Đây là lần thứ hai cô bước vào văn phòng Tổng giám đốc.
Phù~ Mình lại đang nghĩ cái quái gì thế này?
"Tôi ngồi ở sofa bên ngoài là được rồi." Cô hơi lùi lại phía sau.
"Tùy em." Duật Chiến đi tới trước bàn làm việc rồi ngồi xuống, bắt đầu xử lý tài liệu.
Lạc Xu không đi vào trong mà chọn ngồi đợi trên ghế sofa.
Không biết đã qua bao lâu, Lạc Xu vốn cả đêm qua không được ngủ ngon, nằm dài ra sofa thiếp đi lúc nào không biết.
Duật Chiến ngồi bên bàn làm việc vẫn không ngừng xem tài liệu, xử lý công việc, dường như lúc nào anh cũng tràn đầy năng lượng không biết mệt mỏi.
Rõ ràng đêm qua hai người họ đều làm cùng một chuyện, anh lại còn là bên tốn sức hơn, sao có thể dồi dào sinh lực đến vậy chứ?
Đến khi cô thức dậy thì đã là một giờ đêm.
Duật Chiến đang đứng bên cửa sổ sát đất, từ trên cao nhìn xuống màn đêm của thành phố.
Không khó để nhận ra vóc dáng của anh nhờ tập luyện mà có, vai rộng eo hẹp, ống tay áo tùy ý xắn lên để lộ những đường gân xanh ẩn hiện đầy mạnh mẽ trên cánh tay.
Cô một tay đỡ lấy cần cổ bị vẹo vì ngủ sai tư thế, khẽ hừ hừ đau đớn, áo khoác vest màu đen đắp trên người cũng trượt xuống theo động tác ngồi dậy của cô.
"Anh không ngủ sao?" Cô tưởng anh làm việc xong thì sẽ vào căn phòng phía trong để ngủ chứ.
"Thang máy sửa xong rồi."
"Ồ."
"Tôi đưa em về." Anh chậm rãi xoay người lại.
"Không cần đâu ạ, tôi xuống lầu bắt xe là được rồi." Lạc Xu cầm lấy túi xách.
Duật Chiến cầm áo khoác, bước theo phía sau.
Lạc Xu cảm thấy hơi không tự nhiên, anh cứ như một cây kẹo kéo bám đuôi, mang lại cảm giác thế nào cũng không cắt đuôi nổi.
Cô bước ra ngoài, khi còn chưa ra khỏi bãi đậu xe thì phía sau đã vang lên một hồi còi xe in ỏi, cô vội né sang một bên, nhưng chiếc xe màu đen kia vẫn tiếp tục bấm còi.
Cô nghe tiếng động liền ngoảnh lại nhìn.
"Lên xe." Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, nam tính, ánh mắt sâu thẳm sau gọng kính không tròng khiến người ta cảm thấy hơi lạnh người.
Lạc Xu siết chặt quai túi xách, do dự một lát rồi vẫn bước lên xe.
Ngay lúc này, một chiếc BMW mang biển số đuôi 290 đột ngột bẻ lái một cú cực gắt rồi lao nhanh ra khỏi hầm đậu xe.
"Kéttt…" Trong bãi đậu xe vang lên tiếng lốp xe ma sát chói tai do bị trượt bánh.
Ánh mắt của hai người trong xe cùng nhìn qua hướng đó, cho đến khi chiếc xe kia mất hút khỏi hầm xe.
Sau khi hoàn hồn, Lạc Xu cuống cuồng kéo lại vạt váy của mình, chiếc váy khi ngồi xuống cứ liên tục bị co lên, sắp kéo lên tận bẹn đùi rồi.
Chẳng biết anh nhờ ai mua bộ đồ này nữa, mặc vào vừa vặn đến phát bực, ngay trong lúc cô đang khẽ nhúc nhích dịch chuyển thân mình.
"Tạch…" Một cúc áo trước ngực đột nhiên bục ra, vùng da trắng ngần trước mắt khẽ lay động, để lộ những dấu vết mập mờ mà anh đã để lại vào đêm qua.
