Sau một đêm đắn đo suy nghĩ, Lạc Xu vẫn quyết định trực tiếp tìm Duật Chiến.
Dẫu sao chuyện này cũng liên quan đến việc làm ăn của sếp, bản thân cô cũng không muốn trở mặt với cô ta, xem như chừa cho cô ta chút thể diện trong công ty.
Quay trở lại công ty, tai cô vẫn tràn ngập những tiếng xì xào bàn tán của các đồng nghiệp khác.
Tai cô vốn là nơi dễ giữ sự thanh tịnh nhất, vì cô vốn chẳng quan tâm những lời đồn thất thiệt này, cô bình thản ngồi vào vị trí của mình rồi gọi điện thoại cho Thẩm Ngôn.
Phải mất một lúc lâu, đầu dây bên kia mới bắt máy.
"Cậu hỏi giúp tôi xem hôm nay Duật tổng có rảnh không, tôi muốn hẹn gặp anh ấy một lát."
"Cậu lên thẳng đây đi."
Cô nghe ra được, Thẩm Ngôn thậm chí còn chẳng cần tốn một giây suy nghĩ đã đáp lại câu này.
Cô bước vào thang máy, Thẩm Ngôn ở trên lầu ấn nút, cô thuận lợi đặt chân lên tầng 30.
Lạc Xu không đi thẳng vào văn phòng Tổng giám đốc mà lên tiếng hỏi Thẩm Ngôn đang đứng một bên: "Lúc nãy tôi gọi điện thoại, có phải sếp cũng ở đó đúng không?"
"Bà cô của tôi ơi, đầu óc cậu làm bằng gì mà thông minh thế!"
Cô khẽ thở dài một tiếng, Thẩm Ngôn còn chưa kịp báo cáo đã bảo cô lên thẳng đây, vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất, đó là cuộc trò chuyện của hai người đã bị sếp nghe thấy.
Cô không thích cảm giác này chút nào, giống như sau khi lên giường với anh xong thì bị anh đưa vào tầm ngắm vậy.
Sợi tơ hồng của Nguyệt Lão cứ như bị anh dùng vũ lực ép buộc buộc chặt vào tay cô.
Cô gõ cửa văn phòng Tổng giám đốc với tâm trạng thon thót lo âu.
"Vào đi." Hôm nay anh vẫn mặc một bộ vest đen, cô luôn có cảm giác anh chỉ có mỗi một bộ quần áo này, chẳng thấy thay đổi.
"Có chuyện gì sao?" Anh đặt bút trên tay xuống, chăm chú nhìn Lạc Xu.
Lạc Xu báo cáo đầu đuôi sự việc cho Duật Chiến nghe.
Duật Chiến nghe xong, không lập tức đưa ra phản hồi, mà chỉ buông một câu:
"Tôi sẽ xử lý chuyện này."
"Tôi cần một lời xin lỗi của cô ta, xin lỗi trực tiếp, dĩ nhiên là với điều kiện không làm ảnh hưởng đến công ty."
Tuy Lạc Xu là người biết nhìn nhận đại cục, nhưng thỉnh thoảng vẫn rất cứng đầu.
Duật Chiến ừ một tiếng, tựa lưng vào ghế, nói bằng giọng điệu sâu xa: "Cho dù em có đưa ra quyết định thế nào trong chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến công ty, em chắc chắn không muốn công khai?"
"Bộ phận Vận tải của Văn thị có hợp tác với Duật Sắc, ít nhiều gì cũng sẽ bị ảnh hưởng." Lạc Xu chỉ muốn thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
"Lo lắng cho tôi?"
"…" Rõ ràng là đang bàn công việc, vậy mà bị anh hỏi một câu như thế, mặt cô lại bắt đầu nóng bừng lên: "Không có."
Bầu không khí rơi vào im lặng…
"Văn Thất dù sao cũng là con gái, cô ta làm chuyện này chắc cũng có nỗi khổ tâm riêng, hay là đừng làm khó cô ta nữa."
