Ngày hôm sau, cô bắt đầu nghỉ phép.
Lạc Xu đánh một giấc đến tận 12 giờ trưa.
Cô không vội rời giường vệ sinh cá nhân, mà mở điện thoại định vị chiếc xe của mình, quả nhiên xe đã được mang đi bảo dưỡng.
Lịch trình hôm nay của cô vô cùng đơn giản: chiều chuộng chính mình.
Cô mang đôi giày cao gót ngày thường ít khi đụng tới, cùng một chiếc váy liền ôm sát đầy quyến rũ, những đường cong hoàn hảo dưới sự tôn dáng của bộ váy lại càng trở nên không một khuyết điểm.
Cô vốn xinh đẹp, gương mặt thanh tú, làn da mịn màng không tì vết, kết hợp cùng mái tóc vàng rực rỡ lại càng tôn lên vẻ cao sang quyền quý.
Cô đứng trước gương lớn ngắm nghía bản thân.
Cô cao 1m66, nhưng Tần Hằng lại không cao lắm, nếu cô mang giày cao gót vào thì hai người sẽ đứng ngang bằng với nhau.
Cho nên trước đây cô mới tự giác từ bỏ sở thích đi giày cao gót, chỉ vì sợ đứng cạnh nhau sẽ làm anh ta cảm thấy tự ti, còn bây giờ tốt rồi, cô muốn mang gì thì mang, muốn mặc gì thì mặc.
Cô không khỏi tự cười nhạo chính mình, cười bản thân quá khờ khạo, ngốc nghếch, không biết nhận ra sớm hơn để được sống là chính mình.
Sửa soạn xong xuôi, cô đeo túi xách lên vai, vừa định mở cửa bước ra ngoài thì ánh mắt chợt va phải áo khoác vest của Duật Chiến đang vắt trên sofa.
Lại quên trả lại cho anh rồi.
Cô đắn đo một chút, rồi thuận tay vắt chiếc áo lên cổ tay mình, đóng cửa bước ra ngoài.
Cô đi làm một bộ móng tay thật xinh đẹp, uốn mái tóc vàng suôn mượt thành những lọn sóng bồng bềnh quyến rũ, dặm lại lớp trang điểm tinh tế ngay tại cửa tiệm, rồi bắt đầu lao vào công cuộc mua sắm điên cuồng.
Cuối cùng, cô dừng chân trước một cửa cửa hàng may đo trang phục cao cấp, đây là một thương hiệu lâu đời chuyên may đo thiết kế cho khách, ngày thường muốn đặt đồ đều phải xếp hàng lấy số, lần này không biết phải đợi đến mấy tháng hay là nửa năm nữa đây.
"Xin chào, tôi muốn đặt may một chiếc áo sơ mi." Lạc Xu đưa áo vest trên tay cho nhân viên phục vụ.
"Xin chào, cô có yêu cầu cụ thể nào không ạ?" Nhân viên nhiệt tình đón tiếp cô.
"Đây là áo vest của bạn trai tôi, nhưng tôi lại không biết rõ size áo sơ mi của anh ấy, liệu các cô có thể dựa theo áo khoác này để hỗ trợ may đo một chiếc áo sơ mi được không?" Lạc Xu nói ra mong muốn của mình.
Cô đã xé rách hai chiếc áo sơ mi của anh, dù thế nào cũng phải đền lại cho anh một chiếc mới được.
Có điều anh thích mặc màu đen như vậy, cô đặt cho anh một chiếc màu trắng vậy.
Cô không muốn mắc nợ anh bất cứ ân tình nào.
Nhân viên phục vụ nhận lấy áo khoác vest từ tay cô, chăm chú quan sát, rồi tầm mắt cô ấy bỗng dừng lại ở ký hiệu "YZ" được thêu khuất phía sau nhãn mác kích cỡ của chiếc áo.
Cô ấy không dám tùy tiện đưa ra kết luận, bèn ôn hoà nói với Lạc Xu: "Chuyện này tôi phải vào hỏi lại sư phụ một chút, cô ngồi đây đợi tôi một lát, lát nữa tôi ra phản hồi lại cho cô có được không?"
"Được, cảm ơn cô." Lạc Xu ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi.
Nhân viên cầm áo đi thẳng ra gian phía sau, đưa cho một ông cụ râu tóc bạc phơ, vừa giải thích rõ tình hình vừa lật vạt áo để lộ ký hiệu thêu bên trong.
Ông cụ râu trắng khẽ ngước mắt nhìn về phía Lạc Xu đang ngồi phía ngoài, rồi đưa tay đẩy gọng kính.
"Cô chắc chắn cô gái đó nói là tặng cho bạn trai chứ?" Ông cụ hơi kinh ngạc.
"Dạ đúng vậy sư phụ Duật." Nhân viên cười tủm tỉm.
"Gọi cô bé đó vào đây." Sư phụ Duật liếc nhìn Lạc Xu đang tò mò ngó nghiêng xung quanh ngoài kia.
