Tần Gia Mặc nắm chặt điện thoại, nghe Hàn Duệ báo cáo nốt công việc, anh cân nhắc lịch trình tuần tới rồi trầm giọng dặn: "Trưa thứ hai tuần sau được, bảo cô ấy đừng đến muộn, tôi không đợi người đến trễ."
Lời vừa dứt thì thang máy cũng vừa tới, cửa thang máy mở ra.
Lâm Tịch Vy bước vào trước, theo phép lịch sự đưa tay giữ nút mở cửa.
Khi cô vô tình ngước mắt lên, thấy người vừa bước vào cao lớn, lạnh lùng, khí chất đầy áp chế, không khỏi giật mình. Lại tình cờ gặp lại người đàn ông đeo kính râm lạnh lùng ấy rồi.
Tuy nhiên hôm nay anh không đeo kính khi ở trong nhà.
Có lẽ do khí chất đối phương quá lạnh lẽo, Lâm Tịch Vy không dám nhìn thẳng vào mặt anh, ánh mắt chỉ vừa chạm nhẹ đã vội thu hồi.
Tần Gia Mặc kết thúc cuộc gọi, bỏ điện thoại xuống, gương mặt lạnh như băng.
Chưa đầy hai giây sau, chuông điện thoại lại reo.
Anh cúi đầu nhìn lướt qua rồi nhấc máy: "Alo, Quân Hách, tra đến đâu rồi?"
Đầu dây bên kia, Mạnh Quân Hách đáp: "Đúng như cậu dự đoán, mẫu thử của Nhạc Lãng đã được sử dụng rồi."
Sắc mặt Tần Gia Mặc hơi căng thẳng: "Còn phía đối phương thì sao?"
"Vẫn đang trong quá trình truy tìm."
"Có tin tức gì báo cho tôi ngay lập tức."
"Ừ, yên tâm đi, nhiều nhất hai ngày nữa chắc chắn sẽ tra ra."
Thang máy xuống đến tầng một, Lâm Tịch Vy bước ra ngoài, Tần Gia Mặc cúp máy, tâm trạng thoáng vẻ nôn nóng.
Nghĩ đến việc em trai có thể đã để lại huyết mạch trên đời này, ngay cả nhịp thở của anh cũng trở nên dồn dập.
Nếu thực sự tìm được đứa bé đó, bất kể dùng cách nào, bất kể đối phương đưa ra điều kiện gì, anh nhất định phải đón đứa bé đến đây cho bố mẹ xem mặt.
Nếu sau này hai gia đình có thể qua lại như người thân thì đó là kết cục viên mãn nhất.
…
Trên đường về nhà, Lâm Tịch Vy gọi điện cho Tô Vân Phàm.
Nhưng không có người nhấc máy.
Cô đoán đối phương thừa hiểu mục đích cuộc gọi của cô nên cố tình không nghe để tránh phải chi tiền.
Ban đầu cô định đến thẳng công ty tìm anh ta.
Nhưng thời gian quá gấp, bệnh viện đang đợi đóng tiền cọc để bắt đầu điều trị, nếu đến công ty mà không đòi được tiền chỉ lãng phí thời gian.
Vì vậy chi bằng đem bán đống trang sức và túi xách trước để nộp chi phí ban đầu, còn chuyện đòi tiền gã tồi kia thì từ từ tính.
Về đến nhà, Lâm Tịch Vy lao ngay vào phòng thay đồ thu dọn, gom tất cả đồ hiệu mua trong mấy năm qua vào túi rồi lái xe thẳng đến trung tâm thương mại.
Chủ cửa hàng thu mua đồ xa xỉ nhìn đống đồ này thì ngẩn ra một lúc mới hỏi: "Tất cả chỗ này cô đều không cần nữa sao?"
Lâm Tịch Vy gật đầu: "Ông kiểm kê đi, trả giá cao một chút, con tôi đang bệnh, đang cần tiền gấp."
Chủ cửa hàng nửa tin nửa ngờ, đeo găng tay bắt đầu kiểm tra thật giả.
Trước cửa tiệm, một cặp tình nhân trẻ đang dạo phố đi ngang qua.
Đột nhiên, cô gái ngoái đầu nhìn vào trong tiệm.
"Ơ, kia chẳng phải chị dâu em sao? Sao chị ta lại ở tiệm đồ cũ? Trông như đang muốn bán đống túi kia đi vậy..." Tô Lâm Lâm đầy kinh ngạc, lẩm bẩm.
