“Được.” Trương Khải Thành cúi đầu đáp lại, quay người chuẩn bị rời đi.
“Chủ tịch Trương, xin chờ một chút.” Diệp Linh đột nhiên gọi ông ta lại.
Sắc mặt Trương Khải Thành sầm lại. Dĩ nhiên ông ta hiểu ý của Diệp Linh.
Việc đổi vật liệu chắc chắn không phải do Trương Mạn Ny nghĩ ra, vì con bé không đủ thông minh!
Nhưng việc Trương Mạn Ny thực hiện được điều đó, rõ ràng phía sau con bé còn có một kẻ đầy mưu mô!
“Cảm ơn đã nhắc nhở!” Trương Khải Thành nghiêm mặt nói, sau đó quay lại lườm Trương Húc Dương một cái: “Còn đứng đó làm gì! Về thôi!”
Trương Húc Dương lập tức chạy theo.
Trương Khải Thành vừa mở cửa phòng họp, liền thấy Diệp Uyển Nhã đang đứng bên ngoài với vẻ mặt đầy lo lắng.
Lúc này, Diệp Uyển Nhã hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Ban đầu cô ta định theo vào, nhưng không may bị Diệp Linh nhốt lại bên ngoài.
Phòng họp cách âm khá tốt, tuy lúc đầu tiếng cãi vã rất lớn, cô ta vẫn có thể nghe loáng thoáng, nhưng sau đó không biết có chuyện gì mà tiếng nói trở nên nhỏ hẳn, không nghe được gì nữa.
Thấy Trương Khải Thành mặt mày khó coi, còn Trương Húc Dương trông như mất hồn, Diệp Uyển Nhã tưởng mọi chuyện đã xấu đi, vội nói: “Bác Trương, bác đừng giận, cháu thay mặt chị cháu xin lỗi bác! Chuyện của Mạn Ny, bác cũng đừng lo, chị cháu...”
Diệp Linh chỉ cảm thấy một cơn giận nghẹn lại trong cổ.
Cô đã cẩn thận đến thế mà cuối cùng vẫn bị Diệp Uyển Nhã làm bực mình!
“Uyển Nhã, đừng nói bậy!” Diệp Gia Khiêm từ trong đi ra, cau mày giải thích: “Chuyện của Mạn Ny không liên quan gì đến chị con, ngài Trương cũng đã chấp nhận rồi! Hơn nữa, chúng ta mới là bên bị hại, họ đã bán cho chúng ta một lô vật liệu kém chất lượng, may mà chị con phát hiện kịp thời!”
“À?” Diệp Uyển Nhã ngây người một lúc, suy nghĩ một hồi rồi ngây thơ nói: “Chuyện này cũng không có gì to tát mà, chúng ta chỉ cần mua lại từ nhà họ một lô vật liệu chất lượng tốt là xong mà?”
Diệp Gia Khiêm cảm thấy cổ họng nghẹn lại, suýt chút nữa phun ra máu.
Diệp Linh nhìn ông với ánh mắt đầy thương cảm, giờ cô mới nhận ra rằng mình đã đánh giá thấp sự ngây ngô của Diệp Uyển Nhã.
Ngay cả Trương Khải Thành cũng sửng sốt nhìn họ, mặt đầy vẻ bối rối.
“Con bé nói không tính!” Diệp Gia Khiêm nuốt cơn tức vào mà nói: “Trương Khải Thành, Uyển Nhã không có chức vụ gì ở Diệp Thị, nếu ông tin lời con bé, thì cứ chuẩn bị gặp chúng tôi ở tòa án!”
“Cha...” Diệp Uyển Nhã đầy vẻ tủi thân.
“Con im miệng lại!” Diệp Gia Khiêm lập tức nghiêm mặt.
“Tôi hiểu rồi.” Trương Khải Thành lấy lại bình tĩnh, sau đó ông ta dẫn Trương Húc Dương rời đi.
Sau khi họ đi khỏi, Diệp Gia Khiêm lập tức gọi hai chị em Diệp Linh vào văn phòng.
Ông vừa bối rối vừa tức giận hỏi: “Uyển Nhã, sao con lại nói ra những lời như vậy? Chúng ta là bên bị hại mà! Không bắt họ bồi thường đã đành, sao lại còn đòi mua lại của họ lần nữa?!”
“Nhưng, nhưng...” Diệp Uyển Nhã run rẩy sợ hãi, lí nhí nói: “Làm ăn thì phải chịu thiệt một chút, có như vậy mới lâu dài được mà?”
“Đó mà là chịu thiệt sao?!” Diệp Gia Khiêm tức đến nỗi suýt đập bàn: “Con như đang đem thịt mình cho đại bàng ăn, đến Phật bà nhìn còn thấy thua thiệt! Và cha không hề khen con!”
Nhìn Diệp Uyển Nhã càng tỏ ra tủi thân, ánh mắt Diệp Linh lóe lên. Cô bất ngờ hỏi: “Những điều này là ai dạy em?”
“Là...” Diệp Uyển Nhã định trả lời, nhưng rồi ngập ngừng.
“Là Âu Thần Mặc?” Diệp Linh đoán.
“Không phải, Thần Mặc không dạy em. Anh ấy chỉ kể cho em nghe về những kinh nghiệm khởi nghiệp của anh ấy, anh ấy cũng từng bước đưa công ty phát triển mạnh mẽ như vậy!” Diệp Uyển Nhã vội vàng thanh minh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)