Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Phối hợp với tôi, làm xong chuyện tối hôm qua."
Hoắc Lê Thần thản nhiên lên tiếng, nhưng giọng nói lại lộ ra sự kiên quyết không thể chối từ.
Quả nhiên vẫn là chuyện này, chút hy vọng mong manh trong lòng Ngôn Vãn hoàn toàn tan biến.
Cô nhìn Hoắc Lê Thần, bướng bỉnh nói: "Hoắc tiên sinh, tôi nhất định sẽ giao bản phác thảo cho anh vào ngày mai."
Nói xong, Ngôn Vãn cũng không dám nhìn Hoắc Lê Thần thêm nữa, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình.
"Tôi tan ca trước đây, hẹn gặp lại ngày mai."
Cô không dám ở cùng một không gian với Hoắc Lê Thần vội vàng ôm túi xách chạy nhanh ra ngoài.
Ngôn Vãn vừa bước ra khỏi sảnh công ty, liền bất ngờ nhìn thấy những hạt mưa to như hạt đậu thi nhau rơi xuống đất.
Gió lớn kèm theo mưa tạt vào người cô.
Ngôn Vãn không khỏi rùng mình một cái. Cô nhìn ra ngoài muốn bắt xe nhưng lại không thấy một chiếc taxi nào.
Thời tiết xấu như vậy, chắc hẳn các tài xế taxi cũng đã về nhà hết rồi.
Mà đồng nghiệp trong công ty cũng đã về hết, cô cũng không có ai để xin đi nhờ ô.
Bây giờ cô chỉ có thể đội mưa chạy bộ đến ga tàu điện ngầm cách đó vài trăm mét...
Do dự một lúc, Ngôn Vãn nhìn cơn mưa như trút nước trước mặt, cắn răng, lấy hết can đảm định lao vào màn mưa.
Đúng lúc này, một chiếc Lamborghini phiên bản giới hạn được thiết kế riêng dừng lại trước mặt cô.
Kính xe phía sau từ từ hạ xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú đến nghẹt thở của Hoắc Lê Thần.
Anh nhìn cô, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
"Lên xe."
Ngôn Vãn đứng im tại chỗ, có chút do dự. Bây giờ có thể đi nhờ xe là tốt nhất, nhưng cô không dám lên xe của Hoắc Lê Thần.
Hoắc Lê Thần mím môi, ánh mắt nhìn Ngôn Vãn toát lên vài phần nguy hiểm.
"Sao vậy, trông tôi đáng sợ lắm sao?"
"Không phải."
Ngôn Vãn vội vàng phủ nhận, cho dù có đáng sợ thật thì cô cũng không dám nói trước mặt anh.
Cô do dự một chút, bước về phía chiếc xe: "Vậy thì làm phiền anh rồi."
Lên xe, người Ngôn Vãn ướt sũng nên làm ướt một mảng ghế. Điều này khiến cô khẽ đỏ mặt, có chút ngại ngùng.
Cô cố gắng dựa vào cửa xe: "Anh có giấy không?"
Hoắc Lê Thần ngồi ở phía bên kia, thân hình cao lớn khiến không gian trong xe trở nên chật hẹp hơn.
Anh không biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn lông trắng tinh, tiện tay ném cho Ngôn Vãn.
"Cảm ơn."
Ngôn Vãn vội vàng nhận lấy rồi lau khô chỗ ngồi bị ướt của mình.
Nhìn thấy hành động của cô, Hoắc Lê Thần nhíu mày, lại lấy thêm một chiếc khăn đưa cho Ngôn Vãn.
Anh trầm giọng nói: "Lau khô người đi."
Đi nhờ xe mà còn gây thêm nhiều phiền phức như vậy khiến Ngôn Vãn rất ngại ngùng.
Cô lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, tôi xuống ở cửa ga tàu điện ngầm là được rồi."
Hoắc Lê Thần đột nhiên nghiêng người về phía Ngôn Vãn, cầm lấy chiếc khăn đặt lên đỉnh đầu cô, động tác mang theo sự bá đạo không cho phép từ chối.
"Muốn tôi tự mình lau cho cô sao?"
Ngôn Vãn giật mình, theo bản năng dựa sát vào cửa xe, bối rối nhìn người đàn ông trước mặt.
"Tôi, tôi tự làm được."
Cô giơ tay lên định giật lấy chiếc khăn, nhưng vì động tác quá nhanh nên vô tình nắm lấy bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu cô của Hoắc Lê Thần.
Làn da của anh rất mịn, hơn nữa rất ấm, sờ vào rất thoải mái...
Ngôn Vãn vội vàng dừng lại suy nghĩ miên man của mình, lập tức rút tay về.
Vừa nhìn thấy cửa ga tàu điện ngầm vụt qua, cô vội vàng lên tiếng: "Trợ lý Vệ, dừng xe, tôi xuống ở đây là được rồi."
"Tiếp tục lái xe."
Hoắc Lê Thần dứt khoát bác bỏ lời nói của Ngôn Vãn, anh vốn dĩ không có ý định thả cô xuống xe như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
