Quan Hâm từ chối không phải vì muốn làm cao.
Mà cô có việc thật.
Hơn nữa, nể mặt mối quan hệ giữa cô và Chu Cận Đình, nhóm của Cảnh Dật cứ phải nhìn sắc mặt cô mà chiều chuộng quá mức, e là mọi người chơi cũng chẳng được thoải mái.
Hai người còn đang trò chuyện thì Cảnh Dật ở phía đối diện đã hớn hở cầm đầu: "Thời gian vẫn còn sớm, hay là chúng ta tìm chỗ nào làm 'tăng hai' tiếp đi, mọi người thấy sao?"
Cậu ấy hướng mắt về phía Quan Hâm và Chu Cận Đình đầu tiên, như thể đang trưng cầu ý kiến của hai người.
Quan Hâm định nhắc lại lý do vừa rồi, nhưng Chu Cận Đình đã chậm rãi đặt ly rượu xuống, đưa ra quyết định cuối cùng: "Để lần sau đi, hôm nay đến đây thôi."
Anh đã lên tiếng thì không ai có ý kiến gì nữa.
Mọi người uống cạn ly rượu cuối cùng, bữa tiệc cũng theo đó mà kết thúc.
Bước ra khỏi nhà hàng, trời cao trong xanh, lác đác vài ngôi sao.
Đang tiết đầu hạ, nhiệt độ về đêm hơi giảm xuống.
Chất vải sơ mi của Quan Hâm khá mỏng, gió thổi qua khiến lớp vải dán sát vào da thịt mang theo cái lạnh se sắt.
Cô dùng tay trái xoa nhẹ lên cánh tay phải cho đỡ lạnh, vừa ngước mắt lên nhìn quanh thì đột nhiên có một cánh tay vươn tới bên cạnh.
Chu Cận Đình và Bùi Yến Vân đang mải mê thảo luận về các chứng từ giao dịch hàng hóa lô lớn, trong khi bàn tay phải đang cầm chiếc áo vest của anh lúc này lại treo lơ lửng ngay sát bên người Quan Hâm.
Một hành động vô cùng tự nhiên, thậm chí anh còn chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái.
Quan Hâm và Chu Cận Đình lần lượt lên xe. Sau khi chào tạm biệt mọi người, chiếc xe nhanh chóng hòa vào làn đường chính.
Cảnh Dật nhìn theo ánh đèn hậu xa dần, đầy vẻ suy tư: "Anh nói xem, rốt cuộc anh Đình có ý gì với Quan Hâm?"
Bùi Yến Vân nhận xét một cách khách quan: "Nếu cậu mà nhìn thấu được tâm tư của cậu ấy, thì cậu ấy đã chẳng phải là anh trai cậu rồi."
Cảnh Dật ra vẻ nghiêm trọng: "Thế nên em mới đang hỏi anh đây thây!"
Bùi Yến Vân nhìn theo hướng chiếc xe vừa khuất bóng: "Khó nói lắm, tôi chỉ biết một điều, nếu cậu ấy không muốn, chẳng ai có thể ép cậu ấy đem cuộc hôn nhân của mình ra đánh đổi lấy chút lợi ích đó đâu."
…
Nửa tiếng sau.
Chiếc xe đi vào phố Vọng Hải.
Dưới sự chỉ dẫn của Quan Hâm, xe cuối cùng cũng dừng lại trước một căn nhà cổ mang phong cách Tây Âu đã có từ lâu đời.
Quan Hâm xách túi chuẩn bị xuống xe, như sực nhớ ra điều gì, cô quay đầu nhìn Chu Cận Đình đang tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần: "Cảm ơn nhé, tôi vào nhà đây."
Người đàn ông dường như không có hứng thú trò chuyện, anh khẽ mở mắt nhìn sang, chỉ đáp lại một tiếng "ừm" trầm thấp.
Quan Hâm vốn đã quá quen với cái tính cách kiệm lời như vàng này của anh nên cũng chẳng lấy làm lạ.
Cửa mở, cô dứt khoát xuống xe rồi rời đi.
Chu Cận Đình đưa mắt tiễn bóng dáng cô khuất sau cánh cổng sắt. Khi quay đi, ánh nhìn sâu thẳm mà lãnh đạm của anh lặng lẽ rơi lên chiếc áo vest nam bị cô bỏ lại trên bệ tỳ tay.
"Thưa sếp, mình về nhà hay đi đâu tiếp ạ…"
Tài xế thấy gương mặt sếp có phần lạnh lùng nghiêm nghị nên không dám tự ý quyết định, đành cẩn trọng lên tiếng hỏi.
Chu Cận Đình khép hờ đôi mắt, sau vài giây im lặng, anh mới ra lệnh: "Đến công ty."
…
Ở phía bên kia, Quan Hâm bước vào căn biệt thự cổ.
Người giúp việc vừa thấy cô đã nhiệt tình ra đón: "Cô cả, cô đã về rồi ạ."
Quan Hâm hỏi thăm người làm cũ vài câu.
Trong lúc cô đang thay giày ở cửa, bố cô là Từ Văn Mậu nghe thấy tiếng động cũng ngậm điếu xì gà, bước ra từ phòng khách.
Năm nay Từ Văn Mậu 55 tuổi, diện mạo đoan chính, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chữ điền toát ra vẻ uy nghiêm dù không hề nổi giận.
"Chỉ mình con về thôi sao?" Ông vừa nói vừa ngó nghiêng ra phía cánh cửa đang khép hờ một lát.
"Muộn thế này rồi, bố còn muốn gặp ai nữa đây?" Quan Hâm thay giày xong bèn tiến tới, tiện tay lấy luôn điếu xì gà trên tay ông: "Bố hút ít thôi."
Từ Văn Mậu chép miệng hơi không hài lòng, hai bố con cùng nhau quay trở lại phòng khách.
Quan Hâm dụi điếu xì gà vào gạt tàn, quay đầu nhìn ông: "Bố về từ bao giờ thế, chẳng phải bảo đi công tác cả tháng mới về sao?"
"Chiều nay." Từ Văn Mậu chắp tay sau lưng, chậm rãi bước về phía sofa: "Chuyện ở miền Nam bố để chú Liễu của con đi xử lý rồi. Bố mà còn không về chủ trì đại cục, mấy ông già bảo thủ ở Hội đồng quản trị không chừng lại gây ra rắc rối lớn cho xem."
Hiện tại Quan Hâm vẫn chưa chính thức vào tập đoàn làm việc, nên cô không biết quá nhiều về chuyện của Hội đồng quản trị.
Lúc này, cô quan tâm đến một chuyện khác hơn: "Nghe nói bố vừa đi Tân Hải về ạ?"
Từ Văn Mậu đáp: "Ừm, bố đi thị sát các công ty con một vòng."
Quan Hâm không tin: "Không đi nơi nào khác sao?"
Từ Văn Mậu nghiêm mặt ngồi xuống, hừ lạnh một tiếng: "Sao thế, bố đi đâu cũng phải báo cáo với con à?"
"Vậy bố có đi hay không?"
Thấy Quan Hâm nhất quyết truy hỏi, Từ Văn Mậu mím môi liếc xéo cô một cái: "Không đi. Tình hình sức khỏe của mẹ con vất vả lắm mới khởi sắc hơn được một chút, bố nào dám đến chọc gậy bánh xe, làm bà ấy kích động."
Quan Hâm thở phào nhẹ nhõm, bờ vai đang căng cứng cũng dần thả lỏng hơn.
Nào ngờ, Từ Văn Mậu lại buông một câu gây sốc: "Bố chỉ ghé qua viện dưỡng lão đó xem thử thôi, môi trường đúng là rất tốt."
Không chỉ môi trường tốt, mà bên trong còn có một hội các cụ ông nghỉ hưu suốt ngày đàn ca sáo nhị vui vẻ vô cùng.
Hôm ông đến, vừa vặn thấy Quan Hội đang cùng một ông già nào đó tập tành tiết mục gì đấy. Nhìn cảnh tượng ấy, ông vừa thấy xốn mắt lại vừa hậm hực trong lòng.
