Quan Hâm ngồi trên ghế sofa trong không gian sinh hoạt của phòng ngủ master, không khỏi rơi vào trầm tư.
Căn biệt thự này không những không có phòng ngủ cho khách, mà ngay cả phòng ngủ phụ cũng chẳng thấy đâu.
Rất khó có khả năng là lỗi của bên thiết kế, tám phần mười là do khách hàng có yêu cầu đặc biệt.
Ngẫm lại cũng phải thôi.
Với danh tiếng và địa vị của Chu Cận Đình, dẫu là bạn bè thân thiết đến mấy khi đứng trước mặt anh cũng phải rén vài phần.
Làm gì có kẻ nào dám tùy tiện xin ngủ lại nhà của anh cơ chứ.
Nghĩ thông được chỗ này, Quan Hâm không thèm bận tâm đến vấn đề phòng ngủ nữa.
Cô đi vào phòng thay đồ, mở vali chia từng món đồ đạc sắp xếp gọn gàng.
Trước khi đi, cô liếc sang tủ đồ nam bên cạnh đã treo kín quần áo của Chu Cận Đình.
Không thể không nói, hiệu suất làm việc của Trần Tùng quá đỉnh.
…
Cùng lúc đó, tại một diễn biến khác ở thành phố Sùng.
Chạng vạng tối, Chu Cận Đình bước ra khỏi hội quán Bán Sơn mới chịu mở nguồn điện thoại.
Chuyến đi lần này là lịch trình cá nhân nên anh không dẫn theo tài xế cũng chẳng dẫn theo trợ lý.
Vị quản gia lớn tuổi đi theo tiễn sau lưng dâng chiếc hộp quà lên: "Tam gia, đây là quà mừng tân hôn ông Phó chuẩn bị cho ngài, dặn ngài nhất định phải nhận."
Chu Cận Đình nhạt nhẽo nhìn lướt qua chiếc hộp quà thon dài: "Nhờ ông gửi lời cảm ơn của tôi tới ông Phó."
Ông quản gia khom người đáp: "Để tôi đặt vào xe cho ngài."
Chu Cận Đình gật đầu ngầm đồng ý, ánh mắt sâu thẳm lại rơi xuống màn hình điện thoại.
Anh phớt lờ vô số tin nhắn khác.
Lập tức mở khung chat với Trần Tùng đầu tiên.
Nội dung báo cáo rất ngắn gọn, đại ý là đã dọn đồ của bà chủ sang Vịnh Lam Ngạn.
Kèm theo một bức ảnh chụp phòng thay đồ bên trong phòng ngủ master, hai chiếc vali xếp cạnh nhau nằm gọn lỏn ở góc tường.
Chu Cận Đình khẽ mím đôi môi mỏng, thoát khỏi giao diện nhắn tin, tiện tay bấm gọi cho Trần Tùng.
Hơn 9 giờ tối.
Chu Cận Đình ngồi chuyên cơ Gulfstream bay về thành phố. Cũng trong lúc đó, Quan Hâm đang ở căn hộ Vạn Hoa Phủ gọi video cho Khương Vận.
"Tớ đã bảo cái cô Trâu Nghiên kia là súng máy chuyển sinh mà."
Ở đầu dây bên kia, Khương Vận - người vừa thất bại trong việc điều chỉnh múi giờ - đang đen mặt chửi đổng: "Hồi tớ còn ở nước ngoài, cô ta đã nhắn tin réo gọi tớ suốt ngày. Vừa nãy cũng lại là cô ta, spam liền tù tì mười mấy tin WeChat, bà đây còn tưởng động đất cơ đấy!"
Quan Hâm ngồi trong phòng sách sắp xếp tài liệu, không nhịn được cười: "Cô ta lại muốn gì nữa đây?"
Khương Vận trố đôi mắt gấu trúc lên: "Cô ta ra lệnh cho tớ báo với cậu, mau thả cô ta khỏi danh sách đen ngay lập tức."
Cô nàng cố tình nhấn mạnh hai chữ "ra lệnh" để truyền đạt chuẩn xác thái độ của Trâu Nghiên.
Quan Hâm tủm tỉm cười: "Cứ để cô ta chờ đi."
Nếu dạo này Trâu Nghiên không được đằng chân lân đằng đầu, liên tục quấy rối qua WeChat, Quan Hâm cũng chẳng buồn tống cô ta vào "phòng tối" để tự kiểm điểm.
Khương Vận lầm bầm càm ràm thêm vài câu, đảo mắt một cái.
Thấy Quan Hâm bận rộn không ngớt tay, cô nàng tò mò hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"
"Gom lại chút tài liệu." Quan Hâm đáp: "Tuần sau chắc có một trận chiến khốc liệt phải đánh."
Khương Vận thốt lên một tiếng "Ồ": "Chăm chỉ quá đi mất. Phụ nữ lúc làm việc quả nhiên là quyến rũ nhất, nếu Chu Cận Đình mà thấy dáng vẻ này của cậu, chắc mê như điếu đổ mất."
Động tác của Quan Hâm khựng lại: "Không có chuyện gì nữa thì cúp đây."
"Khoan đã, đằng nào tớ cũng không ngủ được, hay là tớ qua nhà tìm cậu nhé?"
Quan Hâm nhìn dáng vẻ uể oải như thể bị hút cạn dương khí của Khương Vận: "Cậu còn sức ra đường à?"
"Chắc chắn là có rồi." Khương Vận bật dậy như lò xo: "Tranh thủ lúc cậu còn ở Vạn Hoa Phủ, tớ phải chớp lấy cơ hội chứ. Không thì đợi cậu chuyển sang Vịnh Lam Ngạn…"
Màn hình video bỗng nhiên giật lag.
Quan Hâm cứ tưởng tín hiệu kém, định tắt WiFi để kết nối lại thì một thông báo pop-up hiện lên trên đầu màn hình: Cuộc gọi đến từ Anh Chu.
Đầu dây bên Khương Vận đã bị rớt mạng.
Quan Hâm nhìn thông báo cuộc gọi, do dự mất ba giây mới nghe máy: "A lô."
Đầu dây bên kia, Chu Cận Đình đi thẳng vào vấn đề: "Sao em không sang Vịnh Lam Ngạn?"
Quan Hâm định bảo là cô sang đó rồi, nhưng xâu chuỗi với ngữ cảnh trong lời nói của người đàn ông, cô chợt nhận ra: "Anh về rồi à?"
Trước đó anh bảo ngày mai mới về cơ mà?
"Vừa mới tới." Giọng điệu của người đàn ông truyền qua ống nghe trầm thấp khác thường: "Tối nay em không định chuyển qua sao?"
Nghe giọng điệu của anh, Quan Hâm đoán chắc hiện tại anh đang ở căn biệt thự bên đó.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm buông tĩnh mịch, lại nhớ đến việc chốc nữa Khương Vận sẽ sang nên đành nói tránh đi: "Ngày mai tôi mới qua được, vẫn còn chút đồ đạc cần phải thu dọn."
Chu Cận Đình im lặng một lát, giọng trầm xuống: "Được."
Điện thoại lập tức cúp máy.
Quan Hâm nhìn màn hình thẫn thờ mất vài giây, sao nghe có vẻ tâm trạng anh không được tốt cho lắm nhỉ?
Chuyến công tác không suôn sẻ sao?
Chưa đầy nửa tiếng sau.
Khương Vận đã gõ cửa, tay xách nách mang theo đồ luộc tẩm gia vị và bia: "Cục cưng ơi, tớ đến rồi đây."
Chắc do bị hành hạ ròng rã nửa tháng trời bằng ba cái đồ ăn Tây nhạt nhẽo vô vị nên Khương Vận thèm thuồng đến mức vừa bước vào cửa đã đặt thêm hai hộp tôm hùm đất và một mớ đồ nướng.
Toàn là mấy món "sát thủ tuyến tụy" thứ thiệt.
Nhưng cũng hấp dẫn đến mức khiến người ta không thể kìm lòng.
Quan Hâm tạm gạt chuyện Chu Cận Đình đã về ra sau đầu, ngồi trên thảm phòng khách vừa ăn vừa tám chuyện với cô bạn.
Hai người nói chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện hiện tại cho đến những kỷ niệm hồi cấp ba, cứ như đang tấu lại một cuốn phim thanh xuân vậy.
Dùng lời của Khương Vận thì, những ngày tháng như thế này trải qua một ngày là bớt đi một ngày.
Sáng hôm sau.
Lúc 10 giờ Quan Hâm chuẩn bị ra khỏi nhà, phòng ngủ phụ bên kia vẫn im lìm không một tiếng động.
Cô để lại cho Khương Vận một tờ giấy note, ngắm nhìn căn nhà ở Vạn Hoa Phủ lần cuối, sau đó xách chiếc túi hành lý gọn nhẹ rời đi thẳng tới Vịnh Lam Ngạn.
