Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau.
Thôi bỏ đi, ra ngoài rồi tính.
Ngôn Vãn vén chăn lên, vừa định xuống giường thì cửa phòng đột nhiên bị người ta mở ra từ bên ngoài.
Một người đàn ông cao ráo bước vào, anh ấy mặc đồ rất thoải mái, tay xách hộp thuốc, khí chất nhàn nhã, cao quý.
Nhìn thấy Ngôn Vãn, khuôn mặt tuấn tú của anh ấy nở một nụ cười.
"Em dâu, em tỉnh rồi à?"
Ngôn Vãn khó hiểu, cô còn chưa từng gặp anh ấy, sao lại thành em dâu của anh ấy rồi? Hơn nữa, cô còn chưa có bạn trai nữa mà.
"Có phải anh nhận nhầm người rồi không?"
"Sao có thể? Tối qua em bị sốt, Lê Thần đã đích thân gọi anh đến khám bệnh cho em đấy."
Ngôn Vãn nhanh chóng phản ứng lại, hôm qua lúc ở trên xe cô cảm thấy đầu choáng váng, khó chịu nên đã ngủ thiếp đi trên xe Hoắc Lê Thần.
Cô bị ốm, anh xuất phát từ lòng tốt vội sắp xếp cho cô ngủ lại một đêm cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Ngôn Vãn xuống giường, lễ phép cảm ơn: "Cảm ơn anh vì tối qua."
"Đều là người một nhà, không cần khách sáo."
Tần Sở bước về phía Ngôn Vãn, trêu chọc: "Nhưng mà anh quen biết Lê Thần ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên thấy cậu ấy quan tâm đến một người như vậy. Cậu ấy ở đây canh em cả đêm, mãi đến khi em hạ sốt mới chịu rời đi."
Ngôn Vãn kinh ngạc, không dám tin vào những lời Tần Sở nói.
Sao Hoắc Lê Thần có thể quan tâm đến cô như vậy được?
Tần Sở cười đầy ẩn ý: "Hơn nữa, em còn nhớ không? Lê Thần đã dùng miệng bón thuốc cho em đấy."
Đầu óc Ngôn Vãn như muốn nổ tung, hai má đỏ bừng.
Cô nhớ mang máng hình như có một anh chàng đẹp trai dùng miệng bón thuốc cho cô, nhưng đó không phải là một giấc mơ đẹp sao, sao có thể là Hoắc Lê Thần được?
Chẳng lẽ tối qua cô thật sự sốt đến hồ đồ nên nhìn nhầm người?
Vậy thì mất mặt quá đi.
Ngôn Vãn cầm lấy thuốc Tần Sở đưa, ngại ngùng không dám đối mặt với Hoắc Lê Thần. Cô len lén từ trên lầu đi xuống định chuồn thẳng.
Cô vừa đi đến đại sảnh thì đụng phải Hoắc Lê Thần.
Nhìn thấy anh, hai má cô không tự chủ được mà đỏ bừng, cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
"Cái đó... ngại quá, tối qua làm phiền anh rồi, bây giờ tôi đi đây."
"Qua đây ăn sáng."
Thân hình cao lớn của Hoắc Lê Thần chặn đường Ngôn Vãn ra ngoài, ra hiệu cho cô đi vào phòng ăn.
Ngôn Vãn vội vàng lắc đầu: "Không cần đâu, tôi còn chưa làm xong bản thảo, sắp hết thời gian rồi, tôi phải đến công ty ngay."
"Bản thảo có thể nộp muộn vài ngày cũng được, không gấp, cô cứ từ từ làm."
Hoắc Lê Thần thản nhiên bác bỏ lý do của Ngôn Vãn.
Ngôn Vãn ngẩn người, cô cảm thấy hơi bất ngờ.
Cô nghi ngờ hỏi: "Sao anh lại đột nhiên thay đổi chủ ý vậy?"
Hôm qua anh còn kiên quyết yêu cầu cô hôm nay phải giao bản thảo mà.
Ánh mắt Hoắc Lê Thần thoáng qua một tia mất tự nhiên, anh trầm giọng nói.
"Cô không muốn sao?"
"Không, không có."
Ngôn Vãn lập tức đi về phía phòng ăn, cô đã ngủ một đêm rồi. Hôm nay dù anh có yêu cầu thì cô cũng không có cách nào làm ra bản thảo được.
Đi đến phòng ăn, Ngôn Vãn nhìn thấy Tần Sở đã ngồi ở đó.
Anh ấy nở nụ cười quen thuộc: "Chị dâu nhỏ, mau lại đây ngồi đi."
Cách gọi "chị dâu" khiến Ngôn Vãn cảm thấy rất kỳ quặc, huống chi Hoắc Lê Thần còn đang ở đây.
Cô ngại ngùng mím môi.
"Anh gọi tên tôi là được rồi, hoặc là, anh lớn hơn tôi, gọi tôi là Tiểu Vãn cũng được."
"Tiểu Vãn? Cũng được, gọi như vậy nghe rất thân thiết."
Tần Sở nói với giọng điệu thân mật, sau đó quay sang nhìn Hoắc Lê Thần với vẻ trêu chọc: "Cậu thấy có đúng không?"
"Tùy cậu."
Hoắc Lê Thần ung dung ngồi ở vị trí chủ tọa, khí chất hơn người, vẻ mặt lạnh nhạt.
Anh thản nhiên nói: "Nhưng mà theo vai vế, cậu là cháu họ của tôi, gọi Ngôn Vãn thì phải gọi là cô. Chuyện khác tôi không quản cậu, nhưng cẩn thận đừng để người trong nhà nghe thấy." (Theo vai vế là vậy nhưng vì tuổi Hoắc Lê Thần và Tần Sở ngang nhau, lại chơi với nhau từ lâu nên gọi tôi-cậu)
Người nhà họ Tần rất coi trọng vai vế, nếu biết được, chắc chắn sẽ lải nhải đến mức Tần Sở phát điên.
Hoắc Lê Thần rõ ràng là đang đe dọa anh ấy.
Tần Sở tức đến mức không nói nên lời, đành phải cúi đầu ăn cơm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