Bạn trai Hoàng Hạo Minh bên cạnh nói: "Em vào hỏi thử không phải là biết ngay sao?"
"Em không muốn dây dưa với chị ta đâu, nhìn là thấy bực rồi, để em gọi điện hỏi anh trai là biết ngay."
Tô Lâm Lâm chán ghét nói xong, lấy điện thoại ra gọi cho Tô Vân Phàm.
Một lúc lâu sau đầu dây bên kia mới bắt máy.
"Alo, anh, công ty anh dạo này có chuyện gì à?"
Đầu dây bên kia, Tô Vân Phàm vừa kết thúc cuộc họp, nghe hỏi vậy thì ngơ ngác: "Công ty vẫn ổn mà, sao thế?"
"Em còn tưởng anh phá sản rồi cơ đấy."
"Tại sao?"
"Em với Hạo Minh đi dạo phố, thấy Lâm Tịch Vy mang một đống túi hiệu đến tiệm thu mua đồ cũ, trông như định bán tháo ấy."
Tô Vân Phàm nắm chặt điện thoại, không nói lời nào.
"Công ty vẫn ổn thì Lâm Tịch Vy bán túi lấy tiền làm gì? Hai người cãi nhau nên anh cắt tiền tiêu vặt của chị ta à?" Tô Lâm Lâm chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.
Tô Vân Phàm vừa thấy cuộc gọi nhỡ của Lâm Tịch Vy, lại kết hợp với lời em gái nói lúc này, trong lòng đã hiểu rõ.
Xem ra đứa bé thực sự bị ung thư máu.
Lâm Tịch Vy chắc chắn vì muốn gom tiền chữa bệnh cho con nên mới phải làm chuyện mất mặt này.
Nhưng mỗi tháng anh ta đều đưa cho cô vài chục ngàn tiền tiêu vặt, mấy năm nay ít nhiều gì, cô cũng phải để dành được tám trăm hay một triệu chứ?
Sao có thể rơi vào cảnh khốn cùng như vậy?
Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng "vài chục ngàn" đó bao gồm tất cả chi tiêu lớn nhỏ trong nhà, tiền nuôi con, lương bảo mẫu, cho đến quà cáp lễ tết đối nội đối ngoại.
Lâm Tịch Vy đã phải tính toán rất kỹ lưỡng, cộng thêm thỉnh thoảng viết code thuê kiếm thêm chút tiền ngoài, cô mới tích cóp được một khoản quỹ đen nhỏ.
Thế nhưng khoản quỹ đen ấy chưa kịp để dành được mấy ngày đã bị nhà họ Lâm dùng đủ mọi lý do bán thảm để lấy đi mất.
"Anh, anh sao thế? Hai người rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Tô Lâm Lâm thấy anh mình im lặng hồi lâu thì truy hỏi.
Tô Vân Phàm nghĩ chuyện này sớm muộn cũng không giấu được, bèn giải thích: "Anh định ly hôn với Lâm Tịch Vy."
"Ly hôn? Tại sao? Dù em chẳng thích gì chị ta nhưng chẳng phải hai người vẫn đang yên ổn đó sao?" Tô Lâm Lâm sửng sốt.
Tô Vân Phàm nói: "Chị Vũ Nhu của em về rồi."
"Anh nói ai cơ? Chung Vũ Nhu?" Tô Lâm Lâm kinh ngạc vô cùng: "Chị ta về đây làm gì? Ngày xưa chê nghèo ham giàu bỏ rơi anh để lấy chồng Hoa kiều, giờ thấy anh phất lên nên hối hận à?"
Tô Vân Phàm: "Năm đó cô ấy lấy chồng sớm là vì có nỗi khổ riêng, anh đã tha thứ cho cô ấy rồi."
Tô Lâm Lâm cười lạnh: "Nỗi khổ? Chị ta thì có nỗi khổ gì chứ? Chẳng qua là hám tiền, hám hư vinh thôi."
Lời biện minh của Chung Vũ Nhu là năm đó mẹ cô ta bị ung thư, cần một khoản viện phí khổng lồ.
Lúc đó cô ta mới tốt nghiệp, chỉ là một sinh viên nghèo, đào đâu ra nhiều tiền như vậy.
Cô ta vì khoản tiền sính lễ cao ngất ngưởng để lấy tiền chữa bệnh cho mẹ nên mới kết hôn chớp nhoáng với cậu ấm Hoa kiều đó.