Giữa đường, chiếc điện thoại đặt trên bảng điều khiển trung tâm của Quan Hâm chợt vang lên.
Là cuộc gọi từ nhân viên chăm sóc khách hàng (SA) của cửa hàng thời trang hàng hiệu.
Quan Hâm đeo tai nghe Bluetooth lên rồi bắt máy: "Tôi đang đi trên đường, sẽ tới nhanh thôi."
Hôm qua sau khi sắp xếp xong đồ đạc trong phòng thay đồ, cô đã dặn SA mang các thiết kế ready-to-wear mới nhất trong mùa này qua Vịnh Lam Ngạn.
Giờ này có lẽ họ đã đến nơi rồi.
Đầu dây bên kia, cô gái SA cười áy náy: "Cô Quan ơi, chuyện là thế này, tôi muốn xác nhận lại địa chỉ với cô một chút, có phải là tòa nhà số 6 khu A, Vịnh Lam Ngạn không ạ?"
"Đúng rồi, cô không tìm thấy nhà à?"
Cô gái SA lén liếc nhìn vị giám đốc thương hiệu của nhà mình đang đứng trước cửa biệt thự, thầm nghĩ tìm thì tìm thấy rồi, vấn đề là… tình hình có vẻ sai sai thế nào ấy.
Có trời mới biết vị giám đốc thương hiệu "thần long thấy đầu không thấy đuôi" nhà mình, tối qua sau khi nhận được một đơn đặt hàng đã phải phi xe thâu đêm suốt sáng từ khu nghỉ dưỡng ven biển trở về.
Sáng sớm tinh mơ, anh ta đã điều động toàn bộ các mẫu thiết kế siêu mùa trên sàn diễn đi, thậm chí suýt nữa nẫng tay trên hai bộ váy mà cô ấy đã chuẩn bị riêng cho cô Quan.
Kết quả là, hai người xuất phát từ trụ sở chính chia nhau hành động, cuối cùng… lại hội quân ở biệt thự số 6 khu A, Vịnh Lam Ngạn.
Bây giờ SA đang mù mờ không hiểu chuyện gì, cũng chẳng dám hó hé nhiều lời, chỉ đành nói khéo với Quan Hâm: "Tôi đã đến nơi rồi thưa cô Quan, cô cứ lái xe từ từ nhé, tôi đợi cô."
Quan Hâm: "?"
Cô chỉ đặt một lô quần áo thôi chứ có mua đứt nguyên cái cửa hàng của họ đâu, sao lại kéo tới đông thế này?
Theo quy trình thông thường, SA mang hàng đến tận nhà rồi cô ký tên nhận đồ là xong chuyện.
Hôm nay lại phản thường đến vậy.
Cho tới khi xe chạy đến gần, Quan Hâm mới để ý thấy Trần Tùng đang trao đổi gì đó với vị giám đốc thương hiệu trước cổng.
Cô xuống xe, lãnh đạm gọi: "Trợ lý Trần."
Mọi người nương theo tiếng gọi, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Trần Tùng nói với giám đốc thương hiệu một câu "Vui lòng đợi một lát", sau đó xoay người bước về phía Quan Hâm.
"Bà chủ."
Quan Hâm liếc nhìn nhóm người của SA đang đứng chôn chân cách đó không xa: "Có chuyện gì vậy?"
Trần Tùng giải thích sơ qua ngọn nguồn, Quan Hâm nghe xong thì im lặng một lúc lâu.
Hóa ra, hôm nay không chỉ SA độc quyền của cô mang đồ đến, mà vị giám đốc thương hiệu kia cũng vậy.
Tóm gọn lại là, hai đội nhân sự của cùng một thương hiệu nhận được hai đơn hàng khác nhau rồi đi giao tận nơi, kết quả đụng mặt nhau ngay tại trận.
Quan Hâm không cần hỏi cũng biết người có thể kinh động đến mức đích thân giám đốc thương hiệu phải tới tận cửa giao hàng là ai.
Trần Tùng: "Bà chủ, cô cứ vào nhà trước đi, phần còn lại để tôi xử lý."
Quan Hâm nhìn hai chiếc giá treo quần áo di động. Vốn dĩ cô đã là khách VIP của thương hiệu này, thêm một lô đồ ready-to-wear nữa thôi mà, cô dư sức nhận.
"Bảo họ ghi hết cả hai đơn vào tài khoản của tôi đi."
Nói xong, Quan Hâm gật đầu chào hỏi vị giám đốc thương hiệu và SA, sau đó thong thả bước vào trong biệt thự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
