Sáng sớm hôm sau, bộ phận thiết kế bỗng trở nên xôn xao náo nhiệt.
Khoảnh khắc Lạc Xu bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cô, những lời xì xầm bàn tán, chỉ trỏ sau lưng lại càng không ít.
Đôi mắt hạnh trong veo của cô chỉ cần liếc qua là có thể đoán ra ngay, sự náo nhiệt này e rằng lại xảy ra trên người mình rồi.
"Xu, đêm qua bộ phận thiết kế có trộm đấy," Diệp Lệ ghé sát tai cô nói nhỏ: "Mấy bản thảo thiết kế chuẩn bị cho cuộc thi để trong văn phòng giám đốc, không biết bị ai đem đặt ở chỗ cậu."
Lạc Xu vừa nghe xong, trong lòng lập tức sáng tỏ.
Cuối năm, nội bộ bộ phận thiết kế sẽ tổ chức Cuộc thi thiết kế, rất nhiều đồng nghiệp sau khi chốt xong bản thảo mình chuẩn bị tham dự đã giao lại cho giám đốc Nam Hoài bảo quản.
Nếu như số bản thảo này bị mất hoặc bị rò rỉ, bao nhiêu tâm huyết của các nhà thiết kế coi như đổ sông đổ biển, họ buộc phải thiết kế lại từ đầu để dự thi, điều đó chẳng khác nào lãng phí thời gian và dâng thêm cơ hội suy nghĩ cho đối thủ.
Lạc Xu không nói lời nào, chỉ đưa mắt nhìn quanh một lượt.
Mọi người đều bị chấn động bởi ánh mắt sắc sảo của cô, có lẽ họ đều không ngờ lúc này Lạc Xu lại có thể tỏ ra bình tĩnh, không chút dao động đến như vậy.
Bộ phận thiết kế từ bầu không khí ồn ào náo nhiệt bỗng chốc trở nên im phăng phắc, đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Cô khẽ bật cười, túi xách và máy tính bảng trên tay còn chưa kịp đặt xuống, đã nhìn thấy trên mặt bàn của mình có thêm một xấp tài liệu nhỏ.
Cô dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lấy xấp tài liệu đang bị đè trên bàn lên với vẻ chán ghét, khẽ nhướng mi, một lần nữa nhìn lướt qua đám đông.
"Có vẻ như bản thảo thiết kế của mọi người vô tình chạy sang bàn làm việc của tôi rồi này." Cô chán ghét buông tay ra, quả nhiên những bản thảo thiết kế của họ đều được xếp ngay ngắn chỉnh tề ngay tại vị trí ngồi của cô.
Ai nấy đều biết rõ bản thảo thiết kế đang nằm trên bàn cô, chẳng qua là không có một ai bước qua lấy, đều đợi cô đến để ba mặt một lời đối chất công khai.
"Lạc Xu! Cô muốn giành vị trí thứ nhất cũng không cần phải làm ra loại chuyện này chứ!"
"Tôi đã bảo sao đêm qua cô lại ở lại tăng ca muộn thế mà! Hóa ra là để 'tham khảo ý tưởng' từ tác phẩm của chúng tôi!"
"Tác phẩm dự thi đều phải được bảo mật, cô đã xem hết của chúng tôi rồi thì còn đâu gì là công bằng chính trực nữa?"
Họ nhao nhao lên, đua nhau chỉ trích, đổ lỗi cho Lạc Xu.
Lạc Xu vẫn ung dung, không chút hoảng loạn: "Nếu tôi muốn tham khảo ý tưởng, tôi chỉ cần chụp một tấm hình mang về nhà rồi từ từ xem, việc gì phải để lại bản thảo trên bàn mình làm gì? Tôi hoàn toàn có thể vứt thẳng vào thùng rác! Để cho các người có muốn tìm cũng không biết đâu mà lần! Việc gì tôi phải đăng lên trang cá nhân nói rằng mình đang tăng ca chứ? Chẳng phải tôi nên trốn đi thật xa sao? Trên đời này có ai lại đi lạy ông tôi ở bụi này ngu xuẩn đến thế không?"
Mọi người bị cô nói cho nghẹn họng, không thốt nên lời.
Thế nhưng vẫn có rất nhiều người không phục, đặc biệt là mấy nhà thiết kế kỳ cựu, hận không thể lập tức dẫm chết cô ngay tại chỗ này.
Lạc Xu không nghe nữa, thẳng tay vứt toàn bộ bản thảo trên bàn sang máy in bên cạnh.
Tính tình của cô vốn khá ôn hòa, ít nhất là khi chưa đứng vững ở công ty mới, cô sẽ không chủ động xung đột với người khác.
Nhưng chẳng hiểu sao dạo gần đây cô lại không thể nào nhẫn nhịn nổi dù chỉ một chút uất ức xảy đến với mình.
"Có chuyện gì thế? Mới sáng sớm đã ầm ĩ rồi!" Nam Hoài bước vào, phía sau anh ta còn có cả Duật Chiến và Thẩm Ngôn đi cùng.
Lần đầu tiên chứng kiến sếp đột ngột ghé thăm, tất cả mọi người đều lập tức ngậm chặt miệng.
Lạc Xu liếc nhìn Nam Hoài một cái, từ khoảng trống bên cạnh bờ vai Nam Hoài, ánh mắt cô chạm phải tầm mắt của Duật Chiến ở phía sau, cô không dám nhìn lâu, vội vàng dời mắt đi.
"Dạ không có chuyện gì, chỉ là đêm qua cô Lạc Xu đây có 'tham khảo' chút bản thảo cuộc thi cuối năm, mọi người chỉ phàn nàn vài câu thôi ạ." Chẳng biết là ai đã lên tiếng khơi mào trước.
"Tôi không có." Giọng điệu của Lạc Xu vô cùng kiên định.
Lúc này cô phát hiện Duật Chiến vẫn luôn dán chặt ánh mắt lên người mình, ánh nhìn lạnh thấu xương của anh khiến cô có cảm giác sợ hãi, thậm chí khi lên tiếng còn lộ rõ vẻ căng thẳng.
Duật Chiến nghe xong, khẽ cụp mi che giấu một nụ cười nhạt.
"Kiểm tra camera là biết ngay thôi." Nam Hoài lên tiếng.
"Bên bảo vệ nói đêm qua hệ thống bảo trì, không mở được camera, chỉ nhìn thấy cô Lạc làm việc trong văn phòng, chứ không quay được cảnh ai động vào đống bản thảo kia cả." Diệp Lệ run rẩy trả lời.
Ngay khi sự việc vừa xảy ra, Diệp Lệ đã lập tức đi kiểm tra camera, muốn trả lại sự trong sạch cho bạn thân của mình.
Sự việc vẫn chưa có kết luận rõ ràng, bọn họ cứ tiếp tục tranh cãi không thôi, Lạc Xu chọn cách im lặng, trong đầu cô đang không ngừng suy nghĩ xem tại sao xấp bản thảo này lại có thể xuất hiện trước bàn mình.
"Lạc Xu." Giữa đám đông vang lên một giọng nói trầm ổn, khiến tất cả mọi người đều lập tức im bặt.
Là Duật Chiến.
"Đi theo tôi." Giọng điệu của anh không chút gợn sóng, vẫn giữ vẻ lạnh lùng như mọi khi.
Anh nói xong liền quay người đi thẳng về phía thang máy.
Khoảnh khắc anh quay lưng đi, tất cả mọi người xung quanh bắt đầu thì thầm to nhỏ.
Ai nấy đều đinh ninh lần này cô tiêu đời, chắc chắn sẽ bị sếp mắng cho một trận.
Lạc Xu cây ngay không sợ chết đứng, ngẩng cao đầu, bước theo sau.
Bước vào trong thang máy, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trên người anh phả vào mặt, khiến cho tâm trạng đang nóng nảy bứt rứt của cô dần bình tĩnh trở lại.
Sau khi bước vào văn phòng của anh, Thẩm Ngôn biết ý đi ra ngoài, đồng thời khép cửa lại.
"Ngồi xuống cùng ăn sáng." Anh chỉ tay về phía phần điểm tâm sáng bình dị đang đặt trên bàn.
