Không dễ gì mới ăn xong bữa tối này, Lạc Xu no căng bụng, chỉ riêng chai vang đỏ Lafite năm 82 kia thôi cô đã uống thêm vài ly.
Hai người đi xuống hầm đậu xe, Tần Hằng một mực đòi đưa cô về, nhưng đã bị Lạc Xu thẳng thừng từ chối.
"Không cần đưa em về đâu, ngày mai phải đi công tác rồi, lát nữa em còn có hẹn, anh nhớ đấy! Em là người thích sạch sẽ, đừng làm bẩn xe của em!"
Ba chữ "đừng làm bẩn" được cô thốt ra với giọng điệu vô cùng nhấn nhá, đầy ẩn ý, và cũng ghim sâu như một cái gai nhọn vào ngay lồng ngực anh ta.
Lạc Xu đã phải kìm nén hết mức để không thốt ra những lời khó nghe hơn.
Cô đúng là có uống thêm vài ly, nhưng vẫn chưa đến mức say khướt, lý trí lúc này đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong, cô biết rõ mục đích chuyến đi này của mình là gì.
Tần Hằng ngoan ngoãn vâng lời, nhận lấy chìa khóa xe của cô rồi bước lên xe.
"Xu! Anh yêu em!" Tần Hằng ghé đầu ra khỏi cửa sổ xe, câu nói này được thốt ra một cách vô cùng chân thành.
Lạc Xu hơi tin, nhưng chỉ mím môi cười chứ không đưa ra lời đáp nào.
Tình yêu thật rẻ rúng, mở miệng ra là nói được ngay, ai mà chẳng làm được.
Trong suốt những năm tháng đã qua, cô buộc phải thừa nhận rằng họ đã từng yêu nhau sâu sắc, nhưng đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ.
Nhìn chiếc xe của mình khuất dần khỏi tầm mắt cùng anh ta, đôi mắt cô trở nên mơ màng, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng vỡ òa, tuôn rơi lã chã.
Cô nghẹn ngào khóc thầm, những giọt lệ uất ức cứ thế trào ra như mạch nước ngầm tuôn chảy không ngừng.
"Thằng khốn! Đồ rác rưởi!" Cô nghiến chặt răng, rủa thầm một cách căm phẫn.
Vết thương trong lòng cô như bị ai đó cầm một con dao nhỏ chậm rãi rạch ra, máu tươi từ từ lan rộng, từng chút gặm nhấm, cấu xé tâm can cô.
Cô tựa người vào bức tường lạnh lẽo, gương mặt giàn giụa nước mắt.
Chẳng biết đã qua bao lâu, dường như nước mắt cũng đã cạn khô.
Cô sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn, đưa tay vuốt mái tóc ra sau gáy, vừa quay người lại liền chết lặng khi phát hiện Duật Chiến đang đứng ở lối vào thang máy nhìn mình chằm chằm.
Cô vội dời tầm mắt đi chỗ khác, cuống cuồng lau sạch những giọt nước mắt trên mặt, không muốn để anh bắt gặp dáng vẻ thảm hại này.
"… Anh."
Duật Chiến lảo đảo bước từng bước về phía cô, đôi mắt anh mơ màng, mang lại cho người ta cảm giác như thể anh sắp ngã đến nơi.
"Lạc Xu?" Anh khép hờ mắt, trông như một kẻ say xỉn đến mức lú lẫn, nhưng khí chất dưới cặp kính gọng mảnh của anh vẫn toát lên vẻ thanh cao, lạnh lùng.
Lạc Xu ngoảnh mặt đi chỗ khác không cho anh nhìn, thế nhưng anh lại cúi thấp đầu xuống, ngang nhiên soi mói ánh mắt của cô một cách chính đại quang minh.
"Quả nhiên là em……" Anh bất cẩn suýt chút nữa đã tự làm mình ngã nhào ra đất.
Lạc Xu nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ lấy anh.
"Duật tổng…" Cô run giọng gọi anh, trong tiếng nấc vẫn còn vương chút nghẹn ngào sau trận khóc lớn.
Cô khẽ thở dài một tiếng, chẳng hiểu sao dạo này bản thân lại liên tục vướng vào mấy chuyện xui xẻo thế này.
Bị bạn trai cắm sừng, bị bạn thân cướp bồ, lại còn lên giường với sếp của mình.
Chuyện này mà đặt lên người khác, ai mà chấp nhận nổi chứ!
