Đến giờ ăn trưa.
"Này, cậu xem tin nhắn trong nhóm chưa?" Diệp Lệ bưng khay thức ăn đến ngồi xuống đối diện Lạc Xu.
"Chưa, lười xem lắm." Gương mặt không chút gợn sóng của Lạc Xu khiến Diệp Lệ vô cùng khâm phục.
"Gặp chuyện mà tớ bình tĩnh được bằng một nửa cậu thì tốt biết mấy." Cô ấy bắt đầu thưởng thức phần cơm của mình rồi nói tiếp: "Nghe nói xấp bản thảo trên bàn cậu là do Dư Hề nghỉ phép hôm đó vô tình để nhầm đấy, cô ấy là thực tập sinh mới đến, chắc chưa hiểu chuyện nên mới đặt sai chỗ."
"Ừ."
Cô có thể nhận ra, lúc cô mới bước vào, ánh mắt của phần lớn mọi người đã không còn vẻ soi mói như lúc trước, nhưng họ vẫn không dám đến gần một Lạc Xu nổi tiếng là người thẳng thắn, sắc sảo.
"Mà này, hôm nay cậu bị Duật tổng mắng à? Lúc đi ra trông cứ như người mất hồn ấy." Miệng của Diệp Lệ cứ liến thoắng không ngừng.
"Bị mắng chẳng phải là chuyện bình thường sao, với gương mặt lạnh như tiền của anh ta." Cô lầm bầm.
Diệp Lệ hạ thấp giọng nói: "Trước giờ anh ấy có bao giờ mắng người khác đâu."
"Thế sao? Tớ thấy cậu bị sắc đẹp của anh ta làm cho mê muội rồi, làm người không nên nông nổi như vậy nha." Lạc Xu khẽ hứ một tiếng, vừa đặt đôi đũa xuống, ngước mắt lên liền nhìn thấy Duật Chiến đang bưng khay cơm đi về hướng này.
"Ừm." Anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô một cái, thản nhiên bước đến vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, bắt đầu bàn công việc với Thẩm Ngôn.
"Mấy lời chúng ta vừa nói không bị anh ấy nghe thấy đấy chứ?" Diệp Lệ lo sốt vó.
"Không đến mức đó đâu, nói xấu sau lưng sếp vài câu cũng không chết người được." Lạc Xu lại nghĩ rất thoáng.
Không dễ gì mới chịu đựng được đến giờ tan làm, Lạc Xu thay một chiếc váy đỏ rực rỡ đầy quyến rũ, dặm lại lớp trang điểm vô cùng tinh tế.
Cô lái xe đến thẳng cơ quan của Tần Hằng, chọn vị trí nổi bật nhất ở cổng để đậu.
Từng tốp người tan làm rục rịch bước ra khỏi tòa nhà, ai nấy đều không kìm được mà ngoái lại nhìn mỹ nhân tuyệt sắc xuất hiện đột ngột này.
Lạc Xu mỉm cười, hiệu quả cô muốn chính là thế này.
Tần Hằng lại càng to gan hơn, bày ra bộ dạng như không có chuyện gì, hớn hở bước từ trong cơ quan ra.
Hoàn toàn không biết bản thân sắp sập bẫy mỹ nhân kế do người trước mặt giăng sẵn.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô, Tần Hằng đờ đẫn cả người, không tài nào rời mắt nổi, anh ta không ngờ một người ngày thường lười ăn diện như cô khi sửa soạn lên lại có thể xinh đẹp đến thế, tựa như một báu vật bước ra từ trong tranh vẽ.
"Tần Hằng." Cô nhiệt tình một cách lạ thường, chủ động bước đến trước mặt anh ta trước bao ánh nhìn, dịu dàng vòng tay ôm lấy eo anh ta.
Tần Hằng hơi ngỡ ngàng, có một giây phút còn tưởng mình nhìn nhầm!
Trước đây Lạc Xu chưa từng chủ động như vậy, mọi cử chỉ thân mật giữa hai người đều dừng lại ở mức chừng mực, cùng lắm cũng chỉ là nắm tay, hoặc hôn nhẹ lên trán anh ta một cái, động tác thân mật thế này là lần đầu tiên.
