Bên ngoài biệt thự.
Chiếc Bentley vừa dừng hẳn.
Người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau từ từ mở mắt ra.
Trần Tùng mở cửa xe giúp anh: "Sáng mai tôi vẫn đến đón anh lúc 7 giờ chứ ạ?"
Chu Cận Đình bước xuống xe, đôi mắt hẹp dài sắc bén liếc nhìn về phía phòng ngủ chính trên tầng hai: "8 giờ hẵng đến."
"Vâng."
Bước vào phòng khách, Chu Cận Đình ngồi xuống sofa, châm một điếu thuốc.
Phòng khách không bật đèn, trong không gian tối tăm chỉ có đốm lửa đỏ rực nơi đầu ngón tay anh là chớp tắt mờ ảo.
Màn đêm thăm thẳm, người đàn ông đơn độc ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, cả cây đồ đen trên người anh gần như hòa làm một với bóng đêm.
Quan Hâm vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Cô tiện tay bật đèn treo tường lên, ánh sáng vàng ấm áp soi tỏ một góc khu vực sofa: "Anh về rồi à."
"Ừm." Chu Cận Đình từ từ ngước mắt lên nhìn về phía tầng hai, cúi người dụi tắt điếu thuốc: "Em chưa ngủ sao?"
Quan Hâm cầm chiếc cốc đi xuống cầu thang: "Sắp rồi, tôi đi rót cốc nước."
Đôi mắt vương chút tia đỏ sậm của Chu Cận Đình nhìn cô chằm chằm không chớp.
Bộ đồ ngủ hai mảnh màu be nhạt với thiết kế tối giản, chất liệu mềm rủ bao bọc lấy vóc dáng thanh mảnh của cô, toát lên một nét quyến rũ đầy thư thái và nhẹ nhàng.
Yết hầu người đàn ông vô thức cuộn nhẹ, ánh mắt dời xuống bàn tay Quan Hâm: "Em không thấy cây nước uống trực tiếp ở trên tầng sao?"
Bước chân đang đi dở của Quan Hâm chợt khựng lại một nhịp. Khóe mắt cô liếc nhìn chiếc cốc sứ xương trên tay, đây rõ ràng là chiếc cốc cô vừa lấy từ kệ tủ có lắp cây nước trực tiếp trên đó mà.
Chậc.
Cô mặt không biến sắc tiếp tục bước xuống, bình thản đáp: "Tôi không để ý. Anh có muốn uống nước không?"
Chu Cận Đình hơi ngả người tựa vào tay vịn, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không: "Ừ."
Quan Hâm ung dung bước vào phòng ăn. Giây tiếp theo, ở góc khuất mà người đàn ông không nhìn thấy, cô siết chặt chiếc cốc, nhắm mắt lại thở dài một hơi.
Chuyện này còn phải kể từ 5 phút trước.
Lúc đó, cô đang ở trong phòng ngủ thì nghe thấy tiếng động cơ xe dưới nhà bèn đứng dậy kéo rèm cửa sổ nhìn thử.
Sau khi xác định người về là Chu Cận Đình, cô không nằm xuống nữa. Dọn dẹp lại giường nệm ngay ngắn xong xuôi, cô bước ra phòng sinh hoạt chung, lấy một cuốn sách lên giả vờ lật xem.
Dù sao thì đây cũng là đêm đầu tiên hai người ngủ chung phòng, cô quả thực không thể giữ lòng bình lặng như mặt nước mà nằm yên trên giường đợi anh bước vào được.
Ai ngờ đợi một lúc lâu vẫn chẳng thấy bóng dáng Chu Cận Đình đâu.
Cảm giác nơm nớp giống như chờ đợi chiếc giày thứ hai ở tầng trên rớt xuống, càng chờ lại càng thấy bồn chồn ruột gan.
Thế nên mới có chuyện cô vờ cầm chiếc cốc đi xuống nhà.
Lát sau, Quan Hâm rót xong một cốc nước ấm. Vừa quay lại phòng khách, cô đã thấy Chu Cận Đình đang ngồi dang hai chân, dùng một tay chống trán, mang dáng vẻ vô cùng lười biếng mà nhìn thẳng vào cô.
