Chuyện cô bị gọi lên văn phòng Tổng giám đốc đã đồn khắp nơi với đủ phiên bản.
Ai nấy đều đinh ninh rằng cô bị sếp thẩm vấn, thế nên lúc ăn trưa tại canteen tầng 10 của công ty, cô bị mọi người chỉ trỏ sau lưng, điều này lại càng như ngầm khẳng định vụ việc trộm bản thảo là thật.
Nhưng những điều đó chẳng thể ảnh hưởng đến tốc độ dùng bữa của Lạc Xu.
Cô tỏ ra vô cùng thong dong, vừa ăn vừa nói với Nam Hoài đang ngồi đối diện:
"Giám đốc Nam, bắt đầu từ ngày kia tôi muốn xin nghỉ phép."
Nam Hoài nhìn bộ dạng hơi mệt mỏi của cô, lại nghĩ đến chuyện xảy ra sáng nay, anh ta chỉ đành gật đầu đồng ý.
Diệp Lệ ngồi bên cạnh cũng vội vàng phụ hoạ: "Phải đó, nghỉ ngơi một chút đi, đợi đến khi hệ thống camera được sửa xong là mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi."
"Tớ xin nghỉ phép không phải vì trốn tránh chuyện này, trước khi nghỉ tớ sẽ tự mình làm sáng tỏ mọi việc, tuyệt đối không để lại rắc rối cho công ty. Tớ chỉ thấy quá mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút thôi."
Lạc Xu không giải thích quá nhiều, lấy điện thoại ra, gửi cho Duật Chiến một bao lì xì kèm theo lời nhắn: [Tiền ăn sáng.]
Lúc này Duật Chiến đang chủ trì cuộc họp trên lầu thì điện thoại bất ngờ vang lên một tiếng ting.
Giữa bầu không khí nghiêm nghị, mọi người đang thầm toát mồ hôi hột thay cho kẻ nào to gan lớn mật đi họp mà không để chế độ rung, thì lại thấy Duật Chiến thản nhiên mở wechat ra.
Vừa nhìn thấy bao lì xì kia, anh bật cười thành tiếng.
Các quản lý cấp cao trong phòng họp đồng loạt ném về phía anh những ánh mắt đầy kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên họ thấy sếp cười……
Mà Thẩm Ngôn đứng bên cạnh thì đã nhìn thấu toàn bộ câu chuyện.
"Tan họp, chiều tiếp tục." Anh nhấn mở bao lì xì, nhận lấy 50 tệ.
…
"Nghe người bên bộ phận nhân sự nói Tổng giám đốc đang tuyển thư ký, còn chỉ đích danh là phải chọn nữ." Ăn cơm xong, Diệp Lệ nhìn HR vừa lướt qua bên cạnh, ghé tai nói nhỏ với Lạc Xu: "Chẳng lẽ tảng băng ngàn năm như Duật tổng sắp tan chảy rồi sao?"
Hừ…
Tan chảy á?
Đến bao lì xì 50 tệ mà sếp lớn còn mặt dày nhận lấy, e là có dùng máy hàn nhiệt độ cao đến mấy cũng chưa chắc rã đông nổi.
Lạc Xu không phản bác, cũng không tranh luận với cô bạn.
Sau khi tạm biệt Diệp Lệ, cô đi xuống hầm đậu xe, ngồi vào trong xe rồi gọi điện thoại cho Tần Hằng.
Về việc tối qua nuốt lời không đến hẹn, cô tìm đại một cái cớ là xe bị hỏng để lấp liếm qua chuyện, thuận tiện nhờ anh ta mang xe đi bảo dưỡng giúp mình.
Nhưng điều thú vị hơn cả là tối qua Liêu Nhàn và Tần Hằng đã chạm mặt nhau, hai người họ vì sợ Lạc Xu bắt quả tang nên mới phải cắn răng giả vờ làm bạn bè bình thường.
Kết quả là Tần Hằng đứng chờ trước cửa rạp chiếu phim cả một đêm, đợi gãy cả cổ cũng chẳng thấy bóng dáng Lạc Xu đâu, chỉ đổi lại một trận cười nhạo chế giễu của Liêu Nhàn.
Kỹ năng diễn xuất của Tần Hằng quả thực rất khá, và có vẻ như anh ta cũng có vài phần thật lòng với Lạc Xu, thế nên anh ta vui vẻ đồng ý giúp cô mang xe đi bảo dưỡng.
Cô biết ngay anh ta sẽ nhận lời, kẻ làm chuyện khuất tất sau lưng ấy mà, chỉ cần cho anh ta một bậc thang là anh ta leo xuống còn nhanh hơn cả kẻ trộm!
Ngồi trong xe, Lạc Xu chỉnh lại camera giấu kín, thuận tay dặm lại lớp trang điểm cho chỉn chu.
Sau đó cô bắt đầu nhớ lại biểu cảm của từng người khi cô nhìn lướt qua đám đông vào sáng nay.
Hầu hết những người mắng chửi hùa theo cô đều thấy không có gì bất thường, chỉ có một người trong đám đông khẽ nhếch khóe môi, trưng ra bộ mặt đắc thắng xem kịch vui là khiến cô có ấn tượng đặc biệt sâu sắc.
Văn Thất, cô ta là con gái của Trưởng phòng vận tải, đồng thời cũng là một nhân vật cốt cán của bộ phận thiết kế.
Tuy ngày thường đồng nghiệp rằng đều thích qua lại với cô ta, bởi vì cô ta có tiền, lại rất biết dùng những món quà vặt để 'kết bạn', ngoại hình cũng thuộc hàng nổi bật.
Lạc Xu không dám vội vã đưa ra kết luận vô căn cứ.
Chiều đến giờ tan làm, cô lén chuồn về sớm trước mười phút, đây là lần đầu tiên cô cúp làm kể từ khi vào làm việc tại Duật Sắc.
Cô quay lại xe thay một bộ quần áo thể thao dã ngoại màu đen rộng rãi, rồi nấp vào một góc tối khuất gần thang máy, âm thầm quan sát những chiếc xe ra về sau giờ làm.
Cô cầm sẵn điện thoại trên tay, chuẩn bị tinh thần bắt trọn khoảnh khắc, chỉ sợ bỏ lỡ mất điều gì.
Cho đến khi Văn Thất nện những tiếng giày cao gót cộp cộp bước ra, leo lên chiếc BMW biển số 290 rồi chầm chậm phóng xe đi.
Lạc Xu lại càng khẳng định chính là cô ta.
Cô trầm ngâm suy nghĩ vài phút rồi mới bước ra từ góc khuất cạnh thang máy.
Có lẽ do bước đi có phần vội vã, cô va vào một bóng đen vừa bước ra khỏi thang máy.
Chiếc giày vải màu trắng size 37 vấp phải chiếc giày da size 42, điện thoại trên tay tuột khỏi tầm tay, cả người cô theo đà lao thẳng về phía trước.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một cánh tay mạnh mẽ, rắn rỏi vòng qua vòng eo thon gọn không chút mỡ thừa của cô, ôm chặt kéo cô vào lòng.
Lạc Xu đâm sầm vào vòm ngực cứng như đá của anh, dây buộc tóc màu vàng trên đầu cũng không đúng lúc mà đứt phựt một tiếng, xõa ra một làn tóc dài mềm mại mượt mà.
Cô theo bản năng túm chặt lấy vạt áo sơ mi của anh, hai chiếc khuy áo cứ thế bị cô giật đứt, bắn thẳng vào giữa trán cô.
"A!" Cô khẽ kêu lên một tiếng đau đớn rồi gục đầu vào ngực anh, mùi gỗ đàn hương thanh khiết thoang thoảng lập tức xộc thẳng vào cánh mũi.
Cô cẩn thận đứng vững lại, vừa xoa vệt đỏ giữa trán vừa ngước mắt lên nhìn vị cứu tinh vừa cứu mạng nhỏ của mình.
"Duật tổng..." Đôi môi anh đào của cô khẽ mấp máy, gương mặt nhỏ nhắn trong phút chốc đã nhuộm một tầng mây hồng rực rỡ.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của hai người giao nhau.
Lạc Xu dường như có thể cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của mình đang áp trên lồng ngực anh, cảm nhận được từng nhịp rung động phập phồng theo mỗi hơi thở của người đàn ông.
Thẩm Ngôn đứng bên cạnh biết ý quay người đi chỗ khác, vờ như không thấy gì cả.
Duật Chiến đứng dưới ánh đèn mờ ảo nhìn mái tóc vàng xõa tung của cô, cuối cùng tầm mắt lại dừng lại ở mảng áo sơ mi bị xé rách trước ngực mình.
