Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sắc mặt Hoắc Lê Thần trầm xuống.
"Bớt nói nhảm đi! Cậu là bác sĩ hay là người buôn chuyện?"
"Không phải chỉ là cảm lạnh thông thường thôi sao, cậu gấp gáp như vậy làm gì?"
Tần Sở bất mãn oán thầm, nhưng vẫn đè nén sự tò mò đang rục rịch trong lòng, tiến đến bên giường để khám bệnh cho Ngôn Vãn.
Mặc dù Tần Sở không phải là bác sĩ chuyên nghiệp, nhưng trình độ của anh ấy còn giỏi hơn nhiều so với những giáo sư ngoài ki. Một cơn cảm sốt nhẹ đối với anh ấsy mà nói chỉ là chuyện nhỏ.
"Cậu cho cô ấy uống thuốc này, ngủ một giấc, sáng mai sẽ khỏi."
Anh ấy lấy ra một lọ thuốc, nhìn Hoắc Lê Thần với ánh mắt đầy ẩn ý: "Bây giờ cô ấy cũng không tỉnh lại được, tôi cho cô ấy uống thuốc hay là cậu cho?"
Đút thuốc?
Có lẽ sống đến ngần này tuổi, anh ấy còn chưa từng nghĩ tới.
Không làm khó Hoắc Lê Thần nữa, Tần Sở chủ động rót một cốc nước, đi về phía giường.
Thấy tay Tần Sở sắp chạm vào Ngôn Vãn, sắc mặt Hoắc Lê Thần trầm xuống, cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Anh sải bước đi tới, giành lấy cốc nước trong tay Tần Sở.
"Để tôi."
Nói xong, Hoắc Lê Thần tao nhã ngồi xuống mép giường.
Anh dùng một tay ôm Ngôn Vãn, để cô dựa vào lòng mình, tay kia cầm thuốc định đút cho cô.
Nhưng Ngôn Vãn đang trong trạng thái hôn mê, miệng ngậm chặt, đừng nói là cho cô uống thuốc, ngay cả nước cũng không thể đút vào.
Thử rất lâu cũng không thành công, Hoắc Lê Thần cũng luống cuống tay chân.
Tần Sở kinh ngạc nhìn Hoắc Lê Thần, chưa bao giờ thấy anh chăm sóc người khác như vậy, rốt cuộc anh phải coi trọng người phụ nữ này đến mức nào?
Trong lòng Tần Sở không khỏi dâng lên chút tò mò, anh ấy nghiêm túc nói.
"Như vậy không được, cô ấy sốt cao như vậy, e rằng chỉ có thể dùng phương pháp đặc biệt mới cho uống thuốc được."
"Phương pháp đặc biệt?"
"Đúng vậy, miệng đối miệng, gần giống như hô hấp nhân tạo. Nhưng chắc cậu không biết đâu nhỉ, có cần tôi dạy cậu không?"
Nói xong, Tần Sở liền xung phong muốn đi về phía giường.
Nếu là dạy thì phải có đối tượng để làm mẫu, chẳng lẽ anh ấy muốn miệng đối miệng với anh sao?
Sắc mặt Hoắc Lê Thần lập tức lạnh xuống, anh lạnh lùng liếc nhìn Tần Sở, sau đó liền ngậm viên thuốc vào miệng, uống thêm một ngụm nước.
Sau đó, bàn tay to giữ lấy gáy Ngôn Vãn, đôi môi mỏng của anh áp lên môi cô.
"Ưm..."
Ngôn Vãn mơ màng cảm thấy có thứ gì đó áp vào môi mình, xâm nhập một cách mềm mại nhưng đầy bá đạo, cảm giác gần giống như cơn ác mộng mà cô gặp phải mấy ngày nay.
Cô theo bản năng muốn phản kháng, cố gắng đẩy anh ra.
Hoắc Lê Thần nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang vùng vẫy của cô, cúi người, đè cô xuống dưới thân.
Nụ hôn của anh, mang theo vị đắng của thuốc, mạnh mẽ xâm nhập vào khoang miệng của cô.
Bị động nuốt thuốc và nước khiến Ngôn Vãn khó chịu đến mức hàng mi run rẩy, cố gắng mở mắt. Trong tầm nhìn mơ hồ, cô nhìn thấy khuôn mặt được phóng đại vô số lần trước mắt.
Tuấn tú, đẹp trai, đẹp đến mức kinh người.
Hoắc Lê Thần không ngờ Ngôn Vãn lại đột nhiên tỉnh lại, anh sững người, cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Anh lập tức buông Ngôn Vãn ra, thấp giọng giải thích: "Tôi cho cô uống thuốc."
Ngôn Vãn ngây ngốc nhìn anh, dường như cũng không nghe rõ. Cô chớp chớp mắt, sau đó lại ngủ thiếp đi.
Hoắc Lê Thần nhìn thấy dáng vẻ ngủ say của cô, bất đắc dĩ nhếch mép.
Người phụ nữ này đúng là sốt đến hồ đồ rồi.
Tần Sở đứng một bên nhìn hai người với ánh mắt đầy ẩn ý. Lần này, anh ấy thật sự tin chuyện Hoắc Lê Thần có phụ nữ rồi.
Hơn nữa, có lẽ còn là một người phụ nữ được anh nâng niu trong lòng bàn tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)
