Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hồng Liên Phục Quốc - Cửu Trùng Yêu Hận Chương 3: Hy Vọng Giữa Tro Tàn.

Cài Đặt

Chương 3: Hy Vọng Giữa Tro Tàn.

Giữa đêm tĩnh mịch của núi Thiên Xuân, trong hang động dưới chân núi.

Triệu Tố Liên và Triệu Tử Sâm ngồi đối diện, đôi mắt họ nặng trĩu vì nỗi đau mất mát.

Lưu Hiên lặng lẽ quan sát bốn phía, cố gắng bảo vệ dòng máu hoàng tộc cuối cùng.

Những binh lính của hắn cũng được bố trí cẩn thận, bảo vệ bên ngoài cửa hang. Nhưng không khí căng thẳng, lo lắng vẫn bao trùm lên tất cả.

Triệu Tố Liên nhìn lên trần động, nơi những khối đá đen ngòm như chứng kiến bao nỗi bi thương của đất nước nàng.

Mỗi nhịp tim đều như một hồi trống.

Nàng quay sang Triệu Tử Sâm.

"Huynh không hối tiếc chứ?"

"Tất thảy đều có cái giá của nó." Triệu Tử Sâm khẽ đáp, giọng khàn đặc.

Một binh sĩ gấp gáp chạy vào hang động, đôi mắt lấm lét, đưa tay lên gần miệng thì thầm điều gì đó vào tai Lưu Hiên.

Biểu cảm của hắn thay đổi, đôi mắt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang quyết đoán.

Triệu Tố Liên vội vàng đứng lên, đôi tay nàng siết chặt lại, ánh mắt lo lắng nhìn theo bóng lưng Lưu Hiên.

Lại một cơn gió lạnh ùa vào trong hang, như muốn quét sạch đi những hy vọng mong manh.

Đêm càng tĩnh lặng, trong lòng họ càng dâng lên những đợt sóng bất an.

Ánh lửa bập bùng hắt lên những vách đá sắc lạnh. Lưu Hiên từ bên ngoài trở về, đôi mày nhíu chặt, sắc mặt u ám.

Hắn quỳ một gối trước Triệu Tử Sâm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy khẩn trương.

“Điện hạ, quân đội của Tĩnh Dương đã chia làm ba cánh, đang tiến sâu vào núi. Nơi này không còn an toàn, chúng ta phải rời đi ngay!”

Triệu Tử Sâm đứng phắt dậy, đôi mắt lóe lên ánh sáng sắc lạnh. “Hắn quả nhiên không từ thủ đoạn.” Triệu Tử Sâm nhìn lướt qua bản đồ trải rộng trên mặt đá, ngón tay gõ nhẹ. “Chúng ta sẽ rút lui về phía nam, đi qua Huyền Cốc. Địa hình hiểm trở, bọn chúng khó lòng theo kịp.”

Triệu Tố Liên đứng bên cạnh, vẻ mặt trầm ngâm. “Nếu muốn sống sót, không chỉ cần rút lui mà còn phải đánh lạc hướng bọn chúng.”

Lưu Hiên gật đầu. “Thần sẽ dẫn một nhóm nhỏ tiến về hướng bắc, đánh lừa quân địch, kéo dài thời gian cho điện hạ và công chúa rút lui.”

Triệu Tử Sâm trầm ngâm một lúc rồi khẽ gật đầu. “Lưu tướng quân, hãy bảo trọng.”

Lưu Hiên chắp tay cúi đầu, ánh mắt kiên định. “Thần nhất định không phụ lòng điện hạ!”

Bên kia, tại doanh trại chính của Tĩnh Dương, ngọn lửa lớn cháy bừng bừng trong đêm, soi rõ gương mặt thâm trầm của hắn.

Bản đồ núi Thiên Xuân trải rộng trước mặt, từng cánh quân được đánh dấu cẩn thận.

“Chỉ một ngọn núi mà không lục soát nổi? Lũ vô dụng!” Tĩnh Dương đập mạnh tay xuống bàn, tiếng vang khiến các tướng lĩnh xung quanh cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Một tên tướng sĩ rụt rè tiến lên, giọng nói run rẩy.

