Ngôn Vãn trở về phòng thiết kế liền phát hiện bầu không khí có chút khác lạ. Đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt kỳ quái.
Cũng phải thôi, tác phẩm bị làm hỏng tự nhiên lại giành được giải nhất, ngay cả bản thân cô cũng không cảm thấy bình thường.
Cô cũng không định giải thích, hơn nữa, về chuyện của Hoắc Lê Thần, cô cũng không biết giải thích như thế nào.
Chờ thêm vài ngày nữa, khi mọi người không còn chú ý nữa là được rồi.
Ngôn Vãn không để ý đến nữa, trở về chỗ ngồi liền tranh thủ thời gian xem tài liệu. Ngày mai cô phải giao bản phác thảo, thời gian của cô hiện tại rất gấp rút.
Ngôn Vãn nhíu mày, từ chối: "Bây giờ tôi có việc khác phải làm, để người khác làm trước đi."
Thẩm Bách Mai lập tức không vui, cao giọng quát mắng:
"Ngôn Vãn, cô tưởng dựa vào thủ đoạn bất chính giành được giải nhất lần này là cô khác biệt sao? Tôi nói cho cô biết, chừng nào cô vẫn chưa được thăng chức, khi ấy cô vẫn là người mới của phòng thiết kế, những việc linh tinh này đều là việc cô nên làm.
Còn nếu cô không làm thì chuẩn bị thu dọn đồ đạc mà rời khỏi đây là vừa."
Kết quả cuộc thi lần này khiến cho phần lớn nhà thiết kế trong phòng thiết kế đều không vui, Thẩm Bách Mai càng là người khó chịu nhất.
Cô ta muốn nhân cơ hội này đuổi việc Ngôn Vãn, nhưng như vậy cũng quá lộ liễu nên đành phải tìm cách khác.
Ngôn Vãn cắn răng, ôm chồng tài liệu lên.
"Bây giờ tôi đi làm ngay."
Thẩm Bách Mai nhìn bóng lưng Ngôn Vãn, ánh mắt vô cùng ác độc.
Cô ta nói với vẻ đầy ác ý: "Sao chép xong thì đến văn phòng của tôi lấy, còn rất nhiều đấy."
Thẩm Bách Mai làm vậy là quyết tâm muốn cho cô ăn hành.
Ngôn Vãn tức giận đến mức chỉ muốn ném hết đống đồ trong ngực xuống đất.
Nhưng cuối cùng, cô chỉ có thể cam chịu đi đến máy photo để sao chép.
Việc này làm cô mất cả buổi chiều, đến khi Ngôn Vãn cuối cùng cũng giải quyết xong thì cũng sắp đến giờ tan ca.
Cô nhìn chồng tài liệu Hoắc Lê Thần đưa cho, xoa xoa thái dương, cuối cùng quyết định tăng ca.
Cả phòng thiết kế rộng lớn đều đã tắt hết đèn, lúc này chỉ còn bàn làm việc của Ngôn Vãn là còn sáng đèn.
Cô một tay lật xem tài liệu, một tay cầm bút ghi chú.
Vẻ mặt tập trung và nghiêm túc, dường như còn có chút lo lắng.
Hoắc Lê Thần bước vào phòng thiết kế, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Ngôn Vãn dưới ánh đèn.
Xung quanh một mảnh tối đen, cô ở dưới ánh đèn, càng thêm nổi bật.
Đáy mắt sâu thăm thẳm của anh xẹt qua một tia sáng, sau đó sải bước đi về phía cô.
"Cô còn ở đây làm gì?"
Nơi yên tĩnh bỗng nhiên có người lên tiếng dọa Ngôn Vãn giật bắn mình. Cô nghiêng sang một bên suýt chút nữa thì ngã khỏi ghế.
Người đàn ông lập tức bước lên một bước, nhanh tay ôm lấy lưng cô.
Khoảng cách giữa hai người được kéo gần, Ngôn Vãn lúc này mới nhìn rõ khuôn mặt anh tuấn đến cực điểm của anh, lại là Hoắc Lê Thần.
Cánh tay anh áp vào lưng cô, mạnh mẽ và nóng rực.
Ngôn Vãn tim đập loạn nhịp, sau đó liền hoàn hồn, vội vàng chống người đứng dậy thoát khỏi vòng tay anh.
Cô lùi về sau hai bước, kéo giãn khoảng cách với anh.
"Hoắc tiên sinh, tôi đang tăng ca."
Nhìn thấy dáng vẻ cảnh giác của Ngôn Vãn, đáy mắt Hoắc Lê Thần xẹt qua một tia khó chịu.
Anh trầm giọng nói: "Cô không cần tăng ca."
"Nhưng mà tôi không đủ thời gian..."
Ngôn Vãn nói được một nửa, đột nhiên nghĩ đến điều gì, ánh mắt nhìn Hoắc Lê Thần sáng lên.
Cô nói với vẻ đầy mong đợi: "Hoắc tiên sinh, ý của anh là cho tôi thêm hai ngày sao?"
"Yêu cầu của cô tôi có thể đồng ý, nhưng mà, cô cũng phải đáp ứng điều kiện của tôi."
Hoắc Lê Thần nhìn Ngôn Vãn với ánh mắt sâu thẳm, trong bóng tối, ánh mắt ấy mang theo vài phần xâm lược.
Ngôn Vãn cảm thấy có chút bất an, thăm dò hỏi:
"Điều kiện của anh là gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)