Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hợp đồng 30 ngày, tổng tài cưng chiều vợ Chương 16: Ăn Cơm Hay Ăn Cơm Chó?

Cài Đặt

Chương 16: Ăn Cơm Hay Ăn Cơm Chó?

Ngôn Vãn vô thức cảm thấy bầu không khí giữa hai người đàn ông có chút kỳ lạ. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ đành yên phận ăn cơm.

Trên bàn bày biện hơn mười món ăn ngon, đa số là món thanh đạm, chỉ có vài món là có thêm ớt.

Ngôn Vãn từ nhỏ đã thích ăn cay, nên theo bản năng đưa đũa gắp một miếng ớt.

Nhưng đũa của cô vừa chạm vào miếng ớt, một đôi đũa khác đã gắp lấy nó.

Cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Hoắc Lê Thần.

Trùng hợp như vậy sao? Ngôn Vãn có chút ngại ngùng.

Tần Sở đang định gắp thức ăn, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai đôi đũa đang chạm vào nhau trên bàn, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Đây là muốn anh ấy ăn cơm hay là ăn cơm chó?

Ngôn Vãn có chút ngượng ngùng, vội vàng buông đũa ra, quay sang gắp một món khác.

Nhưng đũa của cô vừa hạ xuống thì đũa của Hoắc Lê Thần lại đồng thời gắp lấy nó.

Một lần là trùng hợp, hai lần thì không thể nói là trùng hợp được nữa.

Ngôn Vãn nghi hoặc nhìn Hoắc Lê Thần, chỉ thấy anh đang nhìn cô, ánh mắt có chút bá đạo.

Anh lạnh lùng nói: "Cô không thể ăn cay."

Tại sao? Cô từ nhỏ đến lớn đã ăn cay rồi mà.

Ngôn Vãn sững sờ một lúc, sau đó mới nhớ ra. Tối qua cô bị cảm, tuy bây giờ cơ thể đã không còn khó chịu nữa, nhưng sau khi bị bệnh cần phải tịnh dưỡng vài ngày.

Anh là đang quan tâm đến sức khỏe của cô sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Lê Thần thoáng qua một tia mất tự nhiên, anh thu đũa lại, thuận tay gắp một miếng rau, ung dung tiếp tục ăn cơm.

Mặc dù Hoắc Lê Thần không nhìn cô nữa, nhưng tim Ngôn Vãn lại đập nhanh hơn.

Ăn cơm xong, Ngôn Vãn đi theo Hoắc Lê Thần ra khỏi nhà ăn.

Nhìn bóng lưng cao lớn của anh, cô luôn cảm thấy có chút gượng gạo.

Cô đi được vài bước liền chủ động lên tiếng: "Tôi còn phải đi làm, tôi đi trước đây."

"Tôi đưa cô đi."

Hoắc Lê Thần thản nhiên lên tiếng, sải bước chân dài đi ra ngoài.

Ngôn Vãn theo bản năng từ chối: "Không cần phiền phức như vậy đâu."

"Ngôn Vãn, tôi cũng phải đi làm." Hoắc Lê Thần nhắc nhở.

Ngôn Vãn nhất thời không nói nên lời. Lúc này cô mới nhớ ra anh đã trở thành vị tổng giám đốc mới của cô, nơi làm việc của hai người là cùng một chỗ.

Anh đưa cô đi, chẳng qua cũng chỉ là tiện đường mà thôi.

Lên xe, Ngôn Vãn ngồi dựa vào cửa xe, im lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.

Hoắc Lê Thần liếc nhìn cô, đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp.

Sau đó, anh cũng lấy máy tính xách tay ra bắt đầu xử lý công việc của mình.

Trong xe không ai nói chuyện với ai, yên tĩnh lạ thường.

Gần đến công ty, Ngôn Vãn lúc này mới quay đầu nhìn Hoắc Lê Thần, lên tiếng nói:

Hoắc Lê Thần nhìn chằm chằm Ngôn Vãn, mím môi không nói, vẻ mặt có chút không vui.

Ngôn Vãn có chút chột dạ, cô cho rằng Hoắc Lê Thần vốn là người cao cao tại thượng quen được người ta nịnh nọt. Cô làm như vậy có lẽ sẽ khiến anh mất mặt.

Cô vội vàng giải thích: "Mỗi ngày đi làm tôi đều có thói quen uống một cốc sữa đậu nành ở quán kia. Tôi xuống xe ở đây, vừa hay đi qua mua."

Nơi này cách quán sữa đậu nành kia cũng phải hai ba trăm mét, cô hoàn toàn có thể đi qua đó rồi mới xuống xe.

Nhưng mà ở đó có rất nhiều người vây quanh, không ít người là người của công ty.

Biết được lý do mà Ngôn Vãn bịa ra, ánh mắt Hoắc Lê Thần hơi tối lại, nhưng cũng không vạch trần cô nữa.

Anh phân phó: "Vệ Thất, mở cửa xe."

Ngôn Vãn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng xuống xe.

Nghĩ đến việc tối qua và sáng nay được giúp đỡ, Ngôn Vãn xoay người, muốn nói lời cảm ơn với Hoắc Lê Thần.

"Anh Hoắc, cảm..."

Cô vừa mới mở miện liền nhìn thấy cửa sổ xe phía sau bị kéo lên, trong khung cửa sổ chưa kịp đóng lại, có thể nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hoắc Lê Thần. Anh thậm chí còn không thèm nhìn cô.

Cao ngạo và xa cách.

Ngôn Vãn sững sờ một lúc, cũng không nói gì nữa, nhìn theo chiếc xe của Hoắc Lê Thần rời đi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc