Cửa cũng đã dỡ rồi, hay là tối nay dọn đi luôn đi.
Dọn qua căn hộ của tôi.
Lạc Xu hơi ngẩn ra, câu nói của anh lần nữa vang vọng trong tâm trí cô.
Đáy lòng khẽ xao động, nhưng rất nhanh sau đó, chút rung động này đã bị cô bóp chết ngay từ trong trứng nước.
"Duật Chiến, anh thôi đi, mau đi đi. Bao nhiêu tiểu thư khuê các đang đợi anh kìa, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ bé, ai mà chẳng tốt hơn tôi…" Cô còn định nói thêm gì đó, nhưng lại bị một câu của Duật Chiến chặn họng.
"Nhưng không phải người phụ nữ nào cũng có cơ hội ngủ với tôi."
Oh my god!
Hóa ra tảng băng ngàn năm này cũng là trai tân cơ đấy!
Chẳng trách ngay ngày đầu tiên anh đã hỏi cô có muốn thử làm Duật phu nhân không, hóa ra anh là kiểu đàn ông truyền thống đến vậy.
Duật Chiến dừng bước, dường như đang chờ đợi một câu trả lời, nhưng Lạc Xu lại nói: "Cảm ơn anh."
Anh không đáp lời, cũng chẳng lộ vẻ mặt gì, cứ thế bước thẳng ra ngoài.
Anh đã không nhớ người phụ nữ này gọi thẳng họ tên mình bao nhiêu lần, chẳng hề kiêng dè, giống như hai người bạn đã quen biết từ lâu.
Lạc Xu nhìn theo bóng lưng rời đi của Duật Chiến, rồi lại nhìn cánh cửa...
Gia đình không hoàn chỉnh, lại thêm việc nhìn lầm người, ý nghĩ không muốn kết hôn đột nhiên trào dâng trong tâm trí cô. Nếu đêm hôm đó người ngủ với anh là một người khác, chắc anh cũng sẽ hỏi người ta câu tương tự.
Thế nên không phải vì cô, mà là vì chuyện đã xảy ra.
Cô tự đặt khách sạn cho mình, liên hệ với chủ nhà để gọi người đến sửa cửa.
Sau đó khi màn đêm buông xuống, cô lái xe đến cửa tiệm mà Tần Hằng đã sửa xe trước đó.
Đây là cửa tiệm do cậu của Liêu Nhàn mở, và cũng là món quà cuối cùng Lạc Xu tặng bọn họ.
Mục đích đến đây của cô cũng rất rõ ràng, camera hành trình trên xe bị hỏng, muốn nhờ sửa giúp, còn đặc biệt nói mình là bạn của Tần Hằng.
Người trong tiệm nhận ra chiếc xe này, chính là chiếc hôm đó anh ta lái tới, thế nên việc kiểm tra camera hành trình do chính tay cậu của Liêu Nhàn làm.
Lạc Xu vờ như hoàn toàn tin tưởng, vứt xe lại cho họ rồi đi.
Rất nhanh, vào hôm thứ tư, lễ đính hôn đã bị hủy bỏ.
Cậu của Liêu Nhàn chắc chắn đã nghe thấy cuộc trò chuyện trong camera hành trình, lại còn phát hiện ra chiếc camera siêu nhỏ giấu kín.
Nhà họ Liêu cảm thấy chỉ riêng việc Tần Hằng không có tình cảm với Liêu Nhàn đã là một trở ngại lớn rồi, lại thêm việc anh ta yêu cầu phá thai, rõ ràng là không coi nhà họ Liêu ra gì, thế nên nhà họ Liêu dứt khoát hủy hôn.
Còn nhà họ Tần thì hoàn toàn sụp đổ, con trai mình chưa kết hôn đã có con, giờ lại không cưới được, vịt nấu chín đến tay còn bay mất!
Mượn đao giết người kiểu này, quả thực không còn gì sướng bằng!
Lạc Xu vui vẻ suốt mấy ngày liền, nhưng chuyện nhà cửa vẫn phải tranh thủ thời gian tìm cho nhanh, bằng không đợi chuyện này từ từ lan truyền, để người khác biết cô là kẻ đứng sau giật dây thì sẽ không hay ho gì.
Hôm nay cô hớn hở chuẩn bị tan làm, đứng trước cửa thang máy, kiên nhẫn chờ đợi.
Ting…
Cửa thang máy mở ra, Duật Chiến và Thẩm Ngôn đang đứng bên trong.
Lịch sử luôn lặp lại một cách kinh ngạc, cô bước vào, rồi đến tầng 18 lại đụng phải đám yêu ma quỷ quái của bộ phận tuyên truyền.
Lạc Xu định nép sang một bên để kéo giãn khoảng cách giữa hai người, không ngờ vẫn bị bọn họ xô đẩy đến sát cạnh Duật Chiến.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác như sắp ngạt thở đến nơi.
"Cô Lạc, cô nhích qua chút nữa đi." Đồng nghiệp bên cạnh liếc nhìn khoảng trống ở giữa cô và Duật Chiến, đẩy cô một cái.
Lạc Xu loạng choạng suýt ngã, bàn tay nhỏ theo bản năng đưa ra muốn túm lấy thứ gì đó, lại vô tình nắm trúng một bàn tay to lớn, ấm áp.
"Hơ!" Lạc Xu giật mình vội vàng đứng vững, định rút tay lại nhưng đã bị anh nắm chặt lấy.
Chết tiệt! Nếu để người khác nhìn thấy, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!
Đúng lúc này, một tin nhắn wechat đã kéo mạch suy nghĩ của cô trở lại.
Cô nhân cơ hội này rút mạnh tay ra.
Là tin nhắn từ ông cụ may quần áo gửi tới.
[Quần áo đã làm xong rồi, tối nay con có thể tự mình qua lấy không? [Định vị]]
[Dạ được.]
[Bạn trai con chắc chắn sẽ thích.]
Ờm…
Cô nhìn tin nhắn, vội tắt màn hình.
Nhưng cô không ngờ Duật Chiến đứng ngay bên cạnh đã thu hết tất cả vào tầm mắt.
Ánh mắt anh dừng lại ở ảnh đại diện và định vị quen thuộc kia, cùng với hai chữ "bạn trai" kia.
Thang máy xuống đến tầng B1, cô vội vã bước ra ngoài, lên xe.
Mở định vị lên, cô đạp ga lái xe đi.
Chiếc xe dừng lại trước cổng một trang viên, vệ sĩ ở cửa không cho vào, nhưng bản đồ dẫn đường rõ ràng là ở bên trong.
Cô vừa định nhắn tin hỏi thì thấy ông cụ đã gửi tin nhắn đến trước: [Đợi ở cửa hai phút nhé.]
Cô không nghĩ ngợi nhiều, bước xuống xe, chăm chú ngắm nhìn trang viên trước mắt.
Đây là một tòa lâu đài mang phong cách Nhà thờ Đức Bà Paris, từ cổng trang viên vào đến lâu đài còn phải đi qua một bãi cỏ, những cây hoa gạo thưa thớt mọc rải rác trên thảm cỏ, đẹp đến nghẹt thở.
Đúng lúc này, một chiếc xe quen thuộc dừng lại ngay bên cạnh cô, cửa kính xe hạ xuống.
Là Duật Chiến!
Hai người đưa mắt nhìn nhau đầy ngỡ ngàng.
Vệ sĩ mở cổng cho Duật Chiến, nhưng anh không lái vào.
"Ối chà! Cháu dâu! Để con đợi lâu rồi!" Ông nội Duật cười ha hả, từ trong trang viên vội vã chạy ra.
"Cháu dâu?" Hai người đứng ở cửa thốt lên đầy kinh ngạc.
"Sao hai đứa lại mỗi đứa lái một xe đến thế này?" Ông nội Duật nhìn hai người bọn họ: "Sao thế? Giận nhau à?"
Lạc Xu ném ánh mắt cầu cứu về phía Duật Chiến.
Duật Chiến cười khẩy một tiếng, mở cửa bước xuống xe.
"Ông nội, ông vào trước đi." Anh kéo ông nội Duật, đẩy ông vào trong trang viên.
Ông nội Duật hơi không muốn, nhưng cũng không tiện xen vào chuyện của hai người trẻ, đành đứng im tại chỗ lén lút nhìn trộm.
Duật Chiến bước về phía cô, lạnh giọng hỏi: "Chuyện này là thế nào?"
Lạc Xu vô tội lùi lại hai bước: "Tôi cũng không biết, tôi chỉ đến đây lấy quần áo thôi."
"Thế tại sao ông nội lại gọi em là cháu dâu?" Giọng điệu của anh lạnh lùng, giống như đang trách móc, lại giống như bộ dạng tức giận sau khi bị từ chối.
"Tôi không biết thật mà..." Lạc Xu trầm tư một lát: "Tôi nhờ ông ấy may cho anh một chiếc áo sơ mi, định đền cho anh..."
Duật Chiến ngẩn người: "Em biết size của tôi?"
Cô rụt rè đáp: "Tôi không có số đo của anh, nên mang áo khoác của anh đến rồi nói, nói với ông ấy là…"
Thôi xong, mặt cô đỏ bừng lên rồi.
"Nói cái gì?"
"... Nói là may cho bạn trai, bảo ông ấy dựa theo kích thước của áo vest mà làm." Giọng cô bỗng nhiên hạ xuống rất thấp, khác hẳn với vẻ liến thoắng ngày thường.
Đúng là thông minh thật đấy!
Duật Chiến hừ một tiếng rồi bật cười: "Em chết chắc rồi!"
Anh chống hai tay lên hông, đôi lông mày nhíu chặt, nhìn đôi mắt đầy mong đợi của ông nội Duật ở phía không xa.
"Có phải tôi gây ra họa lớn rồi không?"
Đôi mắt thâm trầm của Duật Chiến xoáy sâu vào cô.
"Quần áo của tôi đều do ông nội may, trên đó có thêu tên của tôi. Em bảo em may cho bạn trai, em nghĩ xem ông nội sẽ nghĩ thế nào?" Anh thở dài một tiếng.
"Chẳng trách lần trước ông nội lại hỏi tôi có phải áo bị xé rách không..."
"..."
Đến lúc này Lạc Xu mới biết mình đã gây ra hoạ lớn đến mức nào.
"Có biết hôm nay là ngày gì không?" Đôi mắt sâu hoắm của Duật Chiến nhìn chằm chằm cô không rời.
"Ngày gì?" Cô siết chặt vạt váy.
"Đại thọ 80 tuổi của ông nội tôi, tất cả họ hàng thân thích và bạn bè đều đến đông đủ."
Chân Lạc Xu bỗng chốc nhũn ra. Kiểu tiệc tùng của mấy gia tộc lớn này chẳng khác nào phim cung đấu Chân Hoàn Truyện, lòng người khó đoán, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ trở thành bia nhắm cho thiên hạ ngay.
Duật Chiến không nói gì, im lặng chờ cô lên tiếng.
"Tôi phải làm sao bây giờ?" Bàn tay nhỏ của cô đan chặt vào nhau, giờ cô mới hiểu tại sao không cần đưa tiền cọc, cũng chẳng cần đo kích thước.
"Nhân vật chính của bữa tiệc đích thân ra đón em, người bên trong có lẽ đều đang đợi em xuất hiện đấy."
Lạc Xu sợ hãi ngước mắt nhìn anh, ánh mắt như muốn nói: Cứu tôi với, cứu tôi với…
"Một là đi vào cùng tôi, hai là tự mình giải thích với ông nội." Duật Chiến nghiêng đầu liếc nhìn ông nội Duật.
Nếu bây giờ cô quay lưng bỏ đi, e rằng Duật Chiến sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ đêm nay, còn nếu vào giải thích thì phải giải thích thế nào đây?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