"Nghe lời em." Câu nói này của Duật Chiến nghe qua cứ như đang dỗ dành người yêu thân mật của mình vậy.
Lạc Xu thật muốn tự vả cho mình hai phát, biết thế cô đã chẳng lên đây tìm anh.
Không lâu sau, Thẩm Ngôn dẫn Văn Thất bước vào, còn Lạc Xu thì đã ngồi trên ghế sofa.
Nhìn thấy Lạc Xu, Văn Thất hơi đứng ngồi không yên.
"Anh Duật, anh tìm em có việc gì sao?"
Tiếng "anh Duật" này khiến Lạc Xu nổi hết cả da gà da vịt.
"Cô vừa gọi tôi là gì?" Duật Chiến nãy giờ vẫn không ngẩng đầu nhìn cô ta, ánh mắt đột nhiên sa sầm, ngước mi, liếc cô ta một cái.
Văn Thất cứ ngỡ khi mình bày ra thân phận đó thì dù thế nào Duật Chiến cũng phải nể mặt cô ta đôi phần, không ngờ lại bị dội ngay một gáo nước lạnh.
Cô ta vội vàng đổi lại cách xưng hô: "Duật tổng."
Duật Chiến nghiến chặt răng hàm, tiếp tục cúi xuống xem tài liệu: "Không phải tôi tìm cô, là cô ấy tìm cô."
Văn Thất run rẩy chuyển tầm mắt sang người Lạc Xu.
Lạc Xu mỉm cười vẫy tay chào cô ta một tiếng đầy thân thiện: "Chào cô Văn!"
Cô cũng tự khâm phục tố chất tâm lý của chính mình, vào lúc này mà nụ cười giả tạo kia lại trông chân thực đến thế.
"Lạc Xu, cô có chuyện gì thế? Không thể giải quyết riêng hay sao mà cứ phải lên đây quấy rầy sự thanh tịnh của anh Duật?" Giọng điệu của Văn Thất rõ ràng đã có sự thay đổi rõ rệt.
Cô ta vẫn đang đánh cược, cược rằng Lạc Xu hoàn toàn không biết gì cả.
Duật Chiến nghe thấy hai chữ "anh Duật" kia thì lồng ngực lại nghẹn một cục tức, đang định lên tiếng ngắt lời thì đã bị Lạc Xu cướp lời trước: "Tôi cũng chẳng muốn quấy rầy anh Duật đâu, nhưng nếu chuyện này làm phiền đến các nhà thiết kế ở bộ phận thiết kế, tôi sợ cô gánh không nổi hậu quả."
Lạc Xu mở đoạn video trong điện thoại ra rồi xoay màn hình về phía cô ta.
Trong tích tắc, gương mặt Văn Thất cắt không còn một giọt máu, hai chân run lẩy bẩy, bàn tay nhỏ nhắn siết chặt thành nắm đấm.
"Hừ, anh Duật ……" Duật Chiến khẽ thở dài một tiếng, bờ môi mỏng mấp máy lẩm bẩm một cách kín đáo, cũng không can thiệp vào cuộc tranh chấp này nữa.
"Cô…" Văn Thất hơi không dám tin vào mắt mình, chỉ trong vòng một ngày mà chuyện này đã bị cô phát hiện ra rồi!
"Làm ra loại chuyện này, cô không cần danh tiếng nhà thiết kế của mình nữa à? Nếu không phải có anh Duật cản tôi lại, tôi đã san bằng bộ phận thiết kế từ lâu rồi." Lạc Xu bình thản nhìn cô ta.
Duật Chiến ngồi trên ghế giám đốc khẽ nhíu mày, ánh mắt chăm chú dõi theo Lạc Xu đang ngồi trên sofa với phong thái ung dung, gặp nguy không loạn.
"Văn Thất, xin lỗi rồi ra ngoài." Duật Chiến ra lệnh.
"Anh Duật!" Văn Thất bắt đầu giở tính trẻ con, quay đầu về phía anh làm nũng.
"Gọi tôi là Duật tổng."
"Cô ta có thể gọi là anh Duật, tại sao em lại không được?"
"Em cũng không được gọi." Duật Chiến chỉ tay về phía Lạc Xu, cao giọng nhấn mạnh.
Lạc Xu không nói gì, chỉ khẽ mím môi.
Văn Thất uất ức tột cùng, nhưng Duật Chiến đã ra lệnh, cô ta chỉ đành khúm núm cúi đầu xin lỗi cô: "Xin lỗi cô Lạc, tôi không nên vu oan cho cô, sau này tôi sẽ không bao giờ tái phạm nữa."
"Biết thế là được rồi." Tâm trạng Lạc Xu lúc này vô cùng thoải mái, thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Duật Chiến xua tay, ra hiệu cho bọn họ lui ra ngoài, nghe hai người phụ nữ cãi vã khiến anh nhức cả đầu, thật phiền.
Văn Thất tức giận đùng đùng đi ra ngoài.
"Đợi chút." Duật Chiến như sực nhớ ra điều gì.
Anh ngước mắt, dùng giọng điệu mang tính dò xét hỏi: "Đêm hôm đó lúc cô rời đi, còn bắt gặp thêm ai khác nữa không?"
Bàn tay nhỏ nhắn của Lạc Xu chợt siết chặt, hóa ra lúc đó anh cũng nhìn thấy, nhìn bộ dạng này xem, anh có vẻ còn căng thẳng hơn cô nữa.
Văn Thất ném một ánh nhìn lạnh thấu xương về phía Lạc Xu đang đứng phía sau: "Dạ không."
Anh gật đầu: "Cô ra ngoài trước đi, khép cửa lại giúp tôi. Lạc Xu, em ở lại."
Văn Thất lại lườm Lạc Xu một cái rồi hậm hực rời đi.
Trong lòng Lạc Xu lộp bộp: "Duật tổng, còn chuyện gì nữa sao?"
"Lại đây."
Cô ngoan ngoãn nghe lời, bước đến trước bàn làm việc của anh.
Duật Chiến bày ra dáng vẻ của người trên cao, ngả người ra chiếc ghế xoay, hai tay tùy ý đặt trên thành ghế vịn: "Có phải em cho rằng tôi sẽ không mắng em đúng không? Hửm?"
"Duật tổng, tôi không hiểu anh đang có ý gì ạ." Lạc Xu giả ngốc.
Cô thừa biết Duật Chiến là một người thông minh đến nhường nào, kiểu gì cũng nhìn thấu tâm tư nhỏ nhặt của cô, nhưng cô vẫn muốn xem phản ứng của anh thế nào.
Cô muốn xác định xem câu nói 'Có muốn thử làm Duật phu nhân không' lúc trước của anh là thật lòng, hay chỉ là vì hai người đã lỡ vượt quá giới hạn nên lương tâm anh cắn rứt không yên.
"Hừ, bây giờ biết gọi là Duật tổng rồi đấy, vừa rồi chẳng phải em gọi anh Duật thuận miệng lắm sao?" Duật Chiến nhìn biểu cảm muốn cười mà không dám cười của cô, vừa muốn nổi giận lại vừa bất lực chẳng thể làm gì được cô.
Lạc Xu vừa nghe thấy thế liền vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.
Anh bỗng chốc đầy hứng thú, ngả hẳn người vào lưng ghế, trưng ra bộ dạng lười biếng nhìn cô: "Sao thế, thèm khát thân thể tôi à?"
"Không, không phải ……" Mặt cô đỏ bừng như gấc chín: "Nếu Duật tổng không còn việc gì nữa, vậy tôi xin phép đi trước."
Không đợi Duật Chiến nói thêm lời nào, cô đã lao thẳng ra cửa, chạy mất dạng.
Anh khẽ bật cười.
Thú vị thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)