Nhưng lúc này Tô Vân Phàm không nói ra, sợ em gái không tin lại buông lời chế nhạo.
Tô Lâm Lâm: "Thế nếu hai người ly hôn thì đứa bé tính sao? Chắc chắn phải theo anh chứ?"
Tô Vân Phàm: "Đứa bé... ban đầu anh cũng muốn, nhưng giờ…"
Thấy anh mình ngập ngừng, Tô Lâm Lâm truy hỏi: "Giờ thì sao? Chung Vũ Nhu không cho anh nhận con à?"
"Không phải." Tô Vân Phàm do dự một lúc mới nói: "Tuấn Tuấn bị ung thư máu, cần rất nhiều tiền để chữa trị, Lâm Tịch Vy bán túi xách chắc là để gom tiền viện phí."
"Cái gì? Tuấn Tuấn bị ung thư máu? Nhà mình xảy ra bao nhiêu chuyện như thế sao anh chẳng nói gì với người nhà vậy?" Giọng Tô Lâm Lâm cao vút khiến người đi đường phải ngoái nhìn.
Lâm Tịch Vy đúng lúc bước ra khỏi tiệm thu mua đồ cũ, nhìn thấy em chồng đang đứng ngay bên cạnh, sắc mặt cũng thoáng cứng đờ.
Hai ánh mắt chạm nhau, Tô Lâm Lâm bỏ điện thoại xuống, nhìn Lâm Tịch Vy với vẻ mặt phức tạp.
Còn Lâm Tịch Vy vốn biết em chồng này từ trước đến nay chẳng ưa gì mình nên cũng không định chào hỏi, quay người bỏ đi như không nhìn thấy.
Nhưng Tô Lâm Lâm lại đuổi theo.
"Này này, Lâm Tịch Vy!" Cô ta còn chẳng gọi một tiếng chị dâu, trực tiếp chắn trước mặt Lâm Tịch Vy.
Lâm Tịch Vy giờ đây đang ghét người ghét cả tông ti họ hàng, dừng bước lạnh lùng liếc nhìn đối phương: "Có việc gì?"
"Tuấn Tuấn bị ung thư máu thật à?" Tô Lâm Lâm hỏi.
Lâm Tịch Vy không muốn trả lời, lách người định đi tiếp.
Nhưng Tô Lâm Lâm lại cản cô lại.
"Chị đừng đi vội! Tôi còn chưa hỏi xong mà, có thật là chị định ly hôn với anh tôi không?"
"..." Lâm Tịch Vy vẫn phớt lờ, một tay gạt cô ta ra để đi tiếp.
Tô Lâm Lâm vẫn tiếp tục bám theo truy hỏi: "Thế hai người ly hôn thì chia tài sản thế nào? Nhà cửa, xe cộ với cổ phần công ty chia ra sao? Chị sẽ không giống mấy loại phụ nữ đào mỏ trên mạng, túm lấy lỗi sai của anh tôi để bắt anh ấy ra đi tay trắng đấy chứ?"
Lâm Tịch Vy cười lạnh: "Cuối cùng cô cũng nói được một câu ra hồn, biết đó là lỗi sai của anh cô."
"Ơ hay, ý chị là sao! Cho dù anh tôi có sai thì chị cũng nên tự xem lại mình đi, ai bảo chị lúc nào cũng mạnh mẽ quá mức, trong nhà ngoài ngõ việc gì cũng phải nghe theo chị, đàn ông ấy mà, ai mà chẳng thích vợ mình nhỏ nhẹ, hiểu chuyện?"
Lâm Tịch Vy bị những lời chỉ trích đó làm cho cạn lời toàn tập.
Nhưng cô không phản bác, chỉ quay đầu nhìn gười đàn ông đang đứng đờ ra trước cửa tiệm.
"Vậy cô hỏi anh ta xem, tháng trước ở tiệm trang sức bên Tân Thiên Địa, cô gái tóc đỏ mà anh ta ôm eo là ai."
Mắt Tô Lâm Lâm suýt thì rớt ra ngoài: "Chị nói cái gì?"
Lâm Tịch Vy không trả lời, chỉ lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh rồi xoay màn hình qua cho cô ta xem.
Tô Lâm Lâm rướn cổ nhìn, ánh mắt lập tức tràn đầy vẻ chấn động.
Cô ta vừa định giơ tay giật lấy điện thoại thì Lâm Tịch Vy đã nhanh chóng thu lại, chỉ để lại một nụ cười đầy ẩn ý rồi quay người rời đi.
