Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hợp đồng 30 ngày, tổng tài cưng chiều vợ Chương 17: Khoảng Cách

Cài Đặt

Chương 17: Khoảng Cách

Đến công ty, Ngôn Vãn vừa định quẹt thẻ liền nhìn thời gian hiển thị trên màn hình khiến cô sững người.

Chín giờ mười phút.

Vừa rồi cô chỉ lo đi thong thả để tránh gặp Hoắc Lê Thần ở công ty, lại không để ý thời gian, muộn mất mười phút!

Xong đời rồi.

Hôm nay còn có cuộc họp toàn công ty nữa chứ.

Cô không kịp đến phòng thiết kế báo cáo, trực tiếp chạy về phía phòng họp lớn.

Đây là phòng họp lớn có sức chứa cả ngàn người, thường dùng để tổ chức những cuộc họp quan trọng. Lúc này trong phòng họp, hàng trăm ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Ngôn Vãn mang theo sự dò xét, bất mãn.

Ngôn Vãn đứng ở cửa, lúng túng ôm tập tài liệu.

"Xin lỗi, tôi đến muộn."

Vừa dứt lời, cô bất ngờ nhìn thấy người đàn ông ngồi ở vị trí chủ trì là Hoắc Lê Thần, hôm nay là anh chủ trì cuộc họp sao?

Cô càng thêm ngại ngùng, không ngờ lần đầu tiên anh nhậm chức tổng giám đốc, cô lại đến muộn trước mặt bao nhiêu người như vậy.

Hoắc Lê Thần ngồi một cách tao nhã, toàn thân toát lên khí chất cao quý, xa cách.

Anh không thèm liếc nhìn Ngôn Vãn một cái, chỉ thản nhiên lên tiếng.

"Vào đi."

Giọng nói lạnh nhạt, xa cách, như thể cô chỉ là một người xa lạ không quan trọng.

Ngôn Vãn ngẩn người, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Cô nhanh chóng ôm tập tài liệu bước nhanh vào trong.

Cô là nhân viên mới của phòng thiết kế. Trước đây khi họp, cô thường ngồi ở vị trí cuối cùng của phòng thiết kế.

Nhưng hôm nay, những vị trí đó đều đã có người ngồi, chỉ còn lại một chỗ trống bên cạnh trưởng phòng Hứa.

Vị trí đó thường là những nhà thiết kế có thâm niên nhất mới có tư cách ngồi, vị trí đó tượng trưng cho địa vị và quyền lên tiếng.

Ngôn Vãn đứng yên tại chỗ, có chút bối rối.

Cô nên ngồi ở đâu?

"Vị trí này đặc biệt dành cho cô, cô phụ trách thiết kế dòng sản phẩm thời trang cho tổng giám đốc. Hôm nay cô là nhân vật chính của phòng thiết kế." Trưởng phòng Hứa giải thích.

Hiểu ý của Trưởng phòng Hứa, Ngôn Vãn vẫn có chút ngại ngùng. Nếu không phải nhờ Hoắc Lê Thần, bản thiết kế bị hỏng của cô làm sao có tư cách trở thành nhân vật chính hôm nay.

Do dự một chút xong cô vẫn ngồi xuống.

Ngước mắt lên, cô không tự chủ được mà nhìn về phía người đàn ông trên vị trí chủ trì. Anh đang nghe báo cáo của các cấp cao phòng ban khác, thỉnh thoảng nhận xét vài câu, ngắn gọn, súc tích, dứt khoát, bá đạo đến mức khiến người ta rung động.

Mà tất cả phụ nữ có mặt ở đây, lúc này đều nhìn anh với ánh mắt si mê, hận không thể lập tức lao đến gả cho anh.

Hoắc Lê Thần nghe xong báo cáo, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn phím, sau đó mới tùy ý ngẩng đầu, nhìn về phía phòng thiết kế.

Ánh mắt anh lướt qua một lượt, cuối cùng dừng lại trên người Trưởng phòng Hứa.

Không hề liếc nhìn Ngôn Vãn một cái.

"Là trưởng phòng thiết kế?"