"Thật mẹ nó ghê tởm." Lạc Xu một mặt ôm chặt lấy anh ta, một mặt lại chán ghét thầm chửi rủa trong lòng!
Nhưng đối phó với loại đàn ông không có điểm dừng này, bản thân cô phải làm ra những chuyện còn không có giới hạn hơn anh ta thì mới hả giận!
Tần Hằng dùng ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều nhìn người phụ nữ trong lòng.
Cô có thể cảm nhận được những ánh mắt tò mò của đám đông xung quanh đang đổ dồn về phía mình.
"Đi thôi. Chúng ta cùng đi ăn tối." Lạc Xu nở nụ cười giả tạo, bày ra vẻ mặt vô cùng nũng nịu nắm lấy tay anh ta.
"Được." Tần Hằng giống như đang dỗ dành một đứa trẻ, ân cần mở cửa ghế phụ cho cô, thắt dây an toàn cẩn thận rồi mới vòng qua ghế lái khởi động xe.
Lạc Xu kín đạo phủi nhẹ để xua đi hơi thở của anh ta vương lại trên người mình, chán ghét rút khăn giấy lau đôi bàn tay.
"Anh đặt bàn ở Thực Phủ rồi, em thấy sao?"
Tần Hằng là công tử nhà giàu, Thực Phủ là nơi anh ta thường xuyên lui tới, giá bình quân đầu người ở đây lên tới cả ngàn, một bữa ăn cũng phải hơn mười ngàn.
Ngày trước Lạc Xu không mấy khi đồng ý đến những nơi xa xỉ thế này, nhưng hiện tại cô thấy chẳng việc gì phải tiết kiệm giúp anh ta nữa, cái gì cần ăn cứ ăn, cần uống cứ uống, tuyệt đối không để bản thân phải chịu ấm ức.
"Được." Lạc Xu nở nụ cười ngọt ngào.
…
Tại Thực Phủ.
Cô gọi những món ăn mà ngày thường bản thân chẳng bao giờ dám đụng tới, nào là bò bít tết Wellington, ốc sên nướng kiểu Pháp, lại còn gọi thêm một chai vang đỏ Lafite năm 82.
Nói tóm lại, món nào đắt nhất thì cô gọi món đó, hôm nay nhất định phải ăn cho bõ mới thôi!
Tần Hằng hoàn toàn không để bụng, chỉ cần cô vui là được.
Xem chừng anh ta cũng yêu Lạc Xu đến điên cuồng, thế nhưng bản chất không chung thuỷ của anh ta lại khiến Lạc Xu cảm thấy buồn nôn và ghê tởm vô cùng!
Anh ta càng đối xử tốt với cô bao nhiêu, cô lại càng thấy nực cười bấy nhiêu!
Còn chưa đợi đồ ăn bưng lên, quả nhiên đúng như dự đoán, Tần Hằng nhận được điện thoại từ bố anh ta gọi đến.
"Xu, anh ra ngoài nghe điện thoại một lát!" Tần Hằng chột dạ lật úp màn hình điện thoại vào lòng, không để cho cô nhìn thấy.
"Dạ." Lạc Xu trao cho anh ta một nụ cười đầy quyến rũ, khiến mặt anh ta đỏ ửng cả lên.
Ngay khoảnh khắc Tần Hằng vừa quay lưng đi, Lạc Xu liền thu lại nụ cười giả tạo đến phát tởm kia, nào ngờ lại vô tình chạm phải một ánh mắt vô cùng quen thuộc…
Duật Chiến!
Anh vậy mà cũng ở đây!
Lạc Xu luống cuống dời tầm mắt đi chỗ khác, run rẩy bưng ly nước lên nhấp một ngụm.
Kỳ lạ, rõ ràng mình chẳng làm chuyện gì khuất tất, sao lại phải chột dạ đến thế chứ?
Cô lén liếc nhìn qua, phát hiện Duật Chiến vẫn luôn chăm chú dõi theo mình.
Lúc này cô mới nhận ra người đang ngồi đối diện ăn cơm cùng anh là một mỹ nữ tuyệt sắc.
Anh vậy mà cũng đi ăn riêng với phụ nữ, đúng là chuyện lạ bốn phương.
Người phụ nữ kia thấy Duật Chiến cứ nhìn chằm chằm về hướng này nên cũng tò mò quay đầu nhìn sang, Lạc Xu vội cúi gằm mặt xuống, xấu hổ đến muốn độn thổ.
"Mình có làm gì đâu chứ……" Cô lẩm bẩm trong lòng.
"Duật Chiến, anh đang nhìn gì thế?" Giọng nói của người phụ nữ kia vô cùng mềm mại, cách nhau một cái bàn mà chiếc tai thính của Lạc Xu vẫn có thể bắt trọn được vài từ khóa quan trọng.
"Không có gì…" Duật Chiến thu hồi ánh mắt, nâng ly rượu lên khẽ chạm ly với người phụ nữ đối diện.
…
Cuộc điện thoại này có lẽ là do bố của Tần Hằng gọi tới, màn kịch ở cổng cơ quan lúc nãy hầu hết mọi người đều đã chứng kiến, chắc hẳn là bên phía nhà họ Liêu đã gây sức ép rồi.
Lạc Xu một tay chống cằm, lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh ban đêm của thành phố, thật đẹp làm sao!
"Ting…"
Trên ứng dụng wechat, Liêu Nhàn gửi cho cô một dòng tin nhắn [[Hình ảnh siêu âm] Tớ có thai rồi!]
"…" Bàn tay cầm điện thoại của Lạc Xu run lên bần bật, hai mắt cô đỏ ngầu như muốn rỉ máu.
Họ vậy mà lại tiến triển nhanh đến thế, chuyện liên hôn của hai gia tộc có phải cũng sắp được đưa vào lịch rồi không?
Thảo nào Tần Hằng lại không dám nghe điện thoại trước mặt cô, cuộc gọi vừa rồi e là của Liêu Nhàn gọi tới chứ gì!
Lạc Xu vội vàng đứng bật dậy, đi về phía nhà vệ sinh bên cạnh.
Trong lòng cô đã phải ép bản thân chấp nhận sự thật này không biết bao nhiêu lần, có một khoảnh khắc, cô thực sự muốn lao ra xé toạc bộ mặt giả tạo, đạo đức giả kia của Tần Hằng.
Vị đắng chát trong khoang miệng lan rộng ra khắp toàn thân, biến thành một nỗi đau đớn thấu xương tủy và tê dại, cảm giác móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau điếng giúp cô níu giữ chút lý trí cuối cùng trước bờ vực sụp đổ.
Hừ! Đúng là một đôi nam nữ chết tiệt…
Cô sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn, bước ra khỏi nhà vệ sinh.
"Hi." Duật Chiến đang cụp mi mắt, tựa người vào góc hành lang khuất.
Đôi mắt sâu thẳm phản chiếu gương mặt quyến rũ, xinh đẹp của cô, bờ môi mỏng của anh khẽ mím lại một cái.
Cô giật mình, bóng người cao lớn đen sẫm này thực sự khiến người ta phải khiếp sợ.
"Xem ra vẫn chưa chết, có chắc là không cần giúp đỡ không?" Miệng anh nồng nặc mùi rượu.
"Không cần đâu, với hơi tàn cuối cùng này, tôi phải tự tay bóp chết anh ta mới hả dạ."
"Ừ, được." Duật Chiến rời lưng khỏi bức tường, lảo đảo rời khỏi đó.
Lạc Xu thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Khi chuyện này xảy ra, Thẩm Ngôn thừa nhận rằng anh ấy và sếp đều đã chứng kiến toàn bộ, và nó đã trở thành chủ đề bàn tán trong bữa ăn hàng ngày của hai người bọn họ.
Không ngờ một người sếp vốn luôn nghiêm túc, tỉ mỉ trong công việc như anh cũng có ngày đi buôn chuyện đời tư của nhân viên.
Cô luôn có cảm giác hiện tại bản thân giống như một trò hề, bị hai người đàn ông này xem chương trình phát sóng trực tiếp, thế nhưng lại chẳng thể làm gì được họ.
Nhiều lúc cô thực sự muốn xé rách cái miệng của Thẩm Ngôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