Giữa tháng trước, cô và Sở Tình hẹn nhau đi dạo phố ăn uống, tình cờ bắt gặp bạn trai của em chồng đang ôm ấp một cô gái tóc đỏ trong tiệm trang sức, tư thế của hai người họ vô cùng thân mật, quấn quýt không rời.
Về nhà cô đã từng nói bóng gió với chồng rằng bạn trai của Tô Lâm Lâm có vẻ không đáng tin, bảo anh ta làm anh trai thì nên để mắt một chút, bỏ chút thời gian ra mà quan tâm em gái.
Nhưng Tô Vân Phàm lại bảo cô nghĩ nhiều quá, nói cậu thanh niên đó rất tốt.
Nếu đã vậy thì cô cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Dù sao thì tôn trọng số phận của người khác, không can thiệp vào nhân quả của người khác cũng là một kiểu tu vi.
Hôm nay nếu không phải em chồng trực tiếp khiêu khích, cô cũng chẳng thèm lấy chuyện này ra xát muối vào lòng cô ta.
Lâm Tịch Vy vừa đi tới trước thang máy đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt truyền lại từ phía sau không xa.
Cô quay đầu nhìn lại, thấy Tô Lâm Lâm đang dùng túi xách nện túi bụi vào người bạn trai, giận dữ mắng nhiếc "đồ tồi".
Người đàn ông thì vừa né tránh vừa giải thích, còn định tiến lên ôm lấy cô ta.
Thang máy tới, Lâm Tịch Vy chẳng buồn xem kịch, bước vào trong.
Hiện giờ cô có nỗi lo riêng của mình.
Đống túi xách trang sức đó lúc mua rải rác cũng tốn mấy trăm ngàn, giờ bán đồ cũ tính tổng lại cũng chỉ được hơn 100 ngàn.
Còn cách con số 500 ngàn xa lắm.
Đang nhẩm tính xem còn có thể xoay tiền ở đâu thì điện thoại reo lên.
Cúi đầu nhìn, là Tô Vân Phàm gọi lại.
Sắc mặt Lâm Tịch Vy khẽ biến đổi, cân nhắc một lát mới bắt máy.
"Alo."
"Cô tìm tôi có việc gì? Vừa nãy tôi đang họp, để điện thoại im lặng." Giọng điệu Tô Vân Phàm đã lạnh nhạt hơn nhiều, không còn vẻ dịu dàng ấm áp như trước kia nữa.
Nghe thái độ này của anh ta, lòng Lâm Tịch Vy vẫn thấy đau.
Dù sao cũng là vợ chồng, cô còn hy sinh nhiều đến thế, từng tưởng rằng có thể bên nhau đến bạc đầu, vậy mà giờ đây...
Tâm trí dao động vài giây, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cũng lạnh nhạt đáp lại: "Tuấn Tuấn chữa bệnh cần tiền, anh chuyển cho tôi 500 ngàn."
"Đã chắc chắn chưa?"
Thấy anh ta cứ hỏi mãi câu này, Lâm Tịch Vy không nhịn được mà mỉa mai: "Sao, chẳng lẽ anh nghĩ tôi lấy chuyện con cái ốm đau làm cái cớ để cố tình đòi tiền anh à?"
Tô Vân Phàm im lặng trong giây lát.
Bởi vì trong lòng anh ta thực sự đã nghĩ như vậy.
"Tô Vân Phàm, tình hình công ty thế nào tôi quá rõ, anh đừng có nói với tôi là anh không có nổi 500 ngàn. Chọc giận tôi, tôi có thể khiến anh thân bại danh liệt, trắng tay hoàn toàn đấy."
Lâm Tịch Vy chưa bao giờ là phụ nữ ngây thơ không não.
Hiện giờ cô sở dĩ chưa làm loạn đến mức cá chết lưới rách chủ yếu là vì con đang bệnh, sức lực cô có hạn.
Nhưng nếu đôi cẩu nam nữ này quá quắt, cô không ngại làm lớn chuyện này, khiến bọn họ trở thành lũ chuột chạy qua đường ai ai cũng muốn đánh.
Tô Vân Phàm rõ ràng cũng biết tính cách của Lâm Tịch Vy, trầm ngâm một lát rồi nói: "Tôi có thể đưa tiền cho cô, nhưng cô có thể ký vào thỏa thuận ly hôn trước được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