"…" Duật Chiến liếc nhìn qua rồi lập tức dời tầm mắt đi, yết hầu không kìm được mà khẽ dao động.
Lạc Xu vội vàng đưa tay che lấy cảnh xuân trước ngực, gương mặt đỏ còn hơn quả hồng chín.
Cô không dám cử động lung tung nữa, phía trên thì không thể buông tay, phía dưới thì không thể kéo váy……
Giá mà mình ốm đi khoảng 2kg thì tốt biết mấy, từ lúc bắt đầu có nhận thức đến nay, đôi gò bồng đảo căng đầy này quá mức nổi bật, thành ra cứ hay bị người ta chăm chăm dòm ngó, khiến cô vô cùng khó chịu.
Thật chỉ muốn được như bao người khác, cứ bình thường, làm một cô nàng màn hình phẳng cũng tốt mà……
Duật Chiến ném áo khoác vest màu đen ở ghế sau cho cô.
Lạc Xu hiểu ý vội vàng mặc áo khoác vào người.
Giữa đường anh dừng xe lại, đi tới một góc phố mua một phần chè có tên là 'Thương hoa tiếc ngọc'.
Mùi hương rất nhạt, nhưng cô vừa ngửi đã nhận ra ngay, bởi vì đó là món chè mà Lạc Xu từng thích ăn nhất.
Cô còn tưởng anh mua cho người phụ nữ nào đó ở nhà, chẳng ngờ lúc xuống xe anh lại đưa thẳng cho Lạc Xu.
"Cho em." Giọng điệu của anh vẫn nhạt như cũ.
Lạc Xu nhận lấy: "Cảm ơn."
Món 'Thương hoa tiếc ngọc' này được ninh từ hạt sen, gạo nếp cẩm, a giao, bách hợp, mỗi lần đi dạo phố cô đều sẽ mua một phần, cửa hàng này mở đến tận ba giờ sáng mà lúc nào cũng có người xếp hàng chờ mua.
Sao anh lại biết nhỉ?
Căn hộ cô thuê nằm ở Mai Hoa Uyển cách công ty không xa, lúc này đêm đã về khuya, không gian tĩnh mịch, Duật Chiến dừng dưới tòa nhà của cô, dõi mắt nhìn cô bước vào thang máy.
Anh ngửa đầu lên nhìn, chưa đầy một phút sau, ánh đèn ở tầng 16 đã vụt sáng, bấy giờ anh mới nổ máy xe, quay trở lại công ty.
Vừa bước ra khỏi thang máy, Lạc Xu liền nhìn thấy trên mặt đất có một bó hoa tulip vàng, bên cạnh còn có một ly cà phê đã lạnh ngắt từ lâu.
Khung cảnh này nhìn qua thật giống như đến để tiễn đưa người quá cố vậy…
Thật là xui xẻo!
Nhớ có lần Thần Chung Quỳ từng nói một câu thế này: Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác!
Lông mày cô nhíu chặt lại, xoay người nhặt ly cà phê lên, ném thẳng vào thùng rác bên cạnh.
Rồi lại ngoảnh đầu nhìn bó hoa tulip, bàn tay nhỏ nhắn của cô siết chặt, đôi giày cao gót màu đen nhấc lên, dùng lực đá một phát bay thẳng đến cạnh thùng rác.
Quét vân tay mở khóa cửa, cô bước vào tổ ấm nhỏ mà mình đã nhớ nhung suốt cả ngày.
Cô cởi áo khoác rộng thùng thình không vừa vặn ra, thay đôi dép đi trong nhà rồi bước vào phòng tắm.
Tẩy rửa kỳ cọ một hồi lâu, cô mới bước ra khỏi phòng tắm.
Cả người nhẹ nhõm hẳn~
Lúc này đồng hồ đã chỉ hai giờ đêm, cô nhấn nút khởi động lại điện thoại.
May quá, điện thoại không bị làm sao cả.
Điện thoại vừa mở nguồn, lập tức vang lên một chuỗi tiếng ting ting liên hồi, hàng chục tin nhắn oanh tạc màn hình.
Cô thậm chí còn chẳng buồn nhìn, lướt chọn tất cả ở trạng thái đã đọc nhưng không trả lời, thế nhưng…
Tần Hằng: [Gọi điện không thấy em bắt máy, nhắn tin cũng không thấy em trả lời, anh lo cho em quá, hoa này là anh vừa mới hái tươi rói ngày hôm nay đó, hy vọng em sẽ thích.]
Yêu nhau bao nhiêu năm qua, anh ta vẫn luôn lãng mạn như thế, nhưng sự lãng mạn của anh ta lại quá mức rẻ rúng và đại trà, loại mật ngọt này là thứ dễ khiến người ta u mê nhất.
Anh ta cũng thật xứng danh là bậc thầy, chuyên cung cấp dịch vụ miễn phí cho hội chị em phụ nữ.
Tuy Lạc Xu lớn lên trong một gia đình đơn thân, nhưng mẹ cô lại là người có thế giới quan cực kỳ đúng đắn, dưới sự dạy dỗ của mẹ, cô luôn là người có khuôn phép lễ nghĩa, ngay cả khi mối quan hệ của cả hai đã tiến đến giai đoạn bàn tính chuyện trăm năm, cũng chỉ dừng lại ở hành động nắm tay đơn giản mà thôi.
Vào đúng ngày diễn ra sự kiện triển lãm thời trang Quốc khánh, trong lúc mọi người đang dọn dẹp để ra về, cô đã nhìn thấy Tần Hằng - người mà ngày thường vốn chẳng mấy khi đi dạo phố.
Dù cô đã biết mối quan hệ vụng trộm sau lưng của hai người họ từ lâu, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh anh ta và Liêu Nhàn nắm tay tình tứ ngay giữa phố, lồng ngực cô vẫn dâng lên một cơn đau đớn thắt nghẹn như vừa nuốt phải vạn cây kim vào cuống họng.
Mà cảnh tượng này lại vừa hay lọt vào tầm mắt của Duật Chiến và Thẩm Ngôn.
Sắc mặt của cô lúc đó không bình thường, cũng chính vào lúc ấy, Thẩm Ngôn và Duật Chiến đã nói với nhau về chuyện này.
Cho nên mới dẫn đến chuyện cô uống quá chén trong buổi tiệc mừng công…
Nghĩ đến đây, cô vô thức nhấn mở wechat của Duật Chiến.
Nhìn chằm chằm vào tài khoản wechat này, cô ngẩn người một lúc lâu, rồi lại nhìn chiếc áo khoác để một bên, cùng với phần chè đặt cạnh đó, bất giác nhớ lại câu nói hoang đường mà anh đã thốt ra vào ngày hôm ấy: "Có muốn thử làm Duật phu nhân không?"
Cô hơi thẫn thờ.
Cho dù mình có thiếu đàn ông đến mấy thì cũng không thể vơ bừa như vậy được!
Anh đường đường là một Tổng giám đốc, sao có thể đột nhiên đi thích một nhân viên quèn như mình chứ?
Anh đâu phải đi làm từ thiện xóa đói giảm nghèo, sao có thể tìm đến cô một cách chuẩn xác như vậy, chẳng lẽ mắt anh bị mù rồi sao?
Lại lướt xem bài đăng trên trang cá nhân, đúng là bùng nổ rồi, mọi người đều đang cảm thán Lạc Xu làm việc thật bán mạng, muộn thế này rồi còn ở công ty tăng ca.
Lúc này, cô chợt nhìn thấy một hình đại diện vô cùng quen thuộc.
Duật Chiến vậy mà lại nhấn like bài đăng của cô……
Chẳng lẽ vì nhìn thấy bài đăng này của cô nên anh mới cất công xuống lầu tìm cô sao?
Không không không, chuyện này tuyệt đối là không thể nào.
Cô lặng lẽ cất điện thoại đi, ném sang một bên rồi bắt đầu mở phần chè ra.
Nhấp thử một ngụm nhỏ, ôi, ngọt ngào làm sao!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)