Thời gian như ngừng trôi, không khí cũng tựa như bị đông cứng lại!
Uất Noãn Tâm thề rằng, hôm nay thực sự là một ngày ngượng ngùng, lúng túng nhất trong cuộc đời của cô.
Bỗng có một người đẹp bất ngờ ngã nhào vào lòng mình làm cho Hướng Lăng Phong bị dọa hú vía. Cách chào hỏi này… có chút đặc biệt nha! Cách ăn mặc có chút… ưm… thiếu vải!
Anh không phải cố ý nhìn vào đường rãnh quyến rũ ở trước ngực của cô, phần dưới váy ngủ ẩn hiện màu trắng trong của quần lót. Anh không cố ý cảm nhận làn da trơn bóng như sữa cùng vòng eo mảnh mai của cô. Cũng không cố ý để cho mái tóc dài của cô bởi vì hoảng sợ càng làm cho khuôn mặt trở nên quyến rũ cùng với đôi môi mềm mại, ươn ướt và đỏ mọng hấp dẫn mình. Càng không… cố ý thở dốc, nơi nào đó trong cơ thể chợt cảm thấy bất thường.
Uất Noãn Tâm sợ đến ngây ngốc, hoàn toàn không biết phải phản ứng như thế nào, vẫn duy trì dáng vẻ sợ hãi để mặc cho anh ôm lấy mình. Cho đến khi bị một lực từ cánh tay của ai đó kéo cô vào trong lòng, đem chiếc áo vest lớn khoác lên người cô. Lúc này cô mới tỉnh lại, nhận thức được lúc nãy vừa xảy ra chuyện gì, xấu hổ đến mức không biết nên làm gì.
Do đồ ngủ quá lộ liễu, cũng may bên trong có mặc nội y, nếu không cô đã bị một người đàn ông khác nhìn thấy hết rồi còn gì, đã vậy còn ở trước mặt chồng mình nữa chứ!
Tuy nhiên ngay cả như thế, cô vẫn lúng túng muốn chui xuống đất để thoát khỏi chỗ này. Anh ấy là người bạn thân nhất của anh, bảo cô sau này phải đối mặt với anh như thế nào đây!
Không phải kêu anh đến uống rượu sao? Như thế nào lại trở thành anh ở lì nhà cậu ta? Chưa gì đã trở mặt rồi sao? Hướng Lăng Phong câm nín. Tên này rõ ràng đang khó chịu đây mà, anh cũng không có hứng thú làm bóng đèn: "Ít nhất cậu cũng phải để tôi thay đồ trước đã!" Trong lúc mở cửa tủ quần áo cũng không quên chế giễu: "Sẽ không bay ra thêm một cô nữa chứ? Mình không thể chịu đựng nổi nữa đâu nha…"
Đáp lại anh là một ánh mắt tựa như dao.
"Chỉ nói giỡn thôi mà, đôi lúc cũng phải hài hước một chút chứ nhỉ?" Hướng Lăng Phong lắc đầu cười rồi đi ra ngoài. Khi cửa khép lại, nụ cười cũng tắt hút. Đêm nay, lại có một người phải chịu đau khổ rồi! Anh là một người ngoài, muốn giúp cũng đành lực bất tòng tâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

