Chẳng biết bao lâu sau, Lạc Xu bị đánh thức bởi một cơn đau bụng dữ dội.
Lúc này cô mới phát hiện trời đã chập tối, không ngờ mình lại có thể ngủ lâu đến thế, cô mò mẫm bật đèn lên, nhưng đau đến mức không còn sức mà đi lại nữa.
Cô từ nước ngoài trở về mới được hơn một năm, xung quanh chẳng có mấy bạn bè, người có thể nói chuyện được cũng chỉ có Diệp Lệ và Thẩm Ngôn.
Gọi điện thoại cho Diệp Lệ thì không gọi được, cô đành gọi cho Thẩm Ngôn, lúc này anh ấy vẫn đang nghỉ phép, nhưng may mà anh ấy đã bắt máy.
"Bà cô của tôi ơi, lại có chuyện gì thế?"
"Thẩm Ngôn…" Cô thốt lên một câu mà mồ hôi hột đã vã ra như tắm, cơ thể yếu ớt đến mức không thể nhúc nhích nổi.
Thẩm Ngôn ở đầu dây bên kia lập tức nghe ra sự bất thường, cuống cuồng hỏi: "Có phải không khỏe không? Cậu đang ở đâu? Có đi lại được không?"
Một loạt câu hỏi, cô thực sự không thể trả lời hết: "Đến nhà tôi đón tôi… ưm…"
Đầu óc cô lơ mơ, thần trí đã bắt đầu rơi vào trạng thái mơ màng, sắp sửa mất đi ý thức.
Chưa đầy mười phút sau, tai cô nghe thấy từng tiếng đập cửa.
"Rầm!" Cánh cửa đổ sập xuống.
"Lạc Xu!" Một giọng nói vô cùng quen thuộc vang lên bên tai cô.
"Em giỏi thật!" Giọng điệu của anh không tốt chút nào, trong lời oán trách ẩn chứa sự xót xa.
Thân hình nhỏ nhắn của cô được anh bế lên, cô lại lần nữa ngửi thấy mùi hương dễ chịu ấy, mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.
Đến khi cô tỉnh lại thì bản thân đã nằm trên giường bệnh của phòng bệnh đơn trong bệnh viện.
"Tỉnh rồi à." Lại là một giọng nói quen thuộc.
Cô chậm rãi nghiêng đầu, đập vào mắt là gương mặt đẹp trai khiến hàng vạn cô gái phải si mê.
Anh vẫn mặc một bộ vest chỉn chu, áo sơ mi đen, cà vạt đen, đứng nhìn cô từ trên cao xuống, giống hệt ánh mắt anh nhìn cô vào đêm hôm ấy.
Ôi trời đất ơi, đã là lúc nào rồi mà trong đầu vẫn còn nghĩ đến chuyện đêm hôm ấy thế…
"Duật tổng, sao lại là anh?" Hai bên má Lạc Xu thoáng chốc đỏ bừng lên.
"Thẩm Ngôn đang nghỉ phép." Duật Chiến đút hai tay vào túi quần, không nói nhiều, chỉ dán chặt tầm mắt vào cô.
"Cảm ơn anh." Cô khẽ thở dài một tiếng, lại là anh, đúng là âm hồn không tan.
Chẳng lẽ Nguyệt Lão định dùng dây cáp để buộc hai người lại với nhau sao? Sao lại dai dẳng đến mức này cơ chứ?
"Còn đau không?"
"Hết đau rồi ạ."
"Mì tôm ngon lắm à?"
"…" Anh chắc chắn đã nhìn thấy hộp mì tôm chưa kịp ăn nằm trong bếp của cô.
"Bạn trai em đâu?" Duật Chiến nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, muốn tìm kiếm câu trả lời từ trong ánh mắt của cô.
"Hôm qua mới chết rồi." Lạc Xu không muốn nghe anh đứng đây giáo huấn mình thêm nữa, bản thân cô đã đủ xui xẻo rồi, xin anh đừng dậu đổ bìm leo nữa.
"Ha ha…" Anh mím môi, gật đầu: "Đây đúng là một tin tốt."
Đúng lúc này, bác sĩ bước vào phòng.
"Duật Chiến, đây là thuốc dạ dày, bảo cô ấy uống đúng giờ, nếu không có vấn đề gì lớn thì ngày mai có thể xuất viện, con đấy! Phải biết chăm sóc tốt cho người ta chứ!" Bác sĩ nữ ngoài 50 tuổi nói chuyện với anh vô cùng thân thiết, xem ra là người quen lâu năm.
"Con biết rồi dì út." Duật Chiến nhận lấy thuốc.
Dì út…
Trong lòng Lạc Xu khẽ thít chặt, tiêu rồi, kiểu này chắc chắn là bị hiểu lầm rồi.
Hai người đứng trò chuyện ở cửa phòng bệnh vài phút, cho đến khi "dì út" kia rời đi.
"Tối nay tôi có thể xuất viện luôn được không?" Cô muốn chuồn lẹ.
Duật Chiến đặt thuốc lên tủ đầu giường, rồi ngồi xuống bên giường của cô: "Không được."
Duật Chiến lúc này mới chịu nhấc mông vàng ngọc của mình khỏi mép giường bệnh.
Cô gái kia nhanh nhẹn dựng bàn ăn chuyên dụng trên giường lên, rồi bày thức ăn ngay ngắn lên mặt bàn.
Lạc Xu ngẩn người, ba món mặn và một món canh, toàn bộ đều là đồ ăn của Thực Phủ, quả là xa xỉ.
"Ăn đi, mua cho em đấy." Duật Chiến tách đôi đũa ra rồi đưa đến trước mặt cô: "Giá hữu nghị 250 đồng, nhớ chuyển khoản cho tôi."
Lạc Xu nhìn đôi đũa đưa đến trước mặt, rồi thuận thế nhìn sang bàn tay to lớn như tay người mẫu kia, nhận lấy đôi đũa, bắt đầu thưởng thức bữa ăn đầu tiên kể từ hôm qua đến nay.
Anh rõ ràng đang mắng khéo cô là đồ ngốc (*) mà.
(*) Con số 250 còn có nghĩa là đồ ngốc.
Được rồi, cô thừa nhận, vì một gã đàn ông đã chết kia mà để bản thân bụng đói cồn cào thế này đúng là không đáng chút nào.
"Có bạn bè nào không, tối nay gọi đến đây để trông em."
"Yên tâm, tôi chưa chết được đâu, không cần người trông."
"Được, tôi còn có việc, người đứng ở ngoài cửa là thư ký Bạch, có chuyện gì cứ tìm cô ấy, hoặc là nhắn tin cho tôi."
Duật Chiến cúi đầu nhìn đồng hồ, đang định bước ra ngoài thì đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại hỏi một câu: "Chẳng phải bạn trai em mới chết rồi sao, câu hỏi lần trước tôi hỏi em, em đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Lạc Xu vừa nuốt một ngụm cơm lớn vào trong miệng, nghe vậy suýt nữa nghẹn chết.
"Duật Chiến, anh làm ơn làm người giúp tôi đi, tôi thực sự không muốn yêu đương." Lạc Xu nghẹn họng ăn không nổi tiếp.
Kể từ sau khi biết chuyện của Tần Hằng, anh cứ liên tục lởn vởn xung quanh cô, cô cứ có cảm giác anh làm vậy là đã có sự chuẩn bị từ trước.
"Được, sau này tôi sẽ không hỏi nữa." Duật Chiến không thay đổi sắc mặt, bước ra ngoài.
Lạc Xu nhìn theo bóng lưng của anh, đột nhiên cảm thấy lời vừa rồi của mình hơi quá đáng, dẫu sao người ta cũng đã đưa mình vào bệnh viện.
…
Tại Quán bar T, Duật Chiến nâng ly rượu lên, chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ.
Người ngồi bên cạnh anh là em họ Phàn Sâm.
"Đây là lần đầu tiên em thấy có cô gái dám từ chối anh đấy, lại còn dám gọi thẳng họ tên anh nữa, ghê gớm đấy! Thảo nào anh lại thích."
"Chưa thể nói là thích hay không." Trong lòng Duật Chiến hơi chột dạ.
