Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm tiếp theo, khi bóng tối đã phủ kín núi rừng.
Cả ngôi làng chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua tán cây rọi xuống những mái nhà đơn sơ.
Trong gian nhà chính, ánh lửa từ bếp hắt lên những gương mặt trầm tư.
Triệu Tử Sâm đứng trước tấm bản đồ được trải rộng trên bàn gỗ thô, ánh mắt sắc lạnh.
“Điện hạ,” Lưu Hiên cất giọng trầm, “Quân Đại Bắc đã tập trung lực lượng về hướng bắc, tạm thời bỏ ngỏ cánh phía nam. Đây là cơ hội hiếm có."
Triệu Tử Sâm gật đầu. “Chúng ta không thể bỏ lỡ thời cơ này. Lý Quân đâu?"
“Đây, trạm lương thảo chính của quân Tĩnh Dương. Nếu chúng ta tập kích bất ngờ vào đây, bọn chúng sẽ rơi vào hỗn loạn. Không lương, không sức, đội quân ấy chẳng khác gì một con hổ bị nhổ hết nanh vuốt.”
"Nhưng...” Lưu Hiên ngập ngừng, ánh mắt lo lắng, “Chúng ta chỉ có vài chục người. Làm sao có thể đối đầu với hàng ngàn binh sĩ canh giữ kho lương?"
Triệu Tố Liên, từ nãy đến giờ im lặng quan sát, bất chợt cất giọng. “Không cần phải đối đầu trực diện. Chúng ta không có quân số, nhưng chúng ta có sự linh hoạt. Hỏa công."
Tất cả ánh mắt trong phòng lập tức đổ dồn về nàng.
Triệu Tố Liên đứng thẳng, ánh mắt kiên định.
“Lửa là thứ vũ khí mạnh nhất của chúng ta lúc này. Nếu ta và hoàng huynh dẫn đầu một nhóm nhỏ đột nhập, dùng hỏa công phá kho lương, chúng ta không chỉ làm quân địch hỗn loạn mà còn mở đường cho dân chúng vùng lên. Đó sẽ là bước khởi đầu cho sự phản công."
Lý Quân trầm ngâm, nhìn nàng thật lâu, rồi bật cười lớn. "Quả nhiên, công chúa không phải chỉ biết núp bóng sau lưng người khác. Tố chất của một người lãnh đạo đích thực. Được, ta đồng ý."
Triệu Tử Sâm nhìn Triệu Tố Liên, ánh mắt thoáng chút lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. “Nếu muội đã quyết, ta sẽ không ngăn."
Đêm hôm sau, dưới bầu trời không trăng, nhóm người của Triệu Tử Sâm len lỏi trong bóng tối, tiến gần đến trạm lương thảo của quân Tĩnh Dương. Lý Quân dẫn đầu, với những kỹ năng chiến đấu lão luyện và sự am hiểu địa hình.
“Phía trước có lính canh,” Lý Quân thì thầm, chỉ tay về phía những ngọn đuốc le lói quanh trạm lương. “Tố Liên, Lưu Hiên, hai người hãy tạo ra tiếng động đánh lạc hướng ở hướng đông. Ta và Tử Sâm sẽ đột nhập từ phía tây."
Triệu Tố Liên gật đầu, tay siết chặt thanh kiếm bên hông. Nàng ra hiệu cho Lưu Hiên, cả hai nhanh chóng di chuyển về phía đông, len lỏi qua từng tán cây.
Khi đã đến gần cổng đông, Triệu Tố Liên ném một viên đá lớn vào bụi rậm, tiếng động vang lên khiến hai tên lính gác lập tức chú ý. “Ai đó?" chúng hét lên, rút kiếm ra tiến lại gần.
Ngay khi chúng vừa tách khỏi vị trí, Triệu Tố Liên nhanh như cắt lao ra, một nhát kiếm sắc bén hạ gục tên lính đầu tiên.
Lưu Hiên cũng không chậm trễ, tung một cú đấm trời giáng vào tên còn lại, khiến hắn gục ngã không kịp kêu lên.
"Đi mau!” Triệu Tố Liên thì thầm, cả hai nhanh chóng tiến sâu vào khu vực kho lương.
Ở phía tây, Triệu Tử Sâm và Lý Quân đã âm thầm đặt xong các túi dầu hỏa xung quanh. “Đợi tín hiệu từ Tố Liên,” Lý Quân thì thầm, đôi mắt không rời khỏi những tên lính đang lơ đãng tuần tra.
Bỗng, từ hướng đông, một tiếng hét vang lên. Lửa cháy sáng rực trời. Lý Quân bật cười lớn. “Đến lúc rồi!"
Ông tung một mồi lửa vào đống dầu hỏa đã được chuẩn bị sẵn. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, lan nhanh như mãnh thú. Những tiếng la hét hoảng loạn của lính Tĩnh Dương vang lên khắp nơi.
“Rút lui!" Triệu Tử Sâm hét lớn, dẫn đầu đoàn người rút khỏi khu vực cháy.
Tại doanh trại chính, một tên lính hấp tấp chạy vào, quỳ gối trước Tĩnh Dương, toàn thân run rẩy. "Bệ hạ, kho lương ở chân núi Cao Kim... đã bị thiêu rụi!"
Tĩnh Dương giận dữ đập mạnh bàn, đôi mắt đỏ ngầu như máu. “Triệu Tử Sâm! Trẫm sẽ khiến ngươi phải trả giá!"