Quan Hâm ngồi đối diện im lặng một lát, giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy: "Hai năm nay mẹ con phục hồi sức khỏe khá tốt, lại có chị Phương kề cận chăm sóc, bố cũng không cần phải quá lo lắng đâu."
"Bố biết, bố tự có tính toán."
Mỗi khi hai bố con nhắc đến chủ đề về bà Quan, bầu không khí không tránh khỏi trở nên nặng nề và u ám. Điều an ủi duy nhất là bà Quan đã không còn tự giam cầm mình trong những chuyện cũ nữa, tinh thần rõ ràng đang tốt dần lên.
Sau một quãng lặng ngắn ngủi trong phòng khách, Từ Văn Mậu lên tiếng hỏi Quan Hâm: "Dạo này con và Chu Cận Đình thế nào rồi?"
Quan Hâm dời tầm mắt đang nhìn mông lung ra ngoài cửa sổ, nhạt giọng đáp: "Vẫn tốt ạ."
Nước sông không phạm nước giếng, ai nấy đều ổn. Cô rất hài lòng với tình trạng hiện tại, chỉ là không biết sau khi dọn về sống chung một nhà, liệu có còn duy trì được sự bình lặng này hay không.
Đúng là hiểu con gái không ai bằng cha. Sao Từ Văn Mậu có thể không nghe ra sự hời hợt trong lời nói của Quan Hâm: "Hôm nọ bố có hỏi Cận Đình, nghe nói nhà tân hôn vẫn chưa sắp xếp xong à?"
Quan Hâm nhếch môi: "Xong rồi ạ, tuần sau con dọn qua."
"Thế thì tốt." Từ Văn Mậu nói: "Tuy rằng việc hai đứa lĩnh chứng hơi gấp gáp, nhưng tình cảm hoàn toàn có thể bồi đắp dần dần. Hơn nữa Cận Đình là người được việc, đáng để con tin tưởng giao phó cả đời."
Quan Hâm lơ đãng ậm ừ một tiếng: "Vâng."
Thấy vẻ mặt thờ ơ, chẳng chút để tâm của con gái, Từ Văn Mậu vừa bất lực mà tim cũng thắt lại đau nhói. Trước đây, ông không nghĩ chuyện của mình và Quan Hội lại ảnh hưởng sâu sắc đến Quan Hâm như vậy. Dù hai người đã ly thân nhiều năm, nhưng với tư cách người bố, tình thương và sự quan tâm ông dành cho cô chỉ có thừa chứ không thiếu.
Thế nhưng, ông đã đánh giá thấp tác động của một gia đình không trọn vẹn đối với nhân sinh quan của một đứa trẻ. Càng đánh giá thấp những tư tưởng mà Quan Hội đã tiêm nhiễm vào đầu cô suốt mấy năm bà ấy điên cuồng nhất, chúng đã ăn sâu bén rễ đến nhường nào.
Từ Văn Mậu đưa tay lên day day thái dương, giọng nói bỗng thoáng hiện vẻ mệt mỏi: "Đợi vài hôm nữa bớt việc, con bảo Cận Đình cùng về đây dùng bữa cơm đi."
Ngừng một chút, ông tiếp tục: "Dự án của hai nhà sắp được đưa ra Hội đồng xét duyệt để khởi động, lúc đó chuyện hôn nhân của hai đứa cũng sẽ được công bố đồng thời. Nhưng cụ thể thao tác thế nào thì vẫn cần phải bàn bạc thêm."
Quan Hâm tựa lưng vào sofa, chống cằm nói: "Hai người cứ chốt thời gian đi, báo cho con một tiếng là được."
Từ Văn Mậu quá hiểu thái độ của cô đối với cuộc hôn nhân này, rốt cuộc cũng không ép uổng thêm nữa.
Chỉ biết thở dài một tiếng ngao ngán: "Thôi chuyện đó để sau hãy tính. Cũng chẳng còn sớm nữa, tối nay con cứ ở lại nhà đi, về phòng mà ngủ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