"Dạ?" Cô nghệch mặt ra.
Thế này là có ý gì?
Cô đang định nói gì đó, ngặt nỗi cái bụng lại không biết nhìn thời thế mà réo lên những tiếng "ọc ọc".
Anh ngồi xuống, tách đôi đũa dùng một lần rồi đưa cho Lạc Xu đang đứng ngây người ra đó.
Lạc Xu không hiểu nổi tại sao tình tiết câu chuyện lại đổi hướng nhanh đến thế, nhưng dưới cám dỗ của đồ ăn ngon, cô vẫn nhận lấy đôi đũa từ tay anh rồi ngồi xuống đối diện.
Hôm nay cô mặc một chiếc quần tây ống rộng thoải mái, phối cùng áo thun ngắn tay cổ hơi cao, mái tóc búi củ tỏi lười biếng trên đầu hơi rối nhẹ nhưng không hề luộm thuộm, trông có vài phần quyến rũ gợi cảm.
Thi thoảng lại thu hút những cái nhìn vô định của Duật Chiến.
Cô ăn rất chậm, để bắt kịp tốc độ ăn uống của Lạc Xu, Duật Chiến cũng chủ động ăn chậm lại, thong thả dùng bữa cùng cô.
"Ăn no chưa?" Duật Chiến hỏi.
"Dạ rồi." Lạc Xu rút một tờ khăn giấy, lau miệng.
Tháng này vì mải bận rộn các dự án của ngày Quốc khánh, đã lâu lắm rồi cô không được ăn một bữa sáng tử tế đúng nghĩa.
"Làm việc cho tốt vào, đi đi." Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn.
Lạc Xu vội đưa tay giúp một tay, bàn tay nhỏ nhắn vô tình chạm phải mu bàn tay to lớn, ấm áp của anh, cô giật mình rụt tay về, giấu ra sau lưng.
"Vậy tôi xin phép đi trước."
"Ừ." Anh thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Lạc Xu không biết tại sao anh lại gọi cô lên đây vào lúc này, cô cứ ngỡ ăn sáng xong anh sẽ gặng hỏi một chút về chuyện bản thảo thiết kế, không ngờ anh lại chẳng hỏi gì cả, cũng không nói một lời nào.
Cô đi tới cửa thì dừng bước, quay người nhìn anh: "Duật tổng."
"Hửm." Anh ném hộp đồ ăn vào thùng rác, phủi chút bụi trên tay, đôi mắt trong trẻo ngước lên nhìn cô.
"Chuyện của chúng ta, anh đừng nói cho người khác biết nhé."
"Chuyện nào?"
Chuyện nào?
"Tất cả mọi chuyện."
"Được." Anh đáp một tiếng, rồi bước về phía bàn làm việc.
Lạc Xu thở phào một hơi nhẹ nhõm, hoàn toàn không hiểu nổi mục đích của Tổng giám đốc bá đạo này là gì.
Quay trở lại vị trí làm việc, bầu không khí trong văn phòng căng thẳng lạ thường.
"Bánh bao kim sa ăn không hết nè, cậu muốn ăn không?" Diệp Lệ đẩy đĩa bánh bao nhỏ tới trước mặt Lạc Xu.
"Thôi khỏi, tớ no rồi." Cô ngồi xuống ghế.
"Cũng đúng, nuốt cục tức này vào bụng là đủ no rồi còn gì!"
Một lát sau, Thẩm Ngôn bước vào, gọi Nam Hoài lên lầu.
Tiếng bàn tán xôn xao của mọi người lại càng lớn hơn, họ bắt đầu không kiêng nể gì mà tha hồ thêu dệt nên những tình tiết tiếp theo.
"Sếp lớn cấm dục có mắng cậu không?" Diệp Lệ ghé tai cô hỏi nhỏ.
"Không có."
"Thế cậu ở trên đó mười mấy phút để làm cái gì?"
"Thì anh ấy chỉ hỏi một số chuyện liên quan đến vụ việc sáng ngày hôm nay thôi." Lạc Xu chột dạ, vội vàng đánh trống lảng cắt đứt chủ đề, bắt tay vào công việc ngày hôm nay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