"Thế này mà còn bảo là không thích?" Phàn Sâm nghiêng nghiêng đầu nhìn anh: "Bây giờ mỗi lần gặp anh đều nhắc đến cô ấy, anh còn dám nói là không có cảm tình với cô ấy? Anh tự nhìn lại cổ của anh đi, mấy dấu dâu tây kia đã tan hết chưa?"
Phàn Sâm cười khúc khích rồi lắc đầu.
Duật Chiến đưa tay lên đỡ lấy trán, dạo gần đây đúng là anh cứ luôn vô thức nghĩ về cô, ngay cả khi hai người không nói với nhau câu nào, chỉ cần nhìn thấy mặt cô là tâm trạng anh đã tốt lên rất nhiều.
[Xin lỗi Duật tổng.] Lạc Xu gửi đến một tin nhắn xin lỗi.
[Không sao.] Duật Chiến nhìn màn hình, lập tức trả lời lại.
[Cảm ơn anh, Duật tổng.]
[Ừ.]
[[Chuyển khoản 250 đồng] Tiền bữa tối ạ]
Duật Chiến hơi ngẩn người, nhấp một ngụm rượu, bấm nút từ chối nhận 250 đồng này.
[Lần sau mời tôi ăn.]
Bên kia liên tục hiện "Đối phương đang nhập", nhưng mãi chẳng thấy tin trả lời.
Anh khẽ nhíu mày, đáy mắt sâu thẳm thoáng hiện vài phần lười biếng.
"Phàn Sâm nói đúng đấy, anh không thích cô ấy mà lại cứu cô ấy? Gọi 120 chẳng phải thuận tiện hơn nhiều sao?" Lục Mân ngồi bên cạnh khẽ cụng vào ly rượu đang đung đưa trên tay anh.
Duật Chiến không lên tiếng, trong đầu lúc này vô thức hiện lên đôi mắt phượng trong trẻo, xinh đẹp của cô, tựa như một làn nước hồ mùa thu, lấp lánh và thuần khiết đến lạ kỳ.
…
Hôm sau, Duật Chiến làm thủ tục xuất viện cho cô, lại còn đưa cô về tận nhà.
"Em đang dọn nhà à?"
"Ừ." Tầm mắt của cô nhìn về phía cánh cửa tội nghiệp đã bị tháo dỡ hoàn toàn.
"Nơi này khá tốt mà, tại sao phải chuyển nhà?" Anh đi dạo vòng quanh nhà, nhìn thấy áo khoác vest quen thuộc của mình đang được xếp ngay ngắn trên sofa.
"Bạn trai cũ chết rồi, tôi sợ đến đêm đầu thất anh ta về đây tìm tôi." Lạc Xu không biết phải làm sao để đuổi anh đi.
Anh tự mình tìm một vị trí ngồi xuống, hoàn toàn không có ý định rời đi: "Cánh cửa này là do tôi dỡ à?"
"Ừm." Lạc Xu đau đầu: "Thay cánh cửa mới mất ba ngàn, trong khi gọi thợ đến mở khóa chỉ mất 30 đồng, đầu óc của anh bị cửa kẹp vào rồi hả?"
Nhìn đống hành lý ít ỏi đầy ấp này, cô càng đau đầu, dọn nhà chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, muốn tìm nơi ở mới phù hợp lại càng khó hơn.
"Tôi chỉ biết lúc đó em sắp chết đến nơi rồi." Duật Chiến bắt chân hỏi: "Khi nào trả phòng?"
Có lẽ là do đã miễn dịch từ Tần Hằng, câu nói này thốt ra từ miệng Duật Chiến không hề làm cô cảm thấy phản cảm.
"Trước thứ tư tuần sau."
Tần Hằng là một kẻ đeo bám dai dẳng, nếu không dọn đi, cho dù anh ta có đính hôn cũng vẫn sẽ tìm đến đây.
"Cửa cũng đã dỡ rồi, hay là tối nay dọn đi luôn đi."
"Dọn đi đâu?" Lạc Xu lấy một chai nước khoáng từ trong tủ lạnh ra, ném về phía anh, anh giơ tay ra đón lấy một cách vô cùng chuẩn xác.
"Dọn qua căn hộ của tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)