Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tề quốc sụp đổ.
Quân Đại Bắc dâng trào như lũ, hùng mạnh tiến vào kinh đô trong tiếng reo hò chiến thắng.
Tường thành đổ nát, cả hoàng cung rung chuyển.
Thái Vũ Đế – Tĩnh Dương, vị đế vương trẻ tuổi, mưu lược thâm trầm, tự mình thống lĩnh đại quân, phá vỡ các cổng thành, thẳng tiến vào hoàng thành của Tề quốc.
Hoàng cung, nơi xưa kia lộng lẫy, tràn ngập vinh quang và quyền lực, giờ đây chìm trong tiếng gào thét, van xin.
Tĩnh Dương ra lệnh.
"Không để một ai sống sót!"
Từ hoạn quan, cung nữ đến phi tần, tất thảy đều bị giết, không phân biệt.
Hắn tiến bước vững chãi, mỗi bước đi mang theo uy nghiêm, ánh mắt lạnh lẽo tựa băng, quét qua những gì còn sót lại của nơi này.
Khi bước vào chính điện, đôi mắt của Tĩnh Dương dừng lại, không chút cảm xúc, chỉ chằm chằm nhìn vào Hoàng đế của Tề quốc, kẻ thất thế, đang quỳ rạp trước mặt hắn.
Hoàng đế Gia Tề thân hình gầy guộc, yếu ớt, nhưng đôi mắt ông vẫn ánh lên một thứ ánh sáng quái dị.
Đó không chỉ là tuyệt vọng và hối tiếc, mà còn là một thứ gì đó phức tạp hơn, sâu kín hơn.
Ông nhìn về phía Tĩnh Dương, không chỉ là nhìn kẻ thù, mà còn như nhìn vào một phần phản chiếu của chính mình – một phần tàn nhẫn, quyết đoán mà ông đã từng kìm nén trong suốt bao năm nay.
Ông nhớ lại những quyết định khó khăn mà mình đã phải đưa ra, những hi sinh mà mình đã phải chấp nhận để bảo vệ vương triều.
Những quyết định ấy, bây giờ nhìn lại, có lẽ đã sai lầm.
Nhưng khi ấy, ông không có lựa chọn nào khác.
Giờ đây, vương triều sụp đổ, ông nhận ra rằng sự tàn nhẫn, sự mưu mô mà ông đã kìm nén bấy lâu nay, đã không thể cứu vãn được vận mệnh của Tề quốc.
Những giọt lệ từ đôi mắt mệt mỏi của ông rơi xuống, không chỉ là nước mắt của sự thất bại, mà còn là nước mắt của sự ân hận.
Thất bại của ông không chỉ là sự sụp đổ của một vương triều, mà còn là sự thất bại của một con người.
Trong lòng ông, một nỗi đau đớn âm ỉ, một sự trống rỗng lan tỏa, như thể cả một đời ông đã sống trong giấc mộng dài, và giấc mộng ấy đã tan biến, không để lại gì ngoài sự hối tiếc muộn màng.
Tĩnh Dương đứng đó, đôi mắt lạnh lùng không chút cảm xúc, như một pho tượng đá, ánh nhìn lạnh lẽo quét qua Hoàng đế, không hề nhúc nhích, không một chút thương xót.
Tĩnh Dương khinh miệt.
"Tề quốc này, từ nay thuộc về Đại Bắc ta."
Giọng hắn không chút cảm tình, lạnh lẽo đến tột cùng.
Thân thể Gia Tề Đế run rẩy, đôi tay vô lực buông thõng, ánh mắt mờ mịt, như thể sắp gục ngã.
Mặc dù biết số phận đã được an bài, nhưng trong lòng vẫn dâng lên nỗi đau không thể tả.
Hoàng đế Gia Tề nhắm chặt đôi mắt, trong lòng tự nhủ, biết rõ rằng ngày tận cùng của vương triều đã gần kề.
Tĩnh Dương vung trường kiếm, ánh thép loé sáng, vạch một đường sắc lạnh.
Máu tươi phun ra, vấy bẩn mặt đất, mùi máu tanh nồng tràn ngập không gian.
Thân thể vô hồn của Gia Tề Đế như một cái bóng sụp xuống, đổ về phía trước, mang theo tiếng thở hắt của sự kết thúc.
Tĩnh Dương đứng thẳng, ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ lạnh lùng quan sát cảnh tượng tang thương ấy.
Hắn quay lưng, bước đi với dáng vẻ không hề lay động.
Giữa cảnh hỗn loạn, công chúa Triệu Tố Liên lẩn trốn trong tẩm cung của nàng, đôi mắt mở to đầy sợ hãi.
Mỗi tiếng binh khí va vào nhau ngoài đại điện như xé nát tâm can nàng.
Những bước chân rầm rập của quân lính, tiếng gươm giáo vang lên như sấm dội, khiến nàng cảm nhận rõ rệt sự sụp đổ của Tề quốc, làn sóng diệt vong đã bao trùm.
Đột nhiên, một bóng hình quen thuộc lao vào phòng, là Triệu Tử Sâm, Thái tử của Tề quốc, cũng là hoàng huynh của nàng, vẻ mặt hắn căng thẳng, ánh mắt rực lửa.
Hắn nắm chặt tay nàng, giọng khẩn trương.
"Liên Nhi, mau đi! Không thể để quân địch bắt được chúng ta, tất cả sẽ chấm dứt!"
Triệu Tố Liên nhìn thẳng vào mắt Triệu Tử Sâm, trong lòng như dâng lên một nỗi đau vô bờ.
Tay nàng run rẩy, nhưng quyết tâm dâng trào, Triệu Tố Liên khẽ gật đầu, mắt ngấn lệ, trong lòng tràn ngập nỗi bất an.
Chạy trốn không chỉ để bảo toàn tính mạng, mà còn là để gìn giữ chút tàn dư cuối cùng của hoàng tộc.
Họ rời khỏi tẩm cung, từng bước cẩn trọng, len lỏi qua những hành lang tĩnh mịch nhưng nồng nặc mùi máu tanh.
Tiếng bước chân của lính tuần tra văng vẳng gần kề, mỗi lần họ ẩn mình, trái tim Triệu Tố Liên lại như ngừng đập.
Triệu Tử Sâm nắm chặt tay Triệu Tố Liên, kéo nàng bước nhanh qua hành lang dài, nơi những ánh lửa lập lòe phản chiếu từ xa.
"Liên Nhi đừng sợ, theo sát huynh!" Giọng hắn trầm thấp nhưng gấp gáp, lẫn chút áp lực đè nén.
Triệu Tố Liên cố nén hơi thở dồn dập, váy dài quét qua nền đá lạnh buốt, đôi chân như muốn khuỵu xuống, nhưng vẫn gắng gượng bám theo Triệu Tử Sâm.
Cả hai len lỏi qua hành lang tối mịt, ánh sáng mờ nhạt từ những ngọn đuốc xa xa chiếu rọi bóng dáng họ trên tường.
Từng bước chân cẩn trọng vang lên trong không gian yên lặng chết chóc. Nhưng khi vừa qua một góc khuất, tiếng hô của một tên lính bất ngờ vang lên.
"Ở kia có người! Bắt lấy bọn chúng!"
Nhóm binh lính Đại Bắc lao tới, gươm giáo sáng loáng phản chiếu ánh lửa, sắc bén tựa những lưỡi dao tử thần.
"Khốn kiếp!" Triệu Tử Sâm nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ kiên quyết.
Hắn rút kiếm bên hông, chắn trước mặt Triệu Tố Liên.
"Liên Nhi, lùi lại!"
Triệu Tố Liên run rẩy đứng nép vào tường, ánh mắt hoảng loạn nhìn huynh trưởng lao vào trận chiến.
Binh lính Đại Bắc không ngừng áp sát, nhưng Triệu Tử Sâm với những đường kiếm chuẩn xác và dứt khoát, lần lượt hạ gục từng kẻ một.
"Liên Nhi, chạy!" Hắn gầm lên, vừa dứt lời đã xoay người, kéo nàng lao vào một hành lang khác.
Phía sau, tiếng bước chân truy đuổi càng lúc càng gần, tiếng binh khí va vào tường thành tạo nên những âm thanh sắc lạnh, rợn người.
Trên đường trốn chạy, họ vượt qua những đoạn hành lang đổ nát, nơi mùi máu tanh nồng và xác người ngổn ngang khiến Triệu Tố Liên phải đưa tay bịt miệng để không nôn ra.
Cuối cùng, khi nhìn thấy ánh sáng từ cổng thành phía xa, họ như thấy được hy vọng mong manh.
Dưới ánh trăng lờ mờ, một đội quân trung thành đang đợi bên ngoài cổng thành, vẻ mặt ai nấy đều đượm nét bi ai nhưng ánh mắt không hề dao động.
"Thái tử, mau lên xe!" Một người hô lớn, vén màn của chiếc xe ngựa lên.
Triệu Tử Sâm không nói gì, đẩy Triệu Tố Liên lên trước, sau đó cũng nhanh chóng trèo lên.
Khi họ vừa bước lên, tiếng hô truy đuổi đã vang lên từ phía sau. Những mũi tên sắc bén lao tới, xuyên qua màn đêm tựa như những bóng ma đòi mạng.
Triệu Tử Sâm lập tức kéo Triệu Tố Liên xuống, dùng thân mình che chắn cho nàng.
Một mũi tên sượt qua vai hắn.
"Đi! Mau đi!" Hắn quát lớn, thúc giục phu xe.
Xe ngựa lập tức lao đi, bỏ lại phía sau tiếng bước chân đuổi theo cùng ánh lửa chập chờn.
Khi tiếng binh khí dần nhạt nhòa, Triệu Tố Liên ngẩng lên nhìn Triệu Tử Sâm.
Triệu Tử Sâm ngồi dựa vào vách xe, thở dốc, vết thương trên vai đã rỉ máu.
"Hoàng huynh..." Nàng nghẹn ngào, định chạm vào vết thương của hắn nhưng bị hắn ngăn lại.
"Đừng lo cho huynh. Vết thương này không đáng ngại."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
