Bước vào phòng khách của căn biệt thự, Quan Hâm đặt túi hành lý xuống một góc sofa.
Nhìn xung quanh một lượt, rõ ràng cách bài trí chẳng có gì thay đổi, nhưng cô cứ có cảm giác bầu không khí dường như vương thêm chút hơi ấm của con người so với hôm qua.
"Đến rồi à."
Một giọng nói trầm thấp, chậm rãi bất chợt vang lên từ phía trên.
Nghe thấy tiếng động đột ngột này, Quan Hâm ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Cô thấy Chu Cận Đình đang đứng trước lan can tầng hai, một tay đút túi quần, tay kia hờ hững gác lên thành lan can.
Vẻ mặt anh trầm tĩnh, ánh mắt rủ xuống nhìn cô từ trên cao toát ra một cảm giác xa cách, vừa lạnh lùng sắc bén lại vừa cấm dục.
Quan Hâm thoáng sững sờ, anh đến sớm vậy sao?
"Anh qua đây từ lúc nào thế?"
Hèn chi Trần Tùng lại chặn người của bên nhãn hàng ở ngoài cửa.
Hóa ra là vì anh đang ở đây.
Chu Cận Đình hé môi, chất giọng khó đoán được buồn vui: "Tối qua."
Nói rồi, anh xoay người rời khỏi lan can, dường như chẳng hề bận tâm xem Quan Hâm sẽ có suy nghĩ gì khi nghe câu trả lời ấy.
Quan Hâm ngạc nhiên nhìn bóng lưng anh đang thong thả bước xuống lầu: "Tối qua anh không đi sao?"
Cô cứ tưởng hôm qua sau khi cúp điện thoại, anh sẽ về nhà anh chứ.
"Không." Chu Cận Đình bước xuống bậc thang cuối cùng, ngước mắt lên nhìn cô: "Nhà ở đây, em muốn tôi đi đâu?"
Nghe anh nói kìa.
Quan Hâm khẽ nhếch môi: "Tôi tưởng…"
Lời còn chưa dứt, thân hình cao lớn đầy áp bức của Chu Cận Đình đã chầm chậm tiến đến ngay trước mặt cô.
Quan Hâm theo bản năng ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt cô là đôi mắt sâu thẳm của anh cùng giọng nói cất lên: "Lần sau em không cần phải 'tưởng', muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng tôi."
Quan Hâm nuốt ngược những lời đang chực chờ trên môi xuống, vô thức nín thở, chủ yếu là vì hai người đang đứng quá gần nhau.
Đôi bên chỉ cách nhau vỏn vẹn nửa bước chân, nếu xích lại gần chút nữa thôi, có khi mũi giày của cả hai đã chạm vào nhau rồi.
Khoảng cách vừa kiềm chế lại hơi mờ ám này, đã vô hình trung phá vỡ ranh giới chung sống thường ngày của hai người.
Quan Hâm khẽ ngẩng đầu, lọt vào tầm mắt là chiếc áo sơ mi đen của Chu Cận Đình và yết hầu gồ lên đầy nam tính phía trên cổ áo.
Xung quanh chóp mũi cũng phảng phất hương thơm lạnh lẽo đặc trưng của gỗ tuyết tùng tỏa ra từ người đàn ông.
Không quá nồng nặc, nhưng lại mang đến một cảm giác bao bọc mãnh liệt.
Vấn vương mãi không tan.
Quan Hâm khéo léo lùi về sau một chút, cố gắng tạo ra khoảng cách an toàn, dứt khoát đáp: "Được."
Dù sau này cô có hỏi hay không, nhưng thái độ ngoan ngoãn hợp tác này của cô ít nhiều cũng khiến sắc mặt âm trầm của Chu Cận Đình dịu đi đôi chút.
"Em mang đủ đồ đến chưa?" Người đàn ông vừa hỏi vừa liếc mắt nhìn túi hành lý để trên sofa.
"Rồi ạ." Quan Hâm tiện tay xách túi lên: "Tôi lên phòng dọn dẹp trước đây."
