"Tôi có thể giành quyền nuôi con để ly hôn." Đầu óc Tô Vân Phàm xoay chuyển rất nhanh, lập tức đổi ý ngay: "Cô không có nguồn thu nhập, không có khả năng chữa bệnh cho con, tòa sẽ đứng về phía tôi."
"Thế à?" Lâm Tịch Vy không nói cho anh ta biết chuyện mình đã tìm được việc làm, chỉ cười lạnh: "Vậy anh cứ thử đi, xem tòa án rốt cuộc sẽ ủng hộ ai."
Cuộc điện thoại kết thúc trong sự căng thẳng, Lâm Tịch Vy vẫn không đòi được đồng nào.
Nhưng cô không nôn nóng.
Chờ đến thứ hai tuần tới gặp Luật sư Tần lừng lẫy kia, cô tin rằng nhất định sẽ có cách để dẫm chết tên tệ bạc này.
…
Trong bệnh viện, bảo mẫu chị Hồng đưa Tuấn Tuấn xuống lầu đi dạo, sưởi chút ánh nắng mặt trời.
Lúc lên lầu trở về phòng, Tuấn Tuấn tình cờ gặp lại "người quen" trong thang máy.
"Bạn nhỏ, con đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?" Chủ nhiệm Nghiêm nhìn thấy cậu bé, không kìm được mà mỉm cười, xoa đầu cậu bé quan tâm hỏi.
Tô Thừa Tuấn lắc cái đầu nhỏ, cất giọng non nớt đáp: "Dạ chưa, bệnh của con hơi nghiêm trọng."
Chủ nhiệm Nghiêm sững người, theo bản năng nhìn sang phía bảo mẫu: "Cho hỏi bé nhà mình rốt cuộc bị bệnh gì thế?"
Chị Hồng dắt tay đứa nhỏ, gương mặt không giấu nổi vẻ xót xa: "Bệnh máu trắng, vừa mới xác nhận xong."
Tim chủ nhiệm Nghiêm thắt lại, nhìn gương mặt cậu bé, một lúc lâu không biết nên nói gì.
Thang máy dừng đúng tầng, Tô Thừa Tuấn vẫy tay: "Tạm biệt chú bác sĩ ạ."
"Chào con, khi nào rảnh chú sẽ ghé thăm con."
Nhìn bóng lưng nhỏ bé của cậu bé rời đi, Chủ nhiệm Nghiêm thở dài bất lực: "Đứa bé nhỏ thế này, lại thông minh đáng yêu, ông trời đúng là tàn nhẫn quá..."
Đến phòng bệnh của bà cụ Tần, tâm trạng Chủ nhiệm Nghiêm vẫn còn khá nặng nề.
Bà cụ đang ôm tấm ảnh của con trai út, vừa xem vừa rơi nước mắt.
Chủ nhiệm Nghiêm nhìn tấm ảnh, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh của cậu bé lúc nãy, vô thức lẩm bẩm: "Đứa trẻ đó trông thật giống cậu hai..."
Bà cụ Tần quay sang hỏi anh ấy: "Cậu nói gì cơ?"
"À, là thế này." Chủ nhiệm Nghiêm hoàn hồn lại, giải thích: "Tôi gặp một cậu bé ở trong bệnh viện, cũng ở tầng này của chúng ta nhưng phía dãy phía Nam, thằng bé có nét rất giống cậu hai."
Bà cụ Tần mái đầu bạc trắng, sắc mặt vô cùng tiều tụy, nghe thấy câu này ánh mắt lập tức có chút thần sắc.
"Cậu nói có đứa bé trông giống Nhạc Lãng sao?"
"Dạ, cũng có chút giống cậu cả nữa." Chủ nhiệm Nghiêm nhìn kỹ tấm ảnh trong tay bà cụ rồi lại gật đầu như tự lẩm bẩm một mình: "Nhưng đối chiếu với ảnh thì cảm giác giống cậu hai nhiều hơn..."