"Em khóc à?" Duật Chiến rõ ràng đứng không vững, nửa thân người đều đang tì hẳn lên người Lạc Xu.
"Không có, bụi bay vào mắt thôi." Lạc Xu không muốn đôi co thừa thãi với anh.
"Xe của Duật tổng đâu rồi? Đưa chìa khóa cho tôi." Lạc Xu dìu anh đến cạnh tường, để anh tựa lưng vào đó, rồi bắt đầu thò tay tìm kiếm khắp các túi áo của anh.
Nhưng túi áo của anh trống trơn chẳng có gì, còn túi quần thì cô lại chẳng dám thò tay vào, sợ sẽ vô tình đụng phải chỗ nguy hiểm.
"Không có lái xe." Anh nghiêng đầu, chăm chú nhìn vào hàng lông mày đã khóc đến đỏ hoe cùng chiếc mũi nhỏ nhắn ửng hồng của Lạc Xu.
Lạc Xu thật sự bất lực với anh, nhíu chặt mày, thầm mắng mỏ trong lòng: "Rượu vang của nhà hàng Tây mà cũng uống say được? Tửu lượng kém cỏi thế này, không biết mấy hợp đồng của tập đoàn có phải đều do anh đi ngủ với người ta mà có được không?"
Cô vừa làu bàu cằn nhằn vừa lôi điện thoại ra gọi cho Thẩm Ngôn: "Thẩm Ngôn, cậu đang ở đâu đấy? Sếp cậu say bí tỉ rồi này."
"Hai người đang ở đâu?"
"Hầm giữ xe của Thực Phủ."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc: "Cậu đưa máy cho sếp nghe giúp tôi."
Cô thở dài một tiếng, bước về phía Duật Chiến đang đứng phía sau: "Điện thoại của trợ lý anh này! Mau bảo cậu ta đến đón anh đi!"
Lạc Xu nắm lấy cổ tay vô cùng rắn rỏi và ngập tràn hormone nam tính của anh, ép anh phải cầm lấy điện thoại.
Duật Chiến khẽ lắc cái đầu đang choáng váng của mình, nhìn màn hình rồi để điện thoại lên tai, bước sang một bên để nghe máy.
Trong lúc đó, Lạc Xu tranh thủ cơ hội lau sạch những vệt nước mắt còn vương trên mặt, khẽ vuốt lại mái tóc rối bời.
"Ừm." Duật Chiến lên tiếng.
"Duật tổng, anh vừa uống rượu ở Thực Phủ đúng không." Thẩm Ngôn xác nhận lại.
"Ừ."
"Không cần tôi đến đúng không?"
Ở bên cạnh Duật Chiến bao nhiêu năm nay, anh ấy quá hiểu rõ con người của sếp mình, dăm ba ly rượu vang mà đòi quật ngã được anh đúng là chuyện hoang đường, đáp án duy nhất chỉ có thể là anh đang giả vờ.
Duật Chiến cũng phải thầm tán thưởng khả năng phản ứng nhạy bén này của Thẩm Ngôn.
"Ừ."
"Tôi có thể đổ bệnh ngay tại chỗ, nhưng ngày mai tôi muốn được nghỉ, nghỉ phép có lương ạ." Thẩm Ngôn quả thực rất biết cách nắm bắt thời cơ để trục lợi cho bản thân!
"Ừ."
"Sếp vạn tuế! Anh tiếp tục say đi ạ! Tôi tắt máy đây."
"Ừ."
Quả nhiên, chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông nhất!
Duật Chiến chỉ dùng đúng một từ "Ừ" để kết thúc cuộc trò chuyện đầy ăn ý này.
Đầu dây bên kia, khóe miệng Thẩm Ngôn chắc hẳn đã ngoác đến tận mang tai rồi!
"…" Duật Chiến bước loạng choạng về phía Lạc Xu, thản nhiên gác một cánh tay lên vai cô.
Lạc Xu giật mình vội né ra, nhưng lại sợ anh ngã nên đành phải cắn răng đưa tay ra đỡ lấy anh.
"Này! Anh đã bảo người ta đến đón chưa thế?" Lạc Xu giật lấy điện thoại của anh để gọi lại, nhưng đầu dây bên kia đã thông báo tắt máy.
Cậu ta hay thật!
Cô đành phải dìu anh lên tầng một để bắt một chiếc taxi.