Chu Cận Đình "ừ" một tiếng.
Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, Quan Hâm bỗng khựng bước, ngoảnh đầu lại nói: "Cảm ơn anh đã đặt quần áo giúp tôi nhé."
Thực ra cô còn muốn bồi thêm một câu "sau này cứ để tôi tự mua".
Nhưng nói vậy chẳng khác nào qua cầu rút ván, nghĩ ngợi một hồi cô đành thôi.
Chu Cận Đình đang khom người lấy bao thuốc lá trên bàn trà ở khu vực sofa, nghe vậy thì liếc nhìn cô, trầm giọng đáp: "Nếu em thiếu thì cứ bảo Trần Tùng đặt thêm."
Thật ra cũng chẳng cần đến mức đó.
Đống quần áo may sẵn mà SA và giám đốc thương hiệu gửi đến đủ để cô mặc tới tận năm sau.
Đặc biệt là lô hàng do giám đốc thương hiệu gửi tới, có cả áo lông và áo khoác dạ cashmere, rõ ràng là gom trọn cả bộ sưu tập bốn mùa mang đến đây luôn rồi.
Quan Hâm từ chối khéo bảo tạm thời chưa cần rồi xách đồ lên tầng hai.
Tại phòng ngủ chính trên tầng.
Quan Hâm cất vài chiếc ghim cài áo và khăn lụa trong túi hành lý vào phòng thay đồ, còn đống tài liệu giấy tờ thì đem qua thư phòng.
Đang lúc bận rộn thì điện thoại đổ chuông.
Là Khương Vận gọi tới.
Quan Hâm nhấc máy: "Cậu ngủ dậy rồi à?"
Đầu dây bên kia, Khương Vận ngáp một cái rõ to: "Cậu đi lúc nào thế, sao không gọi tớ dậy?"
"Tầm 10 giờ. Tớ sợ làm phiền cậu ngủ điều chỉnh lại múi giờ."
Quan Hâm bước tới ngồi xuống sofa trong phòng sinh hoạt chung: "Ở nhà không có đồ ăn đâu, cậu định gọi giao hàng hay về nhà ăn?"
Khương Vận chép miệng: "Chắc tớ về thôi, ông già Khương ở nhà còn đang chờ để 'đấu tố' tớ đây này, phải về nghe xem dạo này ông ấy lại mới học thêm được từ vựng nào mới."
Quan Hâm bật cười dặn dò: "Vậy trước khi đi nhớ khóa kỹ cửa nẻo, khóa luôn cả van nước giúp tớ nhé."
"Tớ biết rồi." Khương Vận uể oải hỏi tiếp: "Còn dặn gì nữa không?"
"Không, thế thôi."
Khương Vận: "OK, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."
Cúp điện thoại, ánh mắt Quan Hâm lơ đãng dừng lại trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ.
Tối nay phải chung giường chung gối rồi…
"Bà chủ."
Dòng suy nghĩ của Quan Hâm còn chưa kịp trôi xa thì giọng của Trần Tùng đã vang lên ngoài hành lang.
Quan Hâm thu hồi tâm trí bước ra ngoài, thì thấy Trần Tùng đang đặt hai giá treo đầy quần áo ở trước cửa phòng ngủ chính.
"Bà chủ, quần áo đều ở đây cả rồi. Lát nữa dì Hà giúp việc đến, dì ấy sẽ sắp xếp giúp cô."
Quan Hâm gật đầu: "Cảm ơn anh."
"Cô khách sáo rồi." Trần Tùng nói thêm: "Ngoài ra, sếp dặn tôi báo với cô một tiếng, anh ấy có việc phải ra ngoài, trưa nay sẽ không ăn cơm ở nhà."
"Tôi biết rồi."
Không có Chu Cận Đình ở nhà, Quan Hâm cảm thấy thoải mái và tự nhiên hơn hẳn.
Không đợi người giúp việc đến, cô đã tự mình chia quần áo ra rồi treo gọn gàng vào phòng thay đồ.
Sắp xếp xong xuôi tất cả, cô mới đi xuống phòng ăn dưới nhà.
Dì Hà đang nấu ăn trong bếp, vừa nhìn thấy Quan Hâm đã tươi cười, vội lấy tạp dề lau tay: "Cô là bà chủ đúng không ạ."
Quan Hâm mỉm cười chào lại: "Cháu chào dì Hà."
"Cơm nước sắp xong rồi, mợ chủ ra phòng khách đợi một lát nhé." Dì Hà nói: "Không biết bà chủ thích ăn gì, ông chủ dặn tôi làm vài món đặc sản thành phố Lỗ, lát nữa bà chủ nếm thử xem có hợp khẩu vị không nhé."
Động tác xoay người của Quan Hâm chợt khựng lại: "Món thành phố Lỗ sao ạ?"
Dì Hà "vâng" một tiếng: "Thú thật với bà chủ, tôi là người thành phố Lỗ, nấu món thành phố Lỗ là sở trường của tôi, nhưng các món vùng khác tôi cũng đều biết làm, bà chủ muốn ăn gì thì cứ dặn tôi bất cứ lúc nào nhé."
Lời giải thích của dì Hà rất hợp tình hợp lý.
Quan Hâm tạm thời đè xuống sự nghi hoặc trong lòng.
Cô cho rằng bản thân đã lo nghĩ quá nhiều.
Tuy nhiên, nửa tiếng sau, khi thức ăn được dọn lên bàn.
Ngồi trước bàn ăn, nhìn mấy món ăn quen thuộc bày ra trước mắt, Quan Hâm không kìm được mà ngước lên nhìn dì Hà một cái.
Ba món một canh, đều là những món cô ăn mãi không chán hồi còn ở thành phố Lỗ.
Dì Hà xởi lởi: "Bà chủ à, đây đều là những món tủ của thành phố Lỗ, bà chủ nếm thử xem thế nào nhé."
Quan Hâm cúi đầu gắp thử một miếng, hương vị nước sốt đậm đà quen thuộc trong tích tắc hòa quyện cùng mùi vị đã in sâu trong ký ức.
Cô khẽ nheo mắt: "Ngon lắm ạ."
Nghe được lời khen thật lòng của Quan Hâm, nụ cười trên mặt dì Hà lập tức rạng rỡ đầy mãn nguyện.
Sau bữa cơm.
Quan Hâm chào dì Hà một tiếng rồi lên thư phòng trên tầng.
Thư phòng nằm ở phía Tây của tầng hai, cô và Chu Cận Đình mỗi người dùng một phòng.
Đẩy cửa bước vào, ánh nắng ban chiều ấm áp ngập tràn trên mặt sàn và giá sách. Giữa những mảng sáng tối đan xen, những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung cũng hiện lên rõ nét.
Quan Hâm bước tới trước cửa sổ kính sát đất rộng rãi, ngắm nhìn những tán cây xanh mướt bên ngoài, ánh mắt hơi trầm ngâm.
Mặc dù cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng chuyện cô từng sống ở thành phố Lỗ ngay cả sếp Từ còn không biết, Chu Cận Đình lại càng không có khả năng hay biết.
Chứ đừng nói đến chuyện nhỏ nhặt như việc cô thích ăn đồ thành phố Lỗ.
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc hẳn là do Chu Cận Đình biết dì Hà là người thành phố Lỗ nên mới thuận miệng dặn dò vậy thôi.
…
Màn đêm dần buông, Chu Cận Đình vẫn chưa về.
Đã nhiều năm rồi cô không chung giường chung gối với ai, ngay cả khi Khương Vận đến nhà chơi, hai người cũng chia phòng ra ngủ.
Giờ đây lại phải nằm cạnh một người đàn ông chẳng mấy thân thuộc, trong lòng Quan Hâm vừa bồn chồn không yên lại vừa hơi gượng gạo.
Hơn nữa, nhỡ đâu tối nay anh muốn tiến thêm một bước thì…
Đang miên man suy nghĩ, bên ngoài cổng biệt thự bỗng loáng thoáng truyền đến tiếng động cơ ô tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)