---
Ánh lửa bập bùng từ đống củi cháy rực rỡ chiếu sáng khắp gian đại sảnh, nơi những tấm vải đỏ rực rỡ được treo lên, khắp nơi vang vọng tiếng cười đùa.
Những người dân trong ngôi làng nhỏ cùng nhau tụ tập, bàn ghế được dọn ra, thức ăn đầy ắp.
Mùi thịt nướng thơm lừng hòa cùng không khí mát lạnh của đêm, xua tan đi cái mệt mỏi của những ngày qua.
Triệu Tố Liên ngồi ở đầu bàn, nét mặt tươi cười, đôi mắt sáng ngời dưới ánh lửa.
Nàng quay sang Triệu Tử Sâm, người đang ngồi đối diện, ánh mắt dừng lại trên ly rượu mà hắn vừa nâng lên, môi khẽ nhếch một nụ cười.
“Đây là lần đầu tiên, huynh mỉm cười như vậy sau bao ngày vất vả,” nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy ý tứ.
Triệu Tử Sâm nhấp một ngụm rượu, đôi mắt vẫn lạnh lùng nhưng ánh sáng trong đó đã không còn như trước. “Chỉ là... lần đầu tiên kể từ khi mất đi Tề Quốc, ta mới cảm thấy chút gì đó như khởi đầu lại.”
Triệu Tố Liên cười khẽ, một tiếng cười như cơn gió nhẹ. “Cảm giác như được thoát khỏi gông cùm, phải không?”
Đúng lúc ấy, Lý Quân bước đến, không khí lập tức thêm phần rộn rã. Với một nụ cười đắc ý, hắn nâng ly rượu lên cao, giọng nói vang vọng như những tia sấm.
“Thế này thì gọi là đêm yên bình trong làng đã được xứng đáng với công lao của các ngươi rồi đấy!”
Lưu Hiên bước đến, trên tay là một đĩa lớn đầy thịt nướng, thấy thế, không thể nhịn được mà đùa.
“Lý tướng quân, lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc, nhưng mà, lần này không có gì nguy hiểm đâu, chỉ là yên bình một chút.”
Mọi người đồng loạt quay lại nhìn, và tiếng cười lại vang lên. Lý Quân vừa cười vừa kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Triệu Tử Sâm, không hề ngại ngùng.
Lý Quân hất cằm, ánh mắt đầy tự tin. “Ai bảo ta không được đến dự buổi tiệc này? Ta đã giúp đỡ bao nhiêu việc, đến lúc hưởng lộc rồi.”
Triệu Tố Liên nhìn Lý Quân, khẽ cười. “Lý tướng quân, ngài thật là người biết cách làm cho không khí thêm phần sôi nổi.”
Lý Quân không nhịn được mà cười vang, nở một nụ cười hiên ngang. “Được rồi, để ta giúp các ngươi thả lỏng một chút. Dù sao chiến tranh đã qua, giờ là lúc phải vui vẻ một chút chứ!”
Cả bàn tiệc rộn ràng lên tiếng, mọi người nâng ly, câu chuyện vui vẻ cứ thế trôi đi.
Lý Quân tiếp tục kể về những chiến công oai hùng, những trận đánh quyết liệt mà đội quân của hắn đã vượt qua, nhưng với giọng điệu hài hước khiến ai nấy đều cười đến đau cả bụng.
Trong khi đó, Triệu Tử Sâm và Triệu Tố Liên nhìn nhau, ánh mắt chạm nhau như thầm trao một lời hứa.
Họ không chỉ chiến đấu vì một vương triều đã mất, mà còn vì những con người xung quanh, những người đã và đang cùng họ gánh vác trọng trách này.
Lý Quân uống hết ly rượu rồi đặt ly xuống, quay sang nhìn Triệu Tử Sâm, giọng điệu đầy nghiêm túc. “Chỉ có thể nói một câu thôi, chúng ta sẽ không bỏ cuộc đâu, dù chiến trường có khốc liệt đến đâu.”
Triệu Tử Sâm gật đầu, ánh mắt sáng rực lên dưới ánh lửa. “Đúng vậy, sẽ không có gì có thể làm chúng ta gục ngã. Tề Quốc có thể mất đi, nhưng lòng dân vẫn còn. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ lấy lại tất cả.”
Cả gian phòng im lặng, rồi lại vang lên những tràng pháo tay.
Triệu Tố Liên đứng lên, rót đầy ly rượu cho tất cả mọi người, giọng nói của nàng ngọt ngào nhưng tràn đầy nghị lực. “Vậy thì cạn chén, chúc mừng cho sự khởi đầu này, cho tất cả những gì đang đến với chúng ta!”
Lý Quân nâng ly rượu lên. “Tề Quốc, chúng ta sẽ lấy lại. Cái ngày ấy... sẽ không xa đâu!”
Trong ánh sáng bập bùng của đêm, tiếng cười nói rộn ràng, những ly rượu nâng lên rồi hạ xuống.
Một đêm không mấy dài nhưng đầy những lời hứa, đầy những niềm tin vào tương lai, nơi mỗi người đều cảm nhận được sự khởi đầu từ những gian khó đã qua.
Ngày mai, họ sẽ tiếp tục chiến đấu. Nhưng hôm nay, họ được phép vui vẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