Hai người ngồi ở hàng ghế sau, đầu của Duật Chiến tự nhiên tựa lên vai cô.
Lạc Xu khẽ nghiêng đầu, mùi dầu gội đầu thanh mát thoang thoảng lập tức lấp đầy khoang mũi cô, vô cùng dễ chịu.
"Ra ngoài uống rượu mà cũng không biết dẫn theo vệ sĩ, không biết nhan sắc này của anh mà bán vào lầu xanh thì đáng giá lắm sao?" Nhân cơ hội này, Lạc Xu thò tay nhéo má anh một cái.
Da dẻ của anh cũng mịn màng phết, cô không kiềm lòng đưa tay sờ soạng thêm vài cái, khúc khích cười thầm.
Tài xế đang lái phía trước cười trộm.
Vất vả lắm mới dựa vào trí nhớ đưa được anh về lại căn hộ của anh, lúc này đồng hồ đã điểm 11 giờ.
Vừa mới đến trước cửa nhà, mấy vệ sĩ trong nhà đã vội vàng bước ra để đón.
"Cút ra!" Duật Chiến nhìn mấy vệ sĩ đang định tiến tới dìu mình, thẳng thừng lớn tiếng đuổi bọn họ đi.
"Anh là heo đấy à! Anh nhìn xem thân hình này của tôi có giống người có thể vác nổi anh không hả!"
Vệ sĩ đứng bên cạnh kinh ngạc trợn tròn cả mắt.
Lạc Xu mệt đến vã mồ hôi hột, ném thẳng anh xuống ghế sofa ngoài phòng khách.
Đang định phủi tay rời đi, nào ngờ cổ tay nhỏ bị anh kéo mạnh một cái, cô mất đà ngã nhào vào lòng anh, bị anh ôm chặt không buông.
"Á!"
Vòm ngực của anh cũng giống hệt như đêm hôm ấy, vô cùng rắn rỏi, nóng hổi, cảm giác đụng chạm phải nói là tuyệt vời đến mức không còn lời nào để tả.
"Đừng đi…"
"Chát!" Lạc Xu thẳng tay tặng cho anh một cái tát vào mặt, rồi cuống cuồng lồm cồm bò dậy.
Bản thân Lạc Xu cũng giật mình bởi cái tát này của mình, nhưng rồi lại sợ mình ra tay quá mạnh làm anh đau, cô vội đưa tay lên xoa má anh: "Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi…"
Anh đờ người ra một lúc để hoàn hồn, đôi mắt phượng tràn ngập sự dịu dàng như nước dán chặt vào cô, rồi cứ thế tựa người vào sofa chăm chú nhìn cô không chớp mắt.
Người làm đứng bên cạnh đang định tiến tới giúp một tay cũng bị dọa cho chết khiếp.
Lạc Xu đứng dậy sửa sang lại quần áo, quay sang dặn dò người làm: "Ngày mai nếu anh ấy không nhớ ra chuyện gì, tuyệt đối đừng nói là tôi đánh đấy nhé, cứ bảo, cứ bảo là anh ấy tự vấp ngã."
"Dạ…" Người làm khẽ gật đầu, nhận ra người phụ nữ này chính là người đã qua đêm với ông chủ hôm trước, thế nên cô ấy nào dám không nghe theo.
Lạc Xu liếc nhìn anh một cái rồi quay người đi ra khỏi căn hộ.
Chưa đầy hai phút sau, Duật Chiến đã tự mình đứng dậy chỉnh sửa lại quần áo, cầm lấy chén canh giải rượu do người làm chuẩn bị sẵn trên bàn.
"Sh…" Anh đưa tay chạm nhẹ vào bên má vẫn còn hơi đau, ánh mắt sâu thẳm nhìn về hướng Lạc Xu vừa rời đi.
Người làm đứng một bên mím chặt môi cười trộm, không dám phát ra tiếng động.
Thật không ngờ Tổng giám đốc như anh mà cũng có ngày phải giở chút mưu kế này, lại càng không ngờ trên đời này lại có người phụ nữ có thể từ chối sự chủ động của Tổng giám đốc, đúng là chuyện lạ trên đời!
Trở về nhà thuê của mình, Lạc Xu không một chút chần chừ cởi bỏ bộ quần áo vừa bị Tần Hằng ôm lúc nãy ra, thẳng tay ném thẳng vào sọt rác, rồi bước nhanh vào phòng tắm để gột rửa cơ thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

