Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tĩnh Dương đứng uy nghi trên đỉnh tòa tháp cao nhất của hoàng cung Tề quốc, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn khung cảnh kinh thành ngập trong khói lửa.
Dưới chân hắn, đại quân của Đại Bắc như hồng thủy tràn qua mọi ngõ ngách, nhấn chìm cả Tề quốc trong tro tàn và máu lửa.
Tựa hồ nắm giữ thiên hạ trong lòng bàn tay, hắn cảm nhận luồng khí thế cuồn cuộn dâng trào, như thần long trên cửu thiên, bất khả chiến bại.
Tĩnh Dương nâng cao chén ngọc, rượu đỏ tựa máu tươi phản chiếu ánh trăng bàng bạc.
Hắn khẽ nhấp một ngụm, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười vừa ngạo nghễ vừa tàn nhẫn.
"Đế đồ nay đã viên mãn, Tề quốc giờ chỉ là một mảnh ngọc trong tay trẫm."
Giọng nói của hắn như vang vọng trong hư không, mang theo uy quyền không thể lay chuyển.
Đột nhiên, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, Tĩnh Dương xoay người, giọng nói như tiếng chuông lớn chấn động cả không gian.
"Truyền lệnh! Mau tìm ra Thái tử Tề quốc. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, tuyệt đối không để bất cứ mầm họa nào còn sót lại!"
Tướng sĩ trong đại điện lập tức quỳ rạp, đồng thanh đáp. "Tuân chỉ!"
Bóng dáng các binh sĩ nhanh chóng tản ra, mang theo lệnh truy sát, biến những hành lang lạnh lẽo của hoàng cung thành nơi ám ảnh, nơi mọi tiếng bước chân đều báo hiệu sự chết chóc đang cận kề.
Cung điện nguy nga từng vang vọng tiếng đàn ca, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lẽo và im lặng đến rợn người.
Tĩnh Dương đứng đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời xa xăm.
Ánh trăng bạc phủ lên thân hình hắn một tầng sáng nhợt nhạt, càng làm nổi bật khí chất đế vương của hắn.
"Chỉ cần kẻ thừa kế cuối cùng của Tề quốc biến mất, giang sơn này sẽ mãi thuộc về trẫm. Không ai, không điều gì có thể cản bước thiên mệnh của Đại Bắc."
Cùng với tiếng gió rít qua tòa tháp cao, lời hắn tựa khắc lên trời xanh, mang theo quyết tâm của một bậc đế vương tàn nhẫn, sẵn sàng đạp đổ mọi chướng ngại để thống trị cửu châu.
---
Trong xe ngựa, ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn lồng nhỏ hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Triệu Tử Sâm.
Máu từ vai trái hắn thấm đỏ cả một mảng áo.
"Huynh đừng cố chịu đựng nữa!" Triệu Tố Liên ngồi đối diện, giọng nói đầy lo lắng.
Nhìn quanh chiếc xe, nàng chẳng thấy thứ gì có thể dùng để cầm máu.
Không do dự thêm, Triệu Tố Liên cúi xuống, dùng tay xé mạnh một mảng vải từ ống tay áo của mình. Tiếng vải rách vang lên giữa không gian im ắng, khiến Triệu Tử Sâm cau mày.
"Muội làm gì vậy?!" Hắn khẽ trách, ánh mắt nghiêm nghị nhìn nàng.
"Ở đây không có thứ gì khác, ta không thể để huynh mất máu thêm nữa!" Nàng gạt phăng lời hắn.
Triệu Tử Sâm khẽ thở dài, định mở miệng từ chối, nhưng khi thấy ánh mắt cương quyết của Triệu Tố Liên, hắn chỉ im lặng.
Hắn nghiêng người để nàng dễ dàng tiếp cận vết thương.
Triệu Tố Liên cẩn thận dùng một góc vải lau sạch máu, tay nàng run nhẹ khi nhìn thấy vết thương trên người Triệu Tử Sâm. Nàng không để ý đến vẻ khó chịu của hắn, tập trung hoàn toàn vào việc băng bó.
"Muội học cách băng bó từ lúc nào?" Triệu Tử Sâm hỏi, giọng khàn khàn, phá tan sự im lặng.
"Không phải học, chỉ là... ta không muốn thấy huynh như thế này." Triệu Tố Liên đáp khẽ, đôi mắt cụp xuống.
Dù động tác của nàng không chuyên nghiệp, nhưng sự cẩn thận và tỉ mỉ của nàng khiến vết thương được băng lại gọn gàng.
"Mỗi lần ra trận, huynh đều liều mạng như vậy sao?" Nàng ngẩng đầu, ánh mắt đầy trách móc.
Triệu Tử Sâm cười nhạt, nét mặt hiện lên vẻ mệt mỏi. "Không liều mạng, làm sao bảo vệ được muội?"
Triệu Tố Liên khựng lại, đôi tay nhỏ nắm chặt lấy dải vải. Nàng không trả lời, chỉ lẳng lặng siết chặt nút thắt cuối cùng. "Nếu huynh còn như vậy, ta sẽ không tha thứ cho huynh đâu."
Chiếc xe ngựa tiếp tục lăn bánh trong đêm, nhưng giờ đây, không khí trong xe ngựa đã dịu đi phần nào.
Triệu Tử Sâm nhắm mắt nghỉ ngơi, Triệu Tố Liên nhìn ra ngoài, tay nắm chặt góc áo bị xé, lòng đầy những suy nghĩ không tên.
Những lời dạy của mẫu thân lại vang vọng trong tâm trí nàng.
"Nhân sinh như mộng, hà xứ liễu đầu."
Cuộc đời tựa giấc mộng, ai hay được kết thúc nơi nào.
Nhưng nàng không thể buông xuôi.
Nàng phải sống, phải chiến đấu vì những người đã khuất, và vì một tương lai tươi sáng cho Tề quốc.
Bên ngoài, đêm đã qua ba canh, ánh trăng mờ tỏ như tấm gương vỡ nát giữa trời, chiếu xuống những áng mây lững lờ trôi.
Không gian bao trùm là sự tĩnh mịch đến nghẹt thở, chỉ có tiếng xe ngựa lọc cọc vang lên trên con đường núi quanh co.
Tiếng vó ngựa vang vọng trong đêm khuya, như tiếng thở dài của đất trời.
Triệu Tố Liên không kịp nghĩ ngợi, nhanh chóng quay sang Triệu Tử Sâm.
"Hoàng huynh, nhìn kìa! Có phải là quân ta không?" Nàng gấp gáp nói.
Triệu Tử Sâm nghe vậy, ánh mắt lập tức thay đổi.
Mặt hắn nhăn lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã vội vã rời khỏi chiếc xe ngựa, cùng Triệu Tố Liên đi về phía những ngọn đuốc sáng ở đằng xa.
Chân bước khẩn trương, tim hắn đập nhanh.
Khi họ đến gần, giữa những cây cổ thụ rậm rạp, Lưu tướng quân cùng một nhóm binh sĩ đã mai phục sẵn.
Triệu Tố Liên không thể kìm được sự cảm kích.
Nàng ngẩng đầu, mắt nàng ngấn lệ, giọng nói run rẩy nhưng đầy chân thành.
"Lưu tướng quân... Đa tạ ngài đã đợi bọn ta."
Triệu Tử Sâm trước tình thế này, hắn chỉ còn biết cúi đầu, thâm trầm nói.
"Triệu Tử Sâm xin tạ ơn ngài. Tấm lòng trung quân ái quốc của ngài, ta muôn lần cảm kích. Có ngài bên cạnh, chúng ta sẽ lấy lại được giang sơn từ tay kẻ thù."
Lưu Hiên cúi người cung kính.
“Nếu muốn cứu vãn giang sơn, không thể để nỗi đau kéo dài. Quân địch chỉ là một trở ngại. Đích đến của chúng ta là giành lại vương triều, là khôi phục quyền lực của Tề Quốc.”
Triệu Tử Sâm siết chặt tay nắm, từng chữ của Lưu Hiên như chạm vào trái tim hắn.
“Chúng ta sẽ chiến đấu. Dù có phải đổ máu, Tề Quốc cũng sẽ không chết trong tủi nhục.”
Triệu Tố Liên ngẩng đầu, nàng im lặng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự hy vọng.
Lưu Hiên gật đầu, bước lên phía trước.
“Đi thôi. Trời đã tỏ, chiến tranh không khoan nhượng, cũng không để chúng ta chần chừ.”
---
Phía bên kia thành trì, bóng tối như càng thêm dày đặc.
Giờ đây, hoàng cung Tề quốc chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, xung quanh chỉ có tiếng bước chân nặng nề của quân lính đang lục soát từng ngóc ngách.
“Không tìm thấy hắn, không thể rời đi.” Tĩnh Dương âm trầm nói, ánh mắt hiện lên tia sát khí.
Hắn nhìn chằm chằm vào những viên quan của Tề quốc đang quỳ dưới đất, sợ hãi không dám ngẩng đầu.
“Ai tìm thấy Triệu Tử Sâm, trẫm sẽ thưởng hậu. Nhưng ai che giấu, giết không tha!"
Hắn dừng lại trước một bức tường đổ vỡ, nơi từng là tẩm điện của Tề Gia Đế.
Nhìn vào những dấu vết của chiến tranh, đôi mắt hắn lóe lên sự thèm khát.
Nhưng chiến thắng không thể sánh với việc tiêu diệt tận gốc đế chế này.
Và sự sống sót của Triệu Tử Sâm chính là mối hoạ lớn nhất đối với hắn.
Ngay lúc đó, một nhóm binh sĩ từ bên ngoài chạy vào, tướng sĩ dẫn đầu vội lên tiếng.
"Bẩm bệ hạ, có tin tức...” Hắn nuốt khan.
"Tin tức gì?" Tĩnh Dương lạnh lùng hỏi.
“Triệu Tử Sâm đã rời khỏi kinh thành. Chúng thần đã không thể ngăn cản được, xin bệ hạ trách phạt...” Tướng sĩ cúi đầu.
Tĩnh Dương không nói gì, chỉ quay người bước đi, ánh mắt không một chút cảm xúc.
“Tiếp tục lục soát, đốt hết những gì còn sót lại. Nhất định phải tìm ra hắn.”
Binh lính vội vã chạy đi, ánh sáng đèn dầu phản chiếu trên những vũ khí sáng loáng.
Họ không dám trì hoãn, cơn phẫn nộ của Thái Vũ Đế chính là thứ họ sợ hơn bất cứ điều gì.
Ngoài cung, quân lính của Tĩnh Dương đã bắt đầu đổ quân ra mọi phía.
Mỗi bước đi của họ như cơn sóng cuồng nộ, những bá tánh đều phải khiếp sợ.
Mùi máu tươi và khói lửa nặng nề bao trùm khắp Tề quốc.
Cánh cửa sập sệ của một ngôi nhà bị đạp tung, những tên binh lính hung ác lùng sục mọi ngóc ngách, đập phá đồ đạc.
Chớp mắt, mọi thứ đã như đống hoang tàn, đổ nát.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