“Thưa bệ hạ, địa hình núi Thiên Xuân hiểm trở, bọn chúng lại quá quen thuộc. Nếu tiếp tục chia nhỏ lực lượng, e rằng... sẽ tổn thất không đáng.”

Tĩnh Dương híp mắt, giọng lạnh như băng. “Tổn thất? Ngươi có biết hắn sống sót là mối họa thế nào không? Nếu không bắt được Triệu Tử Sâm đó, mạng của ngươi cũng không cần giữ nữa.”

Tướng sĩ tái mặt, vội cúi đầu nhận lệnh.

Tĩnh Dương hít một hơi sâu, ánh mắt ánh lên sự hung bạo.

“Trẫm muốn tất cả các ngõ ngách đều bị phong tỏa. Gieo rắc nỗi sợ vào từng thôn làng xung quanh."

---

Triệu Tử Sâm dẫn đầu đoàn người băng qua Huyền Cốc.

Tiếng bước chân của họ cẩn trọng, hòa vào bóng tối dày đặc của núi rừng.

Triệu Tố Liên đi bên cạnh, đôi mắt luôn quan sát bốn phía.

Nàng khẽ nói, giọng thì thầm như sợ kinh động đến núi rừng.

“Huynh, liệu kế hoạch đánh lạc hướng có thành công không?”

Triệu Tử Sâm không quay đầu lại, giọng chắc nịch. “Phải thành công. Đây là cơ hội duy nhất.”

Bỗng, một tiếng động nhỏ vang lên từ bụi rậm phía trước.

Mọi người lập tức dừng lại, tay chạm vào vũ khí. Triệu Tử Sâm giơ tay ra hiệu im lặng.

Tiếng lá xào xạc, một bóng người chậm rãi bước ra.

“Là ta!” Một lão nông tóc bạc, tay cầm đèn lồng, bước ra, giọng khàn khàn.

“Các vị không cần lo lắng. Ta đến để giúp.”

Triệu Tử Sâm nheo mắt, ánh nhìn dò xét. “Ngươi là ai?”

Ông lão khẽ cười, ánh mắt sáng quắc dù đã già.

“Ta là người của Tề Quốc, nguyện lòng dẫn đường. Phía trước có một ngôi làng nhỏ, nơi bọn lính của Tĩnh Dương chưa từng bén mảng.”

Triệu Tử Sâm ngẫm nghĩ vài giây, rồi gật đầu. “Dẫn đường.”

Ngôi làng hiện ra giữa những vách đá cao sừng sững, được che chắn bởi rừng cây dày đặc.

Người dân trong làng, nghe tin hoàng gia đến, lập tức dâng lương thực, sắp xếp nơi ở.

Một người đàn ông trung niên bước tới, quỳ xuống trước Triệu Tử Sâm và Triệu Tố Liên. “ Thái Tử, Công Chúa, xin đừng lo lắng. Chúng tiện nô nguyện dốc hết sức bảo vệ hai vị.”

Triệu Tố Liên cảm động, nhẹ nâng tay ông dậy. “Mau đứng lên... Sự trung thành của mọi người, ta và hoàng huynh sẽ ghi nhớ suốt đời.”

Trong ánh lửa bập bùng, nàng nhìn những gương mặt kiên định xung quanh, lòng như được tiếp thêm sức mạnh.

Triệu Tố Liên quay sang Triệu Tử Sâm.

“Huynh, chúng ta đã mất đi một vương triều, nhưng lòng dân vẫn còn. Đây sẽ là nơi chúng ta bắt đầu lại.”

Ánh trăng bạc trải dài trên những mái nhà rêu phong, chiếu rọi ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi.

Những căn nhà lụp xụp, tường gạch loang lổ, phảng phất vẻ điêu tàn của thời loạn thế.

Lưu Hiên, vừa dẫn quân trở về sau nhiệm vụ đánh lạc hướng, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Hắn dẫn đầu, vó ngựa chậm rãi dẫm trên lớp đá cuội lạo xạo.

Lưu Hiên quay đầu nhìn Triệu Tố Liên và Triệu Tử Sâm phía sau, giọng trầm thấp.

“Nơi này, năm xưa từng là đất đóng quân của Lý Quân Đại tướng quân. Sau khi triều đình thất thế, người từ bỏ chiến trường, quy ẩn nơi đây. Nếu ngài ấy chịu xuất sơn, việc lớn sẽ có hy vọng.”

Triệu Tử Sâm khẽ nhíu mày, giọng lạnh nhạt.

“Năm đó Lý Quân là bậc anh hùng chốn sa trường, từng một lòng tận trung vì phụ hoàng. Nhưng giờ đây…”

Triệu Tố Liên tiếp lời, ánh mắt kiên định.

“Nếu còn chút trung nghĩa, ông ấy sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ. Lưu tướng quân, xin dẫn đường.”

Lưu Hiên gật đầu, thúc ngựa tiến vào con đường nhỏ uốn khúc, dẫn cả đoàn đến một căn nhà gỗ nằm khuất giữa rừng trúc.

Cánh cửa gỗ mục khẽ cọt kẹt khi bị đẩy ra.

Trong ánh lửa bập bùng của ngọn đuốc, một bóng người ngồi trầm mặc bên bàn, tay cầm chén rượu cũ, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô.

“Lý đại nhân!” Lưu Hiên cúi người, giọng nói mang theo sự kính trọng.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, khuôn mặt góc cạnh, mái tóc hoa râm càng tôn lên sự khắc khổ của tuổi tác.

Ông nhìn chằm chằm vào Lưu Hiên, rồi quét mắt sang Triệu Tố Liên và Triệu Tử Sâm.

Sau một hồi lâu, ông nhếch môi cười nhạt.

“Ta tưởng rằng những kẻ trốn chạy đều đã bị lũ chó săn của Tĩnh Dương quét sạch. Không ngờ các người vẫn còn mạng để đến tìm lão già này.”

Triệu Tử Sâm bước lên, giọng nói trầm lạnh vang lên như lưỡi kiếm gõ vào lòng đất.

“Lý Quân, ngươi từng thề trung thành với Hoàng tộc Tề Quốc. Nay Tề Quốc lâm nguy, ngươi định ngồi yên hưởng cảnh điền viên, không màng sống chết của bá tánh sao?”

Lý Quân không trả lời ngay, ông rót thêm một chén rượu, thong thả uống cạn, rồi hừ một tiếng.

“Bệ hạ đã mất, triều đình tan tác, còn lại một hoàng tử và một công chúa trẻ tuổi. Các ngươi muốn ta dựa vào hy vọng mong manh đó mà tái xuất giang hồ? Hừ, Tĩnh Dương giờ đây là sói đội lốt người, chẳng lẽ các ngươi nghĩ hắn sẽ để lại đường sống?”

Triệu Tố Liên không nhịn được, tiến lên một bước.

“Lý đại nhân, chúng ta không cần ngài tin tưởng chúng ta, chỉ cần ngài không quên máu của các tướng sĩ đã đổ vì giang sơn này. Nếu ngài từ chối, ngày mai nơi này cũng chẳng còn là nơi để quy ẩn, vì ngọn lửa chiến tranh sẽ nuốt chửng tất cả.”

Lý Quân cười lớn, ánh mắt sắc bén chợt quét qua nàng.

“Công chúa, lời lẽ của người quả thật không tầm thường. Nhưng người hiểu gì về chiến trường? Cờ lau dập dềnh trên máu, mỗi bước là mạng người. Người có chắc mình chịu được không?”

“Dù bước qua núi xương, biển máu, ta cũng không lùi bước!” Triệu Tố Liên đáp không chút do dự.

Không gian im lặng.

Lý Quân đặt chén rượu xuống, đôi mắt già nua ánh lên sự sắc sảo.

“Ta sẽ thử tin các ngươi một lần. Nhưng hãy nhớ, nếu các ngươi không đủ bản lĩnh, đừng trách ta không lưu tình.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc