Tối hôm đó.
Quan Hâm làm việc xong xuôi thì đã gần 11 giờ đêm.
Bước ra khỏi công ty, Trình Việt đi cạnh cô, mặt mày bơ phờ lẩm bẩm: "Tiền khó kiếm quá, 'shit' khó nuốt thật đấy."
Quan Hâm giãn mày, thở hắt ra một hơi: "Nhanh nhất thì tuần sau sẽ có kết quả."
"Mong là vậy."
Cả hai đều đã mệt lử. Sau khi chia tay nhau xuống hầm lấy xe, Quan Hâm lái thẳng về căn hộ ở Vạn Hoa Phủ.
Vừa bước vào nhà, cô chợt nhớ ra chuyện ngày mai Trần Tùng sẽ đến giúp mình dọn đồ.
Đi một vòng quanh các phòng, trong lòng cô đã có dự tính.
Trưa hôm sau.
Khi Trần Tùng dẫn người của công ty chuyển nhà đến Vạn Hoa Phủ, Quan Hâm đã thu dọn đồ đạc xong xuôi.
"Bà chủ, cô có cần thùng carton không ạ?"
Quan Hâm đẩy hai chiếc vali cỡ lớn ra sảnh cửa: "Không cần đâu, chỉ có chừng này thôi."
Trần Tùng nhìn hai chiếc vali, trên trán từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
Còn về những món đồ mang tính riêng tư ở Vạn Hoa Phủ, cô không định mang hết sang bên đó.
Trần Tùng giữ hai chiếc vali, cạn lời mất vài giây. Lại nghĩ đến chiếc xe tải thùng dài 4 mét 2 và bốn anh thợ bốc vác lực lưỡng đang đứng chờ dưới lầu…
Thế này nào phải là giết gà dùng dao mổ trâu nữa, gọi là vác súng phòng không đi bắn muỗi luôn mới đúng.
Cuối cùng, Trần Tùng thản nhiên đẩy hai chiếc vali xuống lầu: "Mang lên xe đi."
Bốn anh thợ bốc vác đang xắn tay áo hừng hực khí thế chuẩn bị trổ tài: "?"
…
Quan Hâm không đi theo xe chuyển đồ đến Vịnh Lam Ngạn. Đợi Trần Tùng đi khỏi, cô thay bộ quần áo khác rồi phóng thẳng ra sân bay.
Hôm nay là ngày cô bạn thân Khương Vận về nước.
Một giờ chiều.
Chuyến bay thẳng quốc tế hạ cánh.
Tại sảnh đến, dòng người xuống máy bay nườm nượp không ngớt.
Lúc đẩy xe hành lý bước ra, Khương Vận liếc mắt một cái là nhận ra ngay Quan Hâm giữa đám đông đi đón người thân, bởi cô xinh đẹp nổi bật đến mức trông như thể bị "tách nền" so với những người xung quanh.
"Cục cưng, bên này nè!" Hai người vừa chạm mặt, Khương Vận đã nhào thẳng vào lòng Quan Hâm: "Ôm cái nào, mau ôm một cái đi, tớ nhớ cậu chết đi được."
Hai cô gái trạc tuổi nhau, cả nhan sắc lẫn khí chất đều thuộc hàng cực phẩm. Cảnh tượng hai người ôm chầm lấy nhau hàn huyên giữa dòng hành khách qua lại tấp nập trông vô cùng hút mắt.
Quan Hâm khẽ ôm đáp lại Khương Vận, điềm nhiên tạt gáo nước lạnh: "Cậu bớt làm quá đi, mới không gặp có nửa tháng thôi mà."
"Cái hội chứng 'dị ứng với sự lãng mạn' của cậu lại trở nặng rồi đúng không?"
Khương Vận bất mãn lườm cô bạn: "Người ta đã rặn sẵn nước mắt rồi, thế mà cậu lại nói câu đó à!"
Quan Hâm đẩy xe hành lý giúp bạn, vừa đi vừa chọc: "Thế có cần tớ dựng sẵn sân khấu cho cậu diễn luôn một tuồng không?"
"Có diễn thì cậu cũng phải diễn trước."
Khương Vận đút hai tay vào túi áo, ngẩng cao đầu thong thả bước tới trước: "Kể nghe đi nào cô bạn thân yêu của tớ, sao tự dưng lại đi đăng ký kết hôn với cái người kia rồi? Sớm biết cậu định chốt sổ nhanh thế, tớ đã chẳng thèm ra nước ngoài thi đấu làm gì."
Trước khi cô ấy đi, rõ ràng mới chỉ nghe ngóng được chuyện hai nhà Quan - Chu đang trong giai đoạn bàn bạc hôn sự.
Ai dè, cô ấy chân trước vừa đi, chân sau hai người đó đã tiến triển thần tốc đến mức dắt nhau đi đăng ký kết hôn luôn rồi.
Quan Hâm thản nhiên đáp: "Có gì mà đột ngột đâu, đằng nào thì sớm muộn chả phải đăng ký."
Hồi đó là do Chu Cận Đình lấy lý do hai nhà hợp tác để đề nghị đi đăng ký kết hôn trước.
Chứ với cái tính chậm nhiệt của Quan Hâm, có khi chuyện này còn bị trì hoãn đến tận năm nảo năm nào cũng nên.
Nói chuyện qua lại một hồi, hai người đã ra tới bãi đỗ xe.
Sau khi cất gọn hành lý, Quan Hâm lái xe thẳng đến một nhà hàng Michelin trên đường Bắc Tây Thành.
Trên đường đi, Khương Vận trả lời xong vài tin nhắn, đột nhiên như nhớ ra chuyện gì đó bèn nghiêng người tựa vào lưng ghế, hỏi: "À này, hai người đăng ký kết hôn cũng được ngót nghét một tuần rồi nhỉ."
Quan Hâm bật xi-nhan chuyển làn, tiện miệng đáp: "Ừm."
"Thế chuyện chăn gối của hai người có hòa hợp không?" Khương Vận nhướng mày, nở nụ cười đầy lưu manh: "'Kỹ năng’... của anh ấy thế nào?"
Một câu hỏi đến quá mức bất ngờ.
Quan Hâm vừa mới đánh lái chuyển làn xong, theo phản xạ liền đạp rạp phanh.
Xe giật nảy lên, Khương Vận đang ngồi nghiêng người suýt nữa thì bị dây an toàn siết cho tắt thở.
Khi chiếc xe lăn bánh êm ái trở lại, chưa đợi Quan Hâm lên tiếng, Khương Vận đã ôm cổ, thều thào đầy ẩn ý: "Xem ra… kém lắm nhỉ."
Quan Hâm: "..."
Ăn xong bữa tối tại nhà hàng Michelin, Quan Hâm lái xe đưa cô bạn đang ngáp ngắn ngáp dài về nhà ngủ bù để quen múi giờ.
Sau đó, cô mở app dẫn đường, nhập địa chỉ khu Vịnh Lam Ngạn.
Vị trí của căn biệt thự này quả thực vô cùng đắc địa. Nằm gần sông Tam Hoàn, liền kề công viên trung tâm, giữa chốn thị thành sầm uất mà vẫn giữ được nét thanh bình. Nội khu còn có cả câu lạc bộ giải trí và sân golf dành riêng cho giới thượng lưu.
Quan Hâm bấm mật khẩu mở cửa. Vừa bước qua sảnh phụ, đập vào mắt cô là không gian phòng khách thông tầng cao hơn 6 mét, đón ánh sáng tự nhiên cực tốt.
Dù đây là lần đầu tiên đặt chân đến, nhưng trước đó Quan Hâm đã xem qua ảnh nội thất do Trần Tùng gửi.
Cô tự mình đi tham quan một vòng, đến khi dừng bước trước cửa phòng ngủ master, cô mới sực nhận ra…
Căn biệt thự ba tầng này có các khu vực chức năng được phân bổ cực kỳ tinh tế, ngay cả phòng chiếu phim và phòng gym cũng có đủ, vậy mà… lại không hề thiết kế phòng cho khách?
Cả căn nhà rộng lớn chỉ có duy nhất một phòng ngủ, chính là căn phòng master ngay trước mắt cô đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