Ánh đèn treo tường mờ ảo hắt vào đáy mắt anh, tạo nên một vẻ mơ màng đến nao lòng, khiến người ta chẳng thể phân định rõ đó là sự sâu thẳm hay nét thâm tình.
Quan Hâm cố gắng phớt lờ ánh mắt mang đầy tính xâm lược của anh, đưa cốc nước tới: "Nước ấm đấy."
Chu Cận Đình không nhận lấy, vẫn giữ nguyên tư thế chống trán ấy mà chằm chằm nhìn vào cốc nước, hay nói đúng hơn là nhìn chằm chằm vào những ngón tay của cô.
Quan Hâm như loáng thoáng nhận ra điều gì, bèn nương theo tầm mắt anh nhìn xuống: "Cốc này tôi chưa dùng đâu."
Dứt lời, người đàn ông chậm rãi nhấc cánh tay lên. Ngay sau đó, một bàn tay khô ráo mà nóng rực bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.
Động tác đột ngột này khiến tay Quan Hâm run lên một cái, vài giọt nước sánh ra ngoài, rớt xuống chiếc quần âu may bằng chất liệu đắt tiền của anh.
"Cẩn thận."
Chu Cận Đình tảng lờ như không thấy vệt nước ướt trên quần, ngón tay thô ráp của anh miết nhẹ lên một vết xước nhỏ ở ngay đốt ngón trỏ của cô.
Quan Hâm cố nén cảm giác tê dại trên da thịt do sự đụng chạm xa lạ mang lại, nhạt giọng giải thích: "Không cẩn thận bị ghim cài áo xước trúng một chút thôi, không sao đâu."
Vết xước này là do lúc sáng cô mân mê chiếc ghim cài áo trong phòng để đồ vô tình cọ phải.
Miệng vết thương không sâu, chỉ là hơi dài một chút. Cô đã dán băng cá nhân cả buổi chiều, vừa nãy lúc đi tắm mới bóc ra.
Vừa nói, cô vừa định rụt tay về, nhưng lực tay của Chu Cận Đình không hề giảm bớt, khiến hai người nhất thời giằng co.
Đầu ngón tay người đàn ông rất nóng. Khi anh cọ xát nhè nhẹ lên lớp da trên mu bàn tay cô, dường như cái nóng ấy cũng lan truyền đến tận cùng các đầu dây thần kinh.
Ngoài mặt Quan Hâm vẫn bình chân như vại, nhưng cán cân trong lòng thì đã bắt đầu chao đảo ngả nghiêng.
Một bên là: đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc.
Một bên lại là: vợ chồng hợp pháp, danh chính ngôn thuận.
Đúng vậy, chỉ là nắm tay một chút thôi mà, có gì đâu mà phải làm quá lên chứ.
Tự thuyết phục bản thân xong, Quan Hâm coi như ngầm cho phép hành động của Chu Cận Đình.
Nhưng cảnh tượng một người đứng một người ngồi, chẳng ai nói với ai câu nào mà cứ nắm tay nhau thế này nghĩ lại cũng thấy hơi kỳ cục.
Quan Hâm đành kiếm chuyện để nói: "Tối nay anh uống rượu à?"
"Hai ly." Chu Cận Đình dựa lưng vào ghế, khẽ ngước mắt lên: "Em ngửi thấy sao?"
Quan Hâm: "Một chút."
Mùi rượu không nồng, nhưng nhịp thở của anh nặng và sâu, không khí xung quanh khó tránh khỏi bị vương theo chút hơi men.
"Tôi đi tắm đây, em ngủ trước đi."
Chu Cận Đình toan đứng dậy, khẽ nắn nhẹ mấy ngón tay của Quan Hâm, cất giọng dặn dò: "Trước khi vết thương lành hẳn thì kiêng đụng vào nước."
Da cô vốn trắng sáng, mười ngón tay thon dài nõn nà, thế nên chỉ một vết xước nhỏ xíu in hằn trên da cũng trở nên cực kỳ chói mắt.
Quan Hâm vẫn giữ nguyên câu trả lời: "Vâng, không có gì to tát đâu."
Chu Cận Đình mím môi, nhìn cô thật sâu vài giây, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Hai người xoay lưng, kẻ trước người sau bước về phía cầu thang.
Quan Hâm đi lùi lại nửa bước, những ngón tay khẽ cuộn tròn ma sát vào gấu áo ngủ.
Nhiệt độ cơ thể của anh cao thật đấy.
Hơi nóng lưu lại trên tay dường như mãi chẳng chịu phai đi.
…
Chu Cận Đình tắm rất nhanh, khoảng mười mấy phút sau đã mặc áo choàng tắm bước ra ngoài.
Lúc này, Quan Hâm đang ngồi xem điện thoại trên giường, tay kia còn mân mê chiếc kẹp tóc càng cua.
Nghe thấy tiếng động, khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, ánh mắt chợt khựng lại.
Vốn đã quen với dáng vẻ Chu Cận Đình mặc âu phục mang giày da, khí thế sắc bén bức người, thế nên khi nhìn người đàn ông vừa tắm xong ngay lúc này… mái tóc ướt vuốt ngược ra sau, những đường nét góc cạnh thâm trầm trên khuôn mặt dường như cũng được hơi nước mờ ảo làm cho dịu đi vài phần.
Anh mặc một chiếc áo choàng tắm bằng cotton màu xám, dải thắt lưng buộc hờ hững ngang eo.
Theo từng nhịp bước chân, vạt áo choàng dần phanh ra hai bên, phơi bày những múi cơ bụng săn chắc cùng những đường gân xanh ẩn hiện chạy dài miên man, tuột dần vào trong cạp quần l*t boxer.
Quan Hâm vội vã dời mắt đi chỗ khác, trong đầu chỉ xẹt qua một ý nghĩ duy nhất:
Đường cơ bụng sắc nét thật, lại còn chỗ căng phồng cộm lên kia nữa…
Chu Cận Đình vừa lau tóc vừa liếc mắt nhìn Quan Hâm: "Em ngủ trước đi, không cần đợi tôi."
Quan Hâm luống cuống ngước lên rồi lại cụp mắt xuống ngay: "Vâng, chúc anh ngủ ngon."
Lúc Chu Cận Đình thay đồ ngủ xong xuôi bước đến bên giường, Quan Hâm đã nhắm mắt nằm im lìm.
Hai tay cô bắt chéo đặt ngay ngắn trước bụng, từng lọn tóc mây ngoan ngoãn rủ xuống hai bên vai.
Một tư thế nằm ngửa quy củ đến mức gần như là… đang an nghỉ.
Chu Cận Đình đứng bên giường nhìn cô một lúc lâu, khóe môi khẽ cong lên. Sau đó anh vươn tay tắt đèn bàn, lật chăn nằm vào.
Đương nhiên, đêm nay, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Sáng sớm hôm sau, lúc Quan Hâm tỉnh giấc, nửa giường bên cạnh đã trống không.
Cô lờ đờ mở mắt, cơn buồn ngủ vẫn còn bủa vây dữ dội.
Dẫu sao thì đây cũng là lần đầu tiên ngủ chung giường với đàn ông, đêm qua cô bị mất ngủ cũng chẳng có gì là lạ.
Dẫu sau đó đã ngủ thiếp đi, nhưng vài hình ảnh chân thực dường như vẫn len lỏi vào tận trong tiềm thức của cô.
Hậu quả là trong lúc ngủ, cô luôn có cảm giác nóng hầm hập, bức bối cứ như đang bị đặt trên lò lửa vậy.
Quan Hâm đưa tay lên day day thái dương, chợt nhận ra có một xúc cảm là lạ truyền đến.
Nhìn kỹ lại mới thấy, chẳng biết từ lúc nào trên đốt ngón trỏ của cô đã được dán ngay ngắn một miếng băng cá nhân chống thấm nước.
Dưới nhà.
Dì Hà đang chuẩn bị bữa sáng.
Quan Hâm đưa mắt nhìn xung quanh, chẳng thấy bóng dáng Chu Cận Đình đâu.
"Bà chủ, cô dậy rồi à."
Quan Hâm: "Vâng, anh ấy đâu rồi dì?"
"Ông chủ vừa nhận được một cuộc điện thoại là đi ra ngoài luôn rồi."
Quan Hâm gật gù tỏ vẻ đã hiểu, cũng dập tắt luôn ý định định nói lời cảm ơn với anh.
Ăn sáng xong, Quan Hâm lái xe đến công ty.
Vừa xuống đến quán cà phê dưới tầng không ngần ngại gọi ngay một ly Americano đá để vực dậy tinh thần.
Đang đúng giờ cao điểm buổi sáng thứ Hai nên trước thang máy người ta xếp hàng dài dằng dặc.
Quan Hâm đứng ở cuối hàng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê.
Lúc này, có người bước tới đứng lại ngay cạnh cô.
"Nghe nói bên Hằng Hải xảy ra chuyện rồi?"
Quan Hâm mắt nhìn thẳng, chẳng buồn liếc sang, nhạt giọng hỏi ngược lại: "Nghe ai nói vậy?"
"Chuyện đó không quan trọng." Người phụ nữ mặc bộ váy tweed sang chảnh đứng cạnh cũng đang nhìn về phía trước: "Trọng tâm là, vụ vợ chồng sếp Triệu bên Hằng Hải đánh nhau ầm ĩ đến mức cảnh sát phải tới can thiệp vào cuối tuần qua, có phải không có ai báo cho cô biết không?"
Sắc mặt Quan Hâm vẫn dửng dưng: "Báo cho tôi cũng có ích gì đâu, tôi đâu có rảnh đi giải quyết xích mích gia đình nhà người ta."
"Cô cứ mạnh miệng đi." Người phụ nữ bật cười mỉa mai: "Ban đầu dự án Hằng Hải là do tổ 1 các người nẫng tay trên từ tổ 3 của tôi, giờ nội bộ Hằng Hải đang rối tung rối mù, hai vợ chồng nhà đó coi nhau như kẻ thù, tôi lại muốn chống mắt lên xem cô định thu dọn cái mớ bòng bong này thế nào."
"Vậy thì ngậm miệng lại mà nhìn cho kỹ." Từ đầu đến cuối Quan Hâm chẳng buồn bố thí cho đối phương lấy nửa cái liếc mắt: "Muốn chép bài mà còn chờ tôi khoanh vùng trọng tâm cho cô à?"
Người phụ nữ khinh khỉnh hừ lạnh một tiếng, xoay người cộc cộc giẫm giày cao gót đi sang hàng chờ thang máy bên cạnh.
Đến công ty.
Quan Hâm và người phụ nữ kia kẻ trước người sau bước qua cửa rồi ngay lập tức, một người rẽ trái, một người rẽ phải.
Trình Việt đang ngồi ở khu vực làm việc chung vừa nhìn thấy cảnh này, radar hóng hớt lập tức nạp đầy năng lượng.
Những nhân viên khác cũng nhao nhao nháy mắt ra hiệu với đủ loại biểu cảm.
Cả công ty này có ai mà không biết, sếp của tổ Chiến lược 1 - Quan Hâm và sếp của tổ 3 - Thẩm Giai Thấm là kẻ thù không đội trời chung cơ chứ.
Ngày thường ở công ty, hai người họ gần như tránh mặt nhau triệt để, đúng chuẩn "nước sông không phạm nước giếng". Dù chưa từng công khai xích mích xô xát, nhưng lén lút ngáng chân cạnh tranh thành tích nhau cực kỳ gắt gao.
Trình Việt bám đuôi Quan Hâm đi vào văn phòng: "Sao cậu lại đi lên cùng lúc với Thẩm Giai Thấm vậy?"
Quan Hâm nhếch môi: "Tình cờ gặp dưới sảnh thôi."
"Cậu xui thật đấy." Trình Việt làm ra vẻ bí hiểm nghiêm trọng: "Tôi còn chưa kịp nhắn tin báo cậu, vừa nãy tôi nghe người của tổ 3 kháo nhau ở phòng pantry rằng, hình như Thẩm Giai Thấm có quen biết với bà chủ nhà sếp Triệu bên Hằng Hải đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)