Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai ngày trôi qua.
Quan Hâm và Chu Cận Đình cứ như hai đường thẳng song song, tuyệt nhiên chẳng có lấy một điểm giao cắt.
Hơn 10 giờ sáng thứ Năm.
Sau khi kết thúc buổi họp giao ban của bộ phận, Quan Hâm đang cùng phó giám đốc Trình Việt rà soát lại bản báo cáo thẩm định dự án.
Màn hình điện thoại chợt sáng lên, báo một cuộc gọi từ số lạ.
Nhìn dãy số hiển thị, cô khẽ nhướng mày. Bảy chữ số cuối đều là số lặp siêu đẹp.
Quan Hâm vuốt màn hình nghe máy.
Từ đầu dây bên kia vang lên một tiếng: "Chị dâu!"
Quan Hâm đưa điện thoại ra xa khỏi tai, liếc nhìn lại dãy số một lần nữa rồi nhạt giọng đáp: "Gọi nhầm rồi."
Cô tiện tay cúp máy, sau đó chỉ vào màn hình máy tính tiếp tục trao đổi với Trình Việt: "Số liệu của Hằng Hải có vấn đề, cậu hỏi lại bên tài chính xem họ đã rà soát tận gốc dòng tiền chưa."
Trình Việt cũng nhìn ra điều bất thường: "Đúng vậy, vốn dĩ đang thua lỗ triền miên, bây giờ trên sổ sách lại báo lãi nhẹ, liệu có phải họ đã đẩy khoản lỗ sang cho các công ty liên kết rồi không?"
Quan Hâm không vội vàng kết luận: "Khó nói lắm, cứ hỏi lại phòng tài chính trước đã."
"Được." Trình Việt đáp lời, chợt nhớ ra một tin hành lang về công ty Hằng Hải. Cô nàng vừa định chia sẻ thì chiếc điện thoại Quan Hâm để trên mặt bàn lại đổ chuông.
Người gọi đến: Mr. Chu.
Quan Hâm cầm điện thoại lên, ra hiệu cho Trình Việt đi tìm phòng tài chính trước.
Đợi cô nàng đi khuất, Quan Hâm mới bắt máy: "Alo…"
Ba chữ "Anh Chu à" còn chưa kịp thốt ra, người ở đầu dây bên kia đã hớn hở: "Chị dâu!"
Quan Hâm: "..."
Cũng may người gọi cô là "chị dâu" không phải Chu Cận Đình, nếu không thì câu chuyện lại mang chiều hướng kinh dị mất rồi.
Quan Hâm nhận ra giