Nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ ngày càng lớn, Ngôn Uyển có chút đau đầu. Cô không thể xuống xe được nên chỉ có thể để Hoắc Lê Thần đưa cô về nhà.
Cô dựa vào cửa sổ, một lúc sau liền cảm thấy đầu óc choáng váng, mí mắt ngày càng nặng trĩu, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Sena International, khu biệt thự ven biển cao cấp nhất Nam Thành.
Chiếc Lamborghini vững vàng dừng lại trước một căn biệt thự.
Vệ Thất cầm ô xuống xe, cung kính mở cửa xe phía sau.
"Mời ngài."
Hoắc Lê Thần định xuống xe, nhưng lại dừng lại một chút. Anh quay đầu nhìn Ngôn Uyển đang ngồi bên cạnh, lông mày hơi nhíu lại.
Cô đang dựa vào cửa sổ xe, dường như đã ngủ say.
Vệ Thất cúi người nhìn vào trong, hỏi: "Thưa ngài, tôi đi gọi Ngôn tiểu thư dậy ạ?"
"Không cần."
Hoắc Lê Thần thấp giọng nói, sau đó liền xuống xe.
Sắc mặt anh không chút thay đổi đi vòng qua xe, mở cửa xe chỗ Ngôn Uyển.
Sau đó, bế thốc Ngôn Uyển lên.
Vệ Thất đang cầm ô đi theo sau Hoắc Lê Thần lập tức mắt chữ a mồm chữ o. Anh ấy không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt mình.
Hoắc Lê Thần vậy mà lại tự mình ôm cô ấy? Phải biết bao nhiêu năm qua anh chưa từng chủ động tiếp xúc gần gũi với một người phụ nữ nào, đây là lần đầu tiên Vệ Thất nhìn thấy!
Hoắc Lê Thần ôm Ngôn Uyển đi về phía biệt thự, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào cô gái trong lòng.
Quần áo của cô ướt sũng, ôm vào người liền cảm thấy lạnh lẽo, không được thoải mái cho lắm. Nhưng cơ thể nhỏ nhắn mềm mại này lại khiến anh cảm thấy vô cùng quen thuộc, giống hệt với cảm giác mà người phụ nữ đêm hôm đó đã mang đến cho anh.
"Lạnh..."
Ngôn Uyển dường như rất khó chịu, hàng mi run run, nhưng vẫn không hề mở mắt ra.
Hoắc Lê Thần ôm cô chặt hơn một chút, cơ thể cao lớn che chắn cho cô trong lòng, gần như cản được cả cơn gió thổi tới.
Đồng thời lạnh lùng phân phó: "Gọi Tần Sở đến đây ngay lập tức."
"Vâng, thưa ngài"
Vệ Thất vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện.
Mười phút sau, Tần Sở nhận được điện thoại liền vội vàng chạy đến, thở hổn hển, còn chưa kịp bước vào đã lên tiếng hỏi:
"Vệ Thất, Lê Thần làm sao vậy? Nửa đêm nửa hôm rồi mà cậu ấy còn cảm thấy khó chịu ở đâu sao?"
Vệ Thất nhìn thấy vẻ mặt của Tần Sở có chút kỳ quái, nhỏ giọng đáp.
"Anh vào trong sẽ biết."
Tần Sở nghi ngờ, nhìn dáng vẻ của Vệ Thất như vậy, chẳng lẽ bệnh tình của Hoắc Lê Thần đến rất đột ngột, rất nghiêm trọng?
Nghĩ vậy, anh ấy càng bước nhanh hơn, gấp gáp chạy một mạch lên phòng ngủ chính ở tầng hai.
"Lê Thần, tôi đến rồi, cậu cảm thấy khó chịu ở đâu..."
Lời nói của anh ấy còn chưa dứt liền bị nghẹn lại, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trong phòng.
Chỉ thấy Hoắc Lê Thần đang ngồi bên giường, khuôn mặt tuấn tú ngoại trừ vẻ lạnh lùng ra thì không hề có chút bệnh tật nào.
Còn trên chiếc giường lớn kia là một người phụ nữ sắc mặt tái nhợt.
Hoắc Lê Thần ngẩng đầu nhìn anh ấy, sau đó đứng dậy, nhường chỗ bên giường.
Anh trầm giọng nói: "Cô ấy bị bệnh, xem giúp cô ấy đi."
Tần Sở: "..." Anh ấy nửa đêm nửa hôm đội mưa đội gió chạy đến đây, chỉ là để khám bệnh cho cô gái xa lạ này sao?
Anh ấy đâu phải là bác sĩ chuyên nghiệp.
Thấy Tần Sở không tình nguyện, Hoắc Lê Thần hơi nhíu mày, kiên nhẫn giải thích một câu.
"Cô ấy là người phụ nữ của tôi, để người khác xem, tôi không yên tâm."
"Người phụ nữ của cậu?"
Tần Sở vô cùng kinh ngạc, anh ấy và Hoắc Lê Thần làm anh em với nhau bao nhiêu năm nay, chưa bao giờ thấy bên cạnh anh xuất hiện một ‘sinh vật giống cái’ nào, chứ đừng nói là người phụ nữ mà anh thừa nhận.
Tần Sở lập tức toát lên vẻ hứng thú: "Từ lúc nào cậu có phụ nữ vậy? Cậu nhanh nói đi cô ấy là tiểu thư nhà nào, làm sao mà thu phục được tảng băng vạn năm như cậu vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