Bà cụ sững sờ chưa kịp phản ứng, Chủ nhiệm Nghiêm lại thở dài đầy tiếc nuối: "Thật đáng tiếc, cậu hai vẫn còn độc thân chưa kết hôn, đến một mụn con cũng không để lại... nếu không thì hai bác cũng có chỗ để gửi gắm tinh thần."
Chính câu nói này đã chạm đúng vào nỗi đau của bà cụ Tần.
Bà cụ lập tức rơi nước mắt, nghẹn ngào nói: "Nhạc Lãng của tôi khổ quá, còn trẻ như thế mà đã... hu hu hu..."
Khóc được vài tiếng, bà cụ đột ngột đỏ hoe mắt nhìn Chủ nhiệm Nghiêm: "Đứa bé đó ở đâu? Có thể... đưa tôi đi xem một chút được không?"
Ông cụ Tần ở bên cạnh đang gọt hoa quả cho vợ, nghe vậy vội vàng ngăn cản: "Xem cái gì mà xem? Bà lú lẫn rồi à? Đừng có làm bố mẹ người ta sợ hãi, lại tưởng chúng ta có ý đồ xấu."
"Chỉ nhìn một chút thôi mà, tôi có làm gì đâu... Biết đâu, là Nhạc Lãng đầu thai thì sao."
"Bà đúng là già lẩm cẩm, đầu thai thì cũng phải là trẻ sơ sinh, chứ không phải một đứa bé lớn thế này." Ông cụ Tần nói lời không nể mặt.
Nhưng tính tình bà cụ vốn bướng bỉnh, nhất quyết đòi đi xem cậu bé kia cho bằng được.
Chủ nhiệm Nghiêm thấy hơi hối hận.
Biết trước thế này, lúc nãy anh ấy đã không nên nhắc đến.
Chủ nhiệm Nghiêm khuyên: "Bà cụ, đứa bé đó bị bệnh máu trắng, người nhà chắc chắn đang rất lo lắng sốt ruột, chúng ta đường đột đến làm phiền..."
"Bệnh máu trắng? Đứa bé bao nhiêu tuổi rồi?"
"Trông tầm ba tuổi ạ."
"Thật là tội nghiệp, còn nhỏ thế mà." Bà cụ nghe xong thở dài, càng muốn đi xem cậu nhóc đáng thương kia, thế là lại cam đoan: "Tôi chỉ đứng từ xa nhìn thôi, không làm phiền họ đâu."
Chủ nhiệm Nghiêm suy đi tính lại, cảm thấy để bà cụ nhìn một cái để tâm lý được an ủi có khi còn tốt hơn bất kỳ phương thuốc tiên nào, cũng không phải là không thể.
"Vậy được rồi, để tôi đi kiểm tra thông tin của cậu bé trước xem ở phòng bệnh nào."
Chủ nhiệm Nghiêm quay người rời đi.
Bà cụ Tần vuốt ve tấm ảnh con trai út, nghẹn ngào thì thầm: "Nhạc Lãng, có phải con cũng nhớ mẹ rồi, nên mới quay về thăm chúng ta đúng không..."
…
Lâm Tịch Vy trở về phòng bệnh, thấy con trai đang ngoan ngoãn ăn cơm, lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
"Chị Hồng, chị xuống nhà ăn cơm đi, để tôi trông bé cho."
Chị Hồng gật đầu rồi quay người đi ra ngoài.
Lâm Tịch Vy đặc biệt mang theo tông đơ tới, định sẽ cạo tóc cho con.
Nếu không chờ đến khi bắt đầu điều trị, tóc cũng sẽ tự rụng hết.
Tuấn Tuấn rất hiểu chuyện, nghe mẹ bảo sẽ cạo thành đầu trọc nhỏ cũng không hỏi nhiều, ngược lại còn an ủi mẹ: "Con đẹp trai thế này, cạo trọc thì vẫn sẽ trai đẹp thôi."
Lâm Tịch Vy mỉm cười tán thành: "Đúng thế, Tuấn Tuấn của mẹ để kiểu tóc nào cũng đều rất đẹp trai."
Nói thì nói vậy, nhưng nhìn mái tóc đen dày của con trai bị cạo sạch, Lâm Tịch Vy lặng lẽ đỏ hoe mắt.
Tuấn Tuấn không biết mẹ đang đau lòng, vẫn hồn nhiên trò chuyện: "Mẹ ơi, có phải bố sẽ không bao giờ đến thăm con nữa không?"
"Con có muốn bố đến không?"
Nếu con trai thực sự muốn tên tệ bạc kia đến, cô vẫn sẽ mở lời cầu xin.
"Thôi ạ, bố đã không muốn đến thì dù có ép bố đến bố cũng chẳng đối xử tốt với con đâu."
Một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy mà lại hiểu chuyện đến mức này.
Tim Lâm Tịch Vy thắt lại từng cơn, cố tình dùng cách nói đùa để an ủi con: "Chờ con khỏi bệnh rồi, mẹ sẽ tìm cho con một người bố mới vừa đẹp trai vừa dịu dàng, có được không?"
"Không ạ, mẹ phải tìm một người bố biết yêu thương mẹ và có thể bảo vệ mẹ ấy!"
Lời nói tỉnh táo của con trai một lần nữa khiến Lâm Tịch Vy cảm động đến mức mắt cay xè.
…
Bên ngoài phòng bệnh.
Bà cụ Tần được mấy người dìu, run rẩy đứng ở trước cửa phòng, nhìn đứa bé bên trong qua ô cửa kính.
"Giống... giống Nhạc Lãng quá, y hệt Nhạc Lãng lúc nhỏ... chắc chắn là Nhạc Lãng của tôi quay về rồi, về rồi..."
Bà cụ Tần không ngừng lẩm bẩm, xúc động cực độ.
Ông cụ Tần đầy vẻ không tin: "Làm gì có chuyện trùng hợp thế được, bà vừa nằm viện thì bệnh viện này có ngay một đứa trẻ giống Nhạc Lãng? Để tôi xem nào…"
Ông cụ vừa nghi ngờ vừa ghé mắt nhìn vào.
Giây tiếp theo, đôi mắt ông trợn ngược, sắc mặt cứng đờ.
"Giống! Giống thật!"
"Đứa bé này, đến cả thần thái cũng giống Nhạc Lãng như đúc! Bà còn nhớ hồi Nhạc Lãng còn nhỏ nghịch ngợm, lấy kéo cắt tóc nham nhở, cuối cùng bị tôi cạo trọc đầu, trông y hệt đứa nhỏ này luôn!"
Ông cụ xúc động đến mức giọng nói cũng run run, hai tay vỗ vào đùi, như thể muốn xông vào bên trong ngay lập tức.
Chủ nhiệm Nghiêm vội vàng ngăn họ lại.
"Ông Tần, hai người bình tĩnh chút đi, giờ thấy đứa nhỏ rồi, về thôi ạ."
Nhưng sao bà cụ Tần nỡ rời đi, nước mắt lưng tròng, quyến luyến không rời: "Cho tôi nhìn thêm một lát nữa thôi, Lãng Lãng của tôi..."
…
Ở phía bên kia hành lang, Lâm Chính An và Triệu Hạnh Phân xách đồ, vội vã đi tới.
"Con ranh chết tiệt con đó đúng là đủ lông đủ cánh rồi, tôi gọi điện mà nó dám không nghe, không lẽ nó định cắt đứt quan hệ với chúng ta thật sao?"
Lâm Chính An vừa đi vừa chửi rủa, dáng vẻ hùng hổ không có chút ý tốt.
Chủ nhiệm Nghiêm thấy có người đi tới, vội vàng kéo kéo ông cụ Tần: "Ông cụ, mau đi thôi, lỡ như bị người nhà người ta bắt gặp lại gây ra hiểu lầm đấy."
Anh ấy vừa dứt lời, Triệu Hạnh Phân đã phát hiện ra điều bất thường, lớn giọng hỏi: "Các người là ai? Đứng vây quanh phòng bệnh của chúng tôi làm gì thế hả?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



