Đã lâu rồi Quan Hâm không ngủ lại căn biệt thự cổ ở phố Vọng Hải. Về phòng tắm rửa xong xuôi, nhưng khi nằm lên giường, cô mãi vẫn chẳng thể nào chợp mắt được.
Chẳng biết đã thiếp đi từ lúc nào, đến khi tỉnh dậy, tiếng gõ cửa của người giúp việc đã vang lên: "Cô cả, cô tỉnh chưa ạ?"
Quan Hâm cầm điện thoại liếc nhìn thời gian, 6 giờ 53 phút.
Chuông báo thức của cô thậm chí còn chưa thèm reo.
Quan Hâm xỏ dép lê, hé mở một khe cửa, một tay vuốt lại mái tóc rối, nheo mắt nhìn ra ngoài: "Có chuyện gì thế?"
Người giúp việc cung kính: "Ông chủ và cậu rể định đi ăn sáng, có lời hỏi cô xem có muốn đi cùng không?"
Quan Hâm vẫn còn đang ngái ngủ nên chưa kịp phản ứng: "Ai cơ?"
"Dạ, ông chủ và cậu rể ạ."
Ý thức của Quan Hâm tỉnh táo hơn đôi chút: "Chu Cận Đình sao?"
Người giúp việc gật đầu lia lịa: "Vâng ạ, cậu rể vừa mới tới một lát."
Quan Hâm chớp chớp mắt. Chẳng cần nghĩ cũng biết cái "vở kịch" Chu Cận Đình xuất hiện tại phố Vọng Hải từ sáng sớm thế này là tác phẩm của ai.
"Tôi không đi đâu, ăn ở nhà thôi, bảo dưới bếp nấu cho tôi ít cháo yến mạch."
Sau khi người giúp việc nhận lệnh xuống lầu, Quan Hâm đưa tay vò nhẹ da đầu cho tỉnh táo hẳn, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng động cơ khởi động ngoài cửa sổ.
Cô bước tới kéo một nửa rèm cửa ra, không ngoài dự đoán khi nhìn thấy một chiếc Bentley màu đen đang đỗ ngoài sân. Đó là chiếc xe mà Chu Cận Đình thường dùng nhất.
Quan Hâm tựa bên bậu cửa sổ, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho bố mình: [Sớm thế này, sao bố lại gọi anh ấy tới đây?]
Bố Từ không hề nhắn lại.
Quan Hâm nán lại bên cửa sổ một lúc. Nhận thấy phía dưới lầu có động tĩnh, cô cúi đầu nhìn xuống thì thấy bóng dáng của Từ Văn Mậu và Chu Cận Đình đang thong thả bước vào tầm mắt.
Cả hai đều diện bộ đồ kinh điển với sơ mi và quần âu, vừa đi vừa mải mê trao đổi điều gì đó.
Quan Hâm liếc nhìn vài cái, định kéo rèm lại rồi vào nằm thêm lát nữa. Thế nhưng, người đàn ông bên dưới dường như cảm nhận được điều gì, bước chân anh hơi khựng lại, đôi mắt sắc sảo nhạy bén ngước lên nhìn thẳng về phía cửa sổ ở phía Tây tầng hai.
Không lệch một ly, bốn mắt nhìn nhau.
Quan Hâm lúc vừa mới ngủ dậy khác hẳn với vẻ sắc sảo, tháo vát tối qua. Mái tóc dài hơi rối buông xõa tùy ý hai bên vai, đôi mắt vẫn còn vương chút mơ màng ngái ngủ. Bộ đồ ngủ bằng lụa màu be đã trung hòa bớt vẻ lạnh lùng thanh cao trên người cô, điểm xuyết thêm vài phần lười biếng, dịu dàng.
Trong khi đó, Từ Văn Mậu đang thao thao bất tuyệt về định hướng tương lai của mảng y tế AI. Nhận ra sự khựng lại của Chu Cận Đình, ông nương theo đó nhìn lên lầu, trong lòng thầm "ồ" một tiếng đầy ẩn ý.
"Xem cái trí nhớ của bố này." Từ Văn Mậu vỗ trán: "Có tập tài liệu bố quên chưa lấy, Cận Đình, con đợi bố vài phút nhé."
Chu Cận Đình khẽ gật đầu với Từ Văn Mậu. Đến khi anh ngước lên nhìn cửa sổ tầng hai lần nữa, rèm cửa đã được kéo kín, bên bậu cửa chẳng còn bóng dáng ai.
Phòng ngủ tầng hai.
Khi điện thoại hiện lên cuộc gọi của Chu Cận Đình, Quan Hâm đang nằm thượt ra như "xác chết" ở cuối giường.
Một tiếng "tách" vang lên, dường như Chu Cận Đình vừa châm thuốc. Quan Hâm nghe thấy giọng nói hơi đục của anh sau khi rít một hơi khói sâu: "Hẹn từ tối qua rồi."
"Ồ, ra là vậy."
Lời vừa dứt, Chu Cận Đình cũng không bắt lời tiếp, cả hai cứ thế áp điện thoại vào tai, cùng rơi vào im lặng.
Quả thực chẳng có chuyện gì để mà hàn huyên cả.
Cực chẳng đã, Quan Hâm mới bồi thêm một câu để kết thúc cuộc gọi: "Thế hai người cứ đi đi."
Chu Cận Đình lại đột ngột nói: "Mở rèm cửa ra."
Quan Hâm khó hiểu, lật người ngồi dậy rồi nhích lại gần cửa sổ: "Có chuyện gì thế?"
Cô kéo rèm ra lần nữa, cúi đầu nhìn xuống thì thấy Chu Cận Đình đã không còn đứng trong sân, mà đang một tay kẹp điếu thuốc, tựa lưng vào đuôi chiếc Bentley.
Anh hơi ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, nói: "11 giờ tôi phải bay chuyến đến thành phố Sùng, ngày kia mới về."
Quan Hâm cảm thấy hơi kỳ lạ, thầm nghĩ anh ấy đang… báo cáo lịch trình với mình đấy à?
Nhưng ngay giây sau, cô đã tự phủ định ý nghĩ đó. Chu Cận Đình không phải hạng người như vậy.
Quả nhiên, lời dặn dò của người đàn ông theo sau ngay lập tức: "Vịnh Lam Ngạn đã sắp xếp xong xuôi rồi, ngày mai Trần Tùng sẽ cho người qua giúp em chuyển đồ."
Ngày mai vừa vặn là cuối tuần.
Quan Hâm im lặng một lát rồi đáp: "Được, tôi biết rồi."
"Ừm." Chu Cận Đình lại nhìn sâu vào bóng dáng bên cửa sổ thêm một lần nữa, trầm giọng: "Xe để lại cho em, lát nữa tài xế sẽ đưa em đến công ty."
Quan Hâm: "Không…" cần.
Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra hết thì điện thoại đã ngắt tín hiệu.
Quan Hâm nhìn màn hình, khẽ tặc lưỡi một tiếng. Đến khi nhìn ra ngoài cửa sổ, Từ Văn Mậu đã cầm một xấp tài liệu bước ra khỏi cửa lớn.
Đúng như lời Chu Cận Đình nói, anh không ngồi chiếc Bentley đó mà đi cùng xe với bố Từ để đến chỗ ăn sáng.
Quan Hâm khoanh tay đứng bên bậu cửa sổ trầm tư vài giây, thầm gửi cho Chu Cận Đình một "tấm thẻ người tốt".
Áp đặt thì đúng là áp đặt thật, nhưng cũng quả thực rất chu đáo, cô ghi nhận lòng tốt này.
Vừa định vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, điện thoại bỗng có thông báo WeChat gửi đến.
Đó là tin nhắn phản hồi từ bố cô.
Bố Từ: [Con thật sự không đi cùng bọn bố à?]
Quan Hâm: [Con không đi đâu, con ăn ở nhà.]
Bố Từ trích dẫn lại câu hỏi "Sớm thế này, sao bố lại gọi anh ấy tới đây?" của cô rồi đáp: [Việc của cánh đàn ông, con bớt hỏi đi.]
Quan Hâm: [...]
…
Ăn sáng xong, Quan Hâm đứng trước tủ đồ chọn lựa một hồi rồi lấy ra một bộ vest nữ mỏng nhẹ.
Thay đồ xong xuôi, cô xuất phát đến công ty.
Tài xế lái chiếc Bentley vẫn là người tối qua. Anh ta đeo găng tay trắng, cung kính mở cửa xe cho Quan Hâm: "Thưa bà chủ, chúng ta đến công ty ạ?"
"Ừm, đến tòa nhà Khởi Tinh, cảm ơn anh."
Quan Hâm hiện đang làm việc tại một công ty con chuyên về tư vấn chiến lược thuộc tập đoàn nhà họ Từ. Văn phòng ở đây chỉ cách trụ sở chính của Tập đoàn Từ Đạt hai con phố.
8 giờ 10 phút, chiếc Bentley dừng trước tòa nhà Khởi Tinh. Quan Hâm tạt ngang dưới lầu mua một ly Americano nguyên chất để "nạp năng lượng" cho ngày mới.
Vừa bước vào văn phòng, mông còn chưa kịp ấm chỗ, phó giám đốc Trình Việt đã ôm xấp tài liệu hớt hải xông vào.
"Phía Hằng Hải e là sắp có biến rồi."
Tâm trạng tốt buổi sáng của Quan Hâm bị dập tắt ngay lập tức, cô nhíu mày: "Trục trặc ở mảng nào?"
Trình Việt mở điện thoại, bật một đoạn video cho cô xem.
"Đây là bên đội thẩm định gửi cho tôi, hôm qua họ đang làm việc trực tiếp tại văn phòng Hằng Hải."
"Lúc sắp tan tầm, vợ của giám đốc Triệu bên Hằng Hải bất ngờ xông vào công ty, đập nát bét cái văn phòng của ông ta."
"Dựa theo những gì họ cãi vã, có vẻ như bà Triệu không đồng ý việc chuyển nhượng công ty."
Quan Hâm nghe xong trầm tư suy nghĩ: "Tôi nhớ bà ấy là người đại diện pháp luật, cả thỏa thuận bảo mật và thư ý định đều có chữ ký của bà ấy mà.”
Trình Việt gật đầu: "Bà ấy bảo bị giám đốc Triệu lừa ký tên nên giờ không chịu nhận."
Trong các phi vụ thu mua, ngán nhất là đụng phải kiểu công ty gia đình "vợ chồng trị" thế này.
Một người là đại diện pháp luật, một người nắm quyền điều hành thực tế.
Một khi hai bên bất đồng quan điểm, dự án sẽ phát sinh thêm rất nhiều rủi ro và biến số.
Quan Hâm xem xong đoạn video trên điện thoại, nheo mắt hỏi: "Vợ giám đốc Triệu học vấn ra sao?"
Trình Việt lập tức lật xem hồ sơ của người đại diện pháp luật trên tay: "Cử nhân, tốt nghiệp Đại học Giang."
"Sinh viên đại học thời thập niên 90 cơ mà, cho dù ngần ấy năm chỉ ở nhà làm nội trợ toàn thời gian thì những nhận thức và tố chất cơ bản cũng không thể quên sạch được."
Quan Hâm liên tưởng đến bản báo cáo sổ sách ghi nhận mức lãi mỏng manh trước đó: "Bảo đội thẩm định đừng đánh động gì cả, cứ tiếp tục bám trụ tại hiện trường. Cậu hẹn lịch với bên mua là Tập đoàn Hoa Huy giúp tôi, chiều nay chúng ta sẽ qua đó họp."
Trình Việt lập tức nhắn tin cho người đầu mối liên hệ.
Trong lúc chờ phản hồi, cô ấy nhăn nhó rầu rĩ: "Dự án Hằng Hải sẽ không toang đấy chứ."
Cô nàng còn đang trông mong vào khoản hoa hồng béo bở này để đi Na Uy ngắm cực quang cơ mà.
Quan Hâm nhấp một ngụm cà phê, bình tĩnh phân tích: "Hoặc là toang, hoặc là… có kẻ muốn mượn cớ để ép giá, cả hai khả năng này đều có thể xảy ra."
Trước đây không phải chưa từng có tiền lệ thế này.
Trình Việt nghe xong thì trố mắt, miệng chầm chậm lẩm bẩm hai chữ "đậu xanh".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