Nhân viên bước ra nói gì đó với Lạc Xu, Lạc Xu nhìn theo hướng ngón tay cô ấy chỉ, liền phát hiện sư phụ Duật đang nhìn chằm chằm mình.
Cô khẽ gật đầu mỉm cười xem như một lời chào lịch sự, rồi cầm túi xách, bước trên đôi giày cao gót đi về gian phía sau.
Để đi qua sân, cô phải đi qua một lối nhỏ rợp bóng râm vô cùng yên tĩnh, dáng điệu thướt tha, uyển chuyển bước vào.
Vóc dáng hoàn mỹ của một người phụ nữ phương Đông, thân hình nhỏ nhắn mảnh mai lại mang chút dáng dấp của một thiếu nữ khuê các chuẩn bị xuất giá, khiến người ta nhìn vào không khỏi cảm thấy cảnh đẹp ý vui.
Những vị khách xung quanh đến đặt may đồ cũng không nhịn được mà nhìn cô với ánh mắt đầy tán thưởng.
"Chào sư phụ!" Lạc Xu cất giọng nói ngọt ngào chào sư phụ Duật.
Sư phụ Duật gật đầu đáp lại: "Cô bé muốn đặt may quần áo cho bạn trai sao?"
Lạc Xu mỉm cười, hai chữ bạn trai chẳng qua chỉ là cô thuận miệng nói mà thôi: "Dạ, có vấn đề gì sao ạ? Chẳng lẽ chỉ dựa vào mỗi chiếc áo khoác vest này thì không thể may được áo sơ mi ạ?"
Sư phụ Duật mím môi, đưa tay vuốt ve chòm râu bạc của mình: "Sao không dẫn cậu ấy đến thẳng đây? Dẫn đến chẳng phải sẽ thuận tiện hơn nhiều sao?"
"Tôi không muốn để anh ấy biết chuyện tôi làm hỏng áo sơ mi của anh ấy, thế nên mới nghĩ đến chuyện may một chiếc mới để đền cho anh ấy, ngặt nỗi tôi chỉ có mỗi chiếc áo khoác này của anh ấy mà thôi."
"Làm hỏng à…" Khóe môi sư phụ Duật khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
"Có được không ạ?" Cô gặng hỏi.
"Được chứ, kết bạn wechat đi, khi nào làm xong tôi sẽ gửi tin nhắn thông báo cho cô." Sư phụ Duật rút điện thoại ra, hai người trao đổi số liên lạc với nhau.
"Cô bé tên là gì thế?"
"Tôi họ Lạc ạ." Cô không có ý định tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân.
"Được rồi! Về nhà đợi tin của tôi nhé."
Lạc Xu thoáng ngơ ngác: "Ơ, không cần phải đặt cọc trước sao?"
"Không cần." Ông cầm lấy áo khoác vest bên cạnh trả lại Lạc Xu.
"Dạ…" Đây là lần đầu tiên cô gặp một cửa tiệm không lấy tiền đặt cọc của khách.
"Ông không cần đo đạc lại một chút sao?" Cô tiếp tục thắc mắc.
"Không cần, chiếc áo này chỉ cần nhìn một cái là tôi đã biết rõ kích cỡ rồi, yên tâm đi cô bé!" Ông cười khanh khách, đúng lúc này chuông điện thoại của ông bỗng vang lên.
Lạc Xu thấy vậy không làm phiền ông nữa, nhân lúc ông nghe điện thoại liền gật đầu chào ông rồi rời đi.
Để tránh xảy ra bất kỳ sai sót nào, cô vẫn cẩn thận nhắn tin lại qua wechat cho ông cụ về yêu cầu của mình, kèm theo dòng ghi chú rõ ràng: [Màu trắng.]
…
Tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, lỉnh kỉnh mãi mới về tới nhà thuê thì đã hơn bảy giờ tối.
Cô lấy điện thoại đã bị bỏ xó suốt cả một ngày ra xem.
Tần Hằng gửi tới một loạt những lời hỏi han đường mật đầy giả tạo, cô chọn chế độ đã xem nhưng không trả lời.
Và cũng ngay tại thời điểm đó, Liêu Nhàn lại gửi đến cho cô một tin nhắn hoàn toàn khác biệt.
Nội dung chính là hy vọng Lạc Xu có thể đến tham dự lễ đính hôn của cô ta vào thứ tư tuần sau.
Hừ, đôi nam nữ chết tiệt, cuối cùng cũng về chung một nhà rồi.
Lạc Xu nhìn chằm chằm những dòng chữ kia, trong đôi mắt bỗng chốc dâng lên một tầng sương mù dày đặc.
Không được khóc, không được khóc! Cô cắn chặt môi kiềm nén nước mắt.
Loại cướp bạn trai người khác một cách quang minh chính đại thế này, còn muốn cô đến để làm chứng, loại người này phải trơ trẽn đến mức nào?
[Chúc mừng nhé, chồng sắp cưới của cậu là thần thánh phương nào thế? Sao lại đột ngột như vậy, chưa nghe cậu nhắc tới bao giờ?]
Lạc Xu cũng muốn khiến cô ta ghê tởm một phen, nhưng cô ta lại không đưa ra câu trả lời trực diện.
[Cậu cũng biết đấy, đến lúc đó sẽ rõ.]
Cô đương nhiên là biết rõ…
Thế nhưng Tần Hằng hiện tại vẫn đang làm rùa rụt đầu, anh ta không có can đảm để nói thật với Lạc Xu, ngược lại vẫn chọn cách tiếp tục duy trì mối quan hệ yêu đương với cô.
Đúng là người trơ trẽn đến mức vô địch thiên hạ.
Cô đưa tay lau khô nước mắt, rồi tiện tay bật hệ thống camera được giấu trong xe ô tô lên.
Quả nhiên đúng như dự đoán, đôi nam nữ chết tiệt này đang ngồi ngay trong xe của cô!
Cô bật cười một tiếng đầy chua chát, mở âm lượng điện thoại lên mức tối đa, đặt lên kệ bếp rồi bắt đầu úp mì tôm.
Hai người họ ở trong xe không ngừng cự cãi, Tần Hằng thì ép cô ta phải phá thai, còn Liêu Nhàn thì sống chết không chịu thỏa hiệp.
Tần Hằng thừa nhận quan hệ giữa anh ta và Liêu Nhàn chỉ là bạn giường, đáp ứng nhu cầu của nhau, còn đối với Lạc Xu mới là tình cảm chân thật, thế nên anh ta tuyệt đối sẽ không đồng ý kết hôn, lại càng không tham dự lễ đính hôn này.
Điều này thực sự khiến Lạc Xu hơi kinh ngạc, suýt chút nữa đã lầm tưởng Tần Hằng thật lòng thật dạ với mình luôn đấy.
Cô cười lạnh, chẳng còn tâm trạng nào để ăn mì nữa, đẩy tô mì sang một bên.
Lạc Xu ngước mắt nhìn quanh một lượt căn nhà thuê mà mình vừa mới thuê được một năm nay, thở dài một tiếng.
Đã đến lúc phải chuyển nhà rồi.
Hôm sau, Tần Hằng lái xe trả lại cho cô, đi thẳng vào trong nhà thuê của Lạc Xu.
Vừa bước chân vào cửa, đập vào mắt anh ta chính là chiếc áo khoác vest nam vắt vẻo trên sofa.
"Xu, áo khoác này của ai thế…" Tần Hằng đặt chìa khóa xe lên trên mặt bàn.
Anh ta thừa biết áo khoác này có giá trị không hề nhỏ, nhưng Lạc Xu xưa nay vốn không phải là người lăng nhăng.
Anh ta luôn yêu thích vẻ đẹp của Lạc Xu, yêu thích trí tuệ cùng sức hút bẩm sinh tựa như một thỏi nam châm của cô.
"Như anh thấy đấy, tôi có người yêu mới rồi, chúng ta chia tay đi." Lạc Xu dùng dao phay chặt dây rối, không muốn nói lời thừa thãi, đây vốn luôn là phong cách làm việc xưa nay của cô.
Tần Hằng sững sờ mất một lúc: "Xu…"
Anh ta rất muốn biết có phải là do chuyện của Liêu Nhàn hay không, nhưng lại không có dũng khí để chủ động chọc thủng lớp cửa này.
"Còn việc gì nữa không? Nếu không có việc gì thì anh đi được rồi." Thậm chí đến một ánh mắt Lạc Xu cũng lười bố thí cho anh ta.
"Em đã biết chuyện gì rồi đúng không? Cho nên em mới lấy cái cớ này ra để lấp liếm anh, làm anh phải bẽ mặt!" Tần Hằng đỏ hoe cả mắt.
Lạc Xu chỉ cúi đầu thu dọn hành lý của mình, không hé răng nửa lời.
Tần Hằng tức giận đùng đùng, kéo mạnh lấy cổ tay cô, ép cô phải dừng lại mọi động tác trên tay.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc Lạc Xu bị anh ta kéo đứng dậy, anh ta mới bàng hoàng phát hiện hai mắt cô đã đỏ ngầu từ bao giờ.
"Biết chuyện gì chứ?" Cô hỏi ngược lại, rồi hất mạnh tay anh ta ra khỏi người mình: "Đừng có chạm vào tôi, bẩn!"
Tần Hằng đứng chết trân tại chỗ: "Hóa ra là em đã biết hết mọi chuyện rồi?"
"Phải! Thành toàn cho anh, cũng là thành toàn cho tôi, hai chúng ta buông tha cho nhau đi, sau này tốt nhất đừng bao giờ gặp lại nữa!" Ánh mắt của Lạc Xu trống rỗng, không có chút hơi ấm.
Cả hai người im lặng hồi lâu.
"Ra ngoài đi, giữ lại cho nhau chút thể diện cuối cùng." Lạc Xu quay người trở về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, rồi gục đầu xuống giường lặng lẽ rơi lệ.
Thế giới của Tần Hằng trong phút chốc hoàn toàn sụp đổ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)