Chập tối.
Khi Quan Hâm đến điểm hẹn ăn tối, màn đêm bên ngoài cửa sổ đã dần buông.
Trong phòng bao, Chu Cận Đình ngồi một mình ở khu vực nghỉ ngơi. Cặp chân dài được bọc trong chiếc quần âu vắt chéo lên nhau.
Anh cầm điện thoại xem biểu đồ, thỉnh thoảng lại cúi người gẩy tàn thuốc, động tác ấy vô tình phô bày những đường nét cơ bắp rắn rỏi ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi.
"Anh Đình, chị dâu đến rồi."
Giọng nói hớn hở của Cảnh Dật vang lên ngoài cửa.
Cậu ấy nghiêng người lấy lưng giữ cửa, nhường đường cho Quan Hâm bước vào.
Quan Hâm tình cờ chạm mặt Cảnh Dật ngay trước cửa nhà hàng.
Nhờ tính cách nhiệt tình thái quá của cậu ấy, cô đã kịp biết được bữa tiệc tối nay có tổng cộng 7 người. Tất cả đều là những đối tác cốt cán, thân thiết trong vòng tròn quan hệ của họ.
Nghe thấy tiếng động, mọi người đều ngước mắt lên nhìn.
Vì Quan Hâm đi thẳng từ công ty tới đây nên phong cách ăn mặc của cô mang đậm chất công sở.
Chiếc áo sơ mi cotton cao cấp màu xanh lam nhạt phối cùng quần ống đứng màu đen nhám, một tay xách chiếc túi Birkin. Cả người cô toát lên khí chất thanh tao mà sắc sảo.
Cô đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi cất giọng nhạt nhẽo: "Ngại quá, tôi đến muộn rồi."
Cảnh Dật là người hăng hái nhất, sợ cô bị ngượng nên vội đỡ lời ngay: "Muộn màng gì đâu, tụi em cũng vừa mới tới thôi."
Ở đằng kia, Chu Cận Đình bỏ chân xuống rồi đứng dậy. Lúc thong thả bước về phía bàn ăn, anh hơi nghiêng đầu nói với Quan Hâm: "Lại đây ngồi đi."
Cả nhóm cũng lần lượt kéo nhau tới quanh bàn ăn.
Bùi Yến Vân đứng cạnh Chu Cận Đình, đưa tay về phía Quan Hâm: "Bùi Yến Vân."
Quan Hâm khẽ bắt tay anh ta: "Quan Hâm."
"Tôi biết." Bùi Yến Vân buông tay, ý cười nhã nhặn trên môi lại càng sâu hơn: "Thương vụ mua lại Hối Kim năm ngoái là do bên cô đàm phán, giá thu mua đã giúp tôi tiết kiệm được gần 20 phần trăm. Mãi vẫn chưa có dịp cảm ơn cô trực tiếp, chốc nữa tôi phải kính cô một ly mới được."
Ban đầu Quan Hâm còn tưởng Bùi Yến Vân chỉ đang nói lời khách sáo xã giao.
Cho đến khi nghe anh ta nhắc đến thương vụ Hối Kim, cô mới vỡ lẽ: "Hóa ra người thu mua đứng sau Hối Kim là anh sao?"
Bùi Yến Vân khẽ gật đầu: "Đúng vậy, vì tình hình khi đó hơi đặc thù nên không tiện công khai."
Chỉ vài câu trao đổi ngắn gọn giữa hai người đã khiến những người xung quanh phải liên tục ngoái nhìn.
Mãi cho đến khi Chu Cận Đình cất giọng lãnh đạm, cuộc trò chuyện mới được xem như kết thúc.
"Tất cả ngồi đi."
Bàn tròn rộng rãi, mọi người tản ra chọn chỗ ngồi.
Vị trí chủ tọa đương nhiên được dành cho Chu Cận Đình.
Quan Hâm ngồi bên tay trái anh, bên tay phải lần lượt là Bùi Yến Vân, Cảnh Dật và những người khác.
Cô gái duy nhất còn lại ngoài Quan Hâm là người do Cảnh Dật đưa đến, cậu ấy giới thiệu đó là em họ và sắp xếp cô ấy ngồi cạnh Quan Hâm để tiếp chuyện.
"Chào cô Quan, tôi là Anna."
"Chào cô."
Thấy thái độ của Quan Hâm ôn hòa, Anna định mở lời hỏi han thêm vài câu. Nào ngờ ngay lúc đó, một giọng nói trầm thấp đột ngột vang lên bên cạnh: "Em đi thẳng từ công ty tới à?"
Chu Cận Đình vừa cất lời, mọi người bất giác đều im bặt, đồng loạt dồn ánh mắt về phía này.
Chịu đựng vô vàn ánh nhìn tò mò như vậy, Quan Hâm vẫn điềm nhiên đáp: "Vâng, đường hơi tắc nên tôi đến trễ một chút."
6 rưỡi cô đã xong việc, ngặt nỗi đúng giờ cao điểm giao thông ùn 5, kẹt xe mất toi hơn 20 phút.
"Cũng chưa muộn." Chu Cận Đình nghiêng đầu nhìn sang, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt thường thấy: "Xem thử có món nào phải kiêng không."
Anh đưa mắt ra hiệu về phía tờ thực đơn đặt trên mặt bàn.
Quan Hâm hờ hững liếc nhìn: "Không có, tôi ăn được hết."
Họ nói chuyện với âm lượng vừa phải, đủ để mọi người có mặt trong phòng đều nghe rõ mồn một.
Phải nói là… thật sự được mở mang tầm mắt.
Bởi lẽ, dù là khoảng cách hay mức độ xa lạ trong cách nói chuyện của hai người, tuyệt nhiên chẳng giống một cặp vợ chồng son mới lĩnh chứng kết hôn chút nào.
Khéo mấy người xa lạ đi xem mắt ở góc công viên trông còn thân thiết hơn hai người họ.
Một lát sau, Cảnh Dật nhấn chuông gọi nhân viên dọn món.
Từng món ngon đắt tiền nhanh chóng được dọn lên mâm.
Cảnh Dật nâng ly, định làm vài lời khai mạc: "Tối nay chúng ta tề tựu đông đủ tại đây…"
Bùi Yến Vân bật cười: "Lại còn bày đặt dùng từ hoa mỹ chữ nghĩa cơ đấy."
Cảnh Dật tặc lưỡi bất mãn, đổi ngay sang giọng bình dân: "Thôi thì cảm ơn mọi người đã nể mặt, cứ ăn ngon uống say nhé, tôi xin cạn trước. Chị dâu, ly này chủ yếu là để kính chị, chúc chị và anh Đình… tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc."
Quan Hâm rất nể mặt nâng ly rượu vang đỏ lên: "Cảm ơn cậu."
Tiếp đó, nhóm của Bùi Yến Vân cũng lần lượt chạm ly với cô.
Quan Hâm vô cùng phóng khoáng và tự tin đối đáp, nâng ly cùng họ. Dẫu sao thì những người ngồi đây, tính từng người một đều là những mối quan hệ vàng khó lòng có được.
Ở phía bên kia, Chu Cận Đình không hề đụng đến ly rượu. Anh cứ thế tựa lưng vào ghế, ung dung quan sát Quan Hâm đang nhấp từng ngụm rượu nhỏ.
Góc nghiêng của cô vô cùng diễm lệ với hàng mi cong vút. Mỗi khi cô ngửa đầu nhấp rượu lại để lộ một đoạn cổ trắng ngần, mịn màng không chút tì vết.
Trong những buổi tiệc tùng thế này, cô không hề e dè, cũng chẳng hề khúm núm nịnh hót ai, mọi hành xử đều chuẩn mực và tinh tế. Khí chất của cô thậm chí còn nổi bật hơn cả nhan sắc vốn đã rất xuất chúng kia.
Tiệc rượu trôi qua được một lúc, Quan Hâm đứng dậy đi vệ sinh. Anna nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Cảnh Dật thì vội vàng đi cùng cô.
Bên bồn rửa tay, Anna đứng cạnh đưa khăn giấy cho cô: "Cô Quan, cô đang làm việc trong lĩnh vực nào vậy?"
Quan Hâm thành thật đáp: "Tư vấn chiến lược."
Anna trầm trồ khen ngợi: "Giỏi quá, hèn gì cô và ngài Chu lại xứng đôi đến thế."
Quan Hâm lau tay, khẽ cười: "Vậy sao?"
Anna khẳng định: "Đúng thế, dù là ngoại hình hay khí chất, cho đến cả ánh mắt ngài Chu nhìn cô nữa, đều cực kỳ tương xứng."
Quan Hâm nhướng mày: "Anh ấy nhìn tôi thế nào?"
Chu Cận Đình nhìn cô sao?
Anna làm vẻ nghiêm trọng: "Thâm trầm lắm, lại còn rất dịu dàng nữa. Mỗi lần cô nâng ly là ngài Chu lại nhìn cô đắm đuối vô cùng.”
Chu Cận Đình á? Ánh mắt đắm đuối á hả?
Quan Hâm chẳng cần động não cũng biết chuyện đó là không tưởng.
Cô không phản bác lại lời của Anna, chỉ khách sáo đáp một câu đầy ẩn ý: "Cô cũng tinh mắt thật đấy."
Anna thề thốt: "Là do ngài Chu biểu hiện rõ ràng quá thôi."
Cô đành dùng nụ cười thay cho câu trả lời, khéo léo gạt chủ đề này sang một bên.
Hai người sóng đôi quay lại phòng bao.
Vừa tới cửa, dù cách một lớp cửa gỗ vẫn nghe thấy tiếng Cảnh Dật đang ba hoa chích chòe ở bên trong.
"Hôm nay em vốn định rủ thêm nhiều người nữa đến chúc mừng anh Đình. Hoặc chí ít cũng gọi mấy cô streamer dưới trướng đến khuấy động không khí cho sung. Ai ngờ đâu anh Đình gạt phắt hết sạch. Anh này, có phải anh sợ chị dâu thấy không tự nhiên nên mới…"
Quan Hâm nghe lọt tai hết thảy, thầm nghĩ khả năng cách âm của cái cửa này tệ thật đấy.
Sau này nếu cô có dẫn đối tác đến đây dùng bữa, bàn bạc công việc chắc phải nói nhỏ nhẹ một chút mới được.
Trở lại phòng bao, Quan Hâm ngồi xuống cạnh Chu Cận Đình.
Người đàn ông dường như không để ý thấy bóng dáng cô vừa quay lại, anh đang hơi cúi đầu, khum tay che gió để châm thuốc.
Thoáng thấy một làn hương nhè nhẹ lướt qua cánh mũi, Chu Cận Đình nheo mắt quay sang.
Thấy hai gò má cô đã ửng hồng, anh cất giọng hơi khàn hỏi khẽ: "Say rồi à?”
Quan Hâm quay sang nhìn anh, lắc đầu đáp khẽ: "Mới có hai ly thôi mà, chưa đến mức say đâu."
Cô cố ý quan sát đôi mắt người đàn ông, con ngươi đen láy sâu thẳm như mực tàu, vừa bí ẩn lại vừa khó lòng nhìn thấu, đào đâu ra nửa điểm dịu dàng cơ chứ?
Chu Cận Đình nghiêng đầu phả ra một làn khói trắng, rồi thuận tay dụi tắt điếu thuốc vừa mới châm vào gạt tàn.
"Lát nữa em muốn về nhà hay đi tiếp?"
Quan Hâm nhấp một ngụm trà cho nhuận giọng: "Vẫn còn chương trình gì nữa sao?"
Cánh tay phải của Chu Cận Đình gác lên mép bàn, bờ vai rộng hơi xoay về phía cô: "Nếu không vội về nhà thì cùng ghé qua Ẩn Sơn Hội ngồi một lát."
Quan Hâm có biết cái tên Ẩn Sơn Hội này.
Đó là tụ điểm vui chơi giải trí lớn nhất thành phố, cao cấp và riêng tư hơn hẳn những câu lạc bộ thông thường. Đây là lựa chọn hàng đầu để thư giãn của giới quyền quý và các cậu ấm nhà giàu.
Quan Hâm đối diện với ánh mắt của Chu Cận Đình, thẳng thắn từ chối: "Tôi không đi đâu, vẫn còn chút việc chưa xử lý xong, để dịp khác vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

