cứ ngỡ rằng mình đang nằm mơ, liền nhéo bản thân mình thật cái.
Đau quá…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