Qua vạt áo mở rộng, thấp thoáng có thể nhìn thấy đường xương quai xanh hoàn hảo cùng khối cơ ngực săn chắc, vạm vỡ của anh.
"Đây là chiếc áo sơ mi thứ hai bị em xé rách rồi." Câu nói này không mang theo chút cảm xúc nào, giống như đang trả lời một câu hỏi hết sức bâng quơ.
Đúng vậy, đây đã là chiếc thứ hai rồi.
Chiếc đầu tiên là bị cô giật rách ở trong xe ô tô.
Anh chậm rãi buông bàn tay đang siết chặt bên eo cô ra.
Lạc Xu cắn chặt môi, cẩn thận giúp anh khép vạt áo lại, rồi vụng về chỉnh lại cà vạt.
Duật Chiến đứng bất động trước mặt cô, không dám nhúc nhích, cảm nhận được bàn tay mềm mại của cô thi thoảng lại ma sát qua làn da trần trụi của mình.
Người anh bắt đầu nóng lên, nóng hầm hập như thiêu như đốt, ánh mắt cũng trở nên mơ màng, không dám nhìn thẳng vào cô.
Sửa sang áo của anh xong, Lạc Xu lùi lại phía sau hai bước, gập người cúi chào một góc 90 độ đầy cung kính: "Tôi xin lỗi! Duật tổng!"
Tiêu rồi! Dạo này mình phạm thái tuế hay sao ấy nhỉ? Sao cứ dây dưa không dứt với sếp thế này.
Mà gương mặt phản chủ này sao tự dưng lại đỏ bừng lên thế không biết?
Phải mất một lúc lâu cô mới bình tĩnh lại.
Sau khi sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn, xác định Duật Chiến đã lái xe rời đi, Lạc Xu mới vội vàng bước ra khỏi xe, đi thẳng vào thang máy để lên lầu.
Cô vào phòng trà pha hai ly cà phê, bẻ đôi một viên thuốc ngủ rồi thả vào mỗi ly một nửa.
Thang máy xuống tầng hai, cô đi tới phòng giám sát, đặt hai ly cà phê ngay trước cửa rồi gõ ba tiếng lên cửa phòng.
Cửa mở ra, bảo vệ nhìn ngó xung quanh một lượt, không thấy bóng người nào, chỉ thấy hai ly cà phê nóng hổi đặt đó, bên trên còn dán một mảnh giấy ghi chú: [Vất vả rồi.]
Anh ta mỉm cười hớn hở, bưng hai ly cà phê vào trong rồi khép cửa lại.
Khoảng mười phút sau, Lạc Xu lại gõ cửa một lần nữa, bên trong hoàn toàn im ắng không có tiếng động.
Cô cẩn thận nhìn quanh, xác định không có ai mới lén lút lẻn vào trong.
Hệ thống camera không hề bị hỏng, chẳng qua là đoạn băng đã bị cắt xén, cô tìm thấy tệp video bị xóa nằm ngay trong thùng rác trên màn hình, lập tức sao chép một bản vào ổ cứng rồi âm thầm rút lui.
Về đến nhà, cô vừa úp mì tôm vừa chăm chú xem đoạn video vừa sao chép, quả nhiên chính là cô ta, mốc thời gian vừa vặn rơi vào khoảng hơn một giờ đêm, thảo nào lúc đó cô lại bắt gặp cảnh cô ta vội vã lái xe rời đi ở hầm đậu xe như vậy.
"Chết rồi, không biết cô ta có nhìn thấy mình và Duật Chiến không…"
Mỗi lần nghĩ đến anh là Lạc Xu lại đỏ mặt một cách khó hiểu.
Bố của Văn Thất có quan hệ hợp tác làm ăn với Duật Chiến, mảng vận tải của Công ty Thời trang Duật Sắc đều do nhà họ Văn thầu toàn bộ, nếu như cô công khai chuyện này, liệu có gây ảnh hưởng gì đến anh không?
Lạc Xu suy đi tính lại, cảm thấy bản thân không thể hành động một cách lỗ mãng được.
Cô bưng tô mì lên, thở dài một tiếng, bật một bộ phim rồi ngả người ra ghế sofa thong thả vừa ăn vừa xem.
Đúng lúc này, ánh mắt cô chợt va phải áo khoác vest của anh đang vắt bên cạnh sofa…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