"Vâng, tổng giám đốc. Tôi là trưởng phòng thiết kế, Hứa Hàm."

Hứa Hàm là người phụ nữ công sở. Cô ấy luôn mặc bộ vest công sở màu đen, trang điểm lịch sự, bình tĩnh xử lý mọi việc lớn nhỏ.

Nhưng lúc này đối mặt với Hoắc Lê Thần khiến cô ấy có chút căng thẳng.

"Hôm nay báo cáo của phòng thiết kế do tôi trình bày, phòng thiết kế chúng tôi..."

Nói đến chuyên môn, Hứa Hàm càng nói càng trôi chảy, dần dần thả lỏng và tự nhiên hơn.

Hoắc Lê Thần nghe báo cáo, thỉnh thoảng gõ vài cái lên bàn phím laptop, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Hứa Hàm. Từ đầu đến cuối anh đều không nhìn Ngôn Vãn một cái.

Mặc dù cô ngồi ngay bên cạnh Hứa Hàm, nhưng Hoắc Lê Thần dường như không nhìn thấy cô, như thể cô căn bản không tồn tại.

Ngôn Vãn ngồi yên lặng, lật giở tập tài liệu trong tay, coi như đây chỉ là một cuộc họp nghiêm túc.

"Tổng giám đốc, báo cáo của tôi đến đây là hết, còn một việc nữa, đó là về thiết kế trang phục riêng cho anh lần này. Bởi vì nhà thiết kế lần này là Ngôn Vãn, cô ấy là nhà thiết kế mới, chưa có trợ lý riêng, bây giờ cần phải bố trí cho cô ấy một người.

Nhưng thiết kế trang phục cho anh, trình độ trợ lý cũng phải cao, không biết anh có yêu cầu gì không? Nếu có, chúng tôi sẽ dựa theo yêu cầu của anh để chọn người."

Hứa Hàm vừa nói vừa khẽ kéo tay Ngôn Vãn, ra hiệu cho cô đứng lên.

Cả hội trường đều đang ngồi, Ngôn Vãn đột nhiên đứng lên, trông vô cùng nổi bật.

Mọi người lại nhìn về phía Ngôn Vãn, nhưng lần này ánh mắt nhìn cô đã khác. Biết cô là quán quân cuộc thi tuyển chọn tân binh lần này, trong mắt họ thêm vài phần tôn trọng.

Như vậy, Ngôn Vãn coi như đã gây được chút tiếng tăm, có chút danh tiếng trong công ty.

Nhưng Hoắc Lê Thần lại không thèm liếc mắt, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính xách tay.

Giọng nói có phần thờ ơ, "Tự sắp xếp đi."

Nhìn dáng vẻ thờ ơ của Hoắc Lê Thần, Ngôn Vãn có chút không quen.

Hình như từ lúc cô bước vào phòng họp, anh chưa từng nhìn cô lấy một lần, bây giờ dù cô là nhân vật chính, anh cũng không nhìn cô, như thể cố ý phớt lờ cô.

Anh không muốn để ý đến cô sao?

Cuộc họp kết thúc, Hoắc Lê Thần rời đi trước. Những người khác mới bắt đầu lần lượt ra về.

Ngôn Vãn đi theo dòng người ra ngoài, đợi đến lúc cô bước ra khỏi cửa, chỉ thấy Hoắc Lê Thần đã đi rất xa, trên hành lang dài chỉ còn lại bóng lưng xa xôi của anh.

Vóc người cao lớn, thẳng tắp toát lên vẻ cao quý, hoàn mỹ, nhưng cũng càng thêm lạnh lùng, xa cách vời vợi.

Mà Ngôn Vãn đang đi trong dòng người ồn ào náo nhiệt, so với anh như thể là người của hai thế giới.

Ngôn Vãn bỗng dưng cảm thấy, ngoại trừ những buổi tiệc bắt buộc phải tham dự với tư cách là vị hôn thê, sau này cô và Hoắc Lê Thần sẽ không còn nhiều giao tiếp nữa.

Như vậy cũng tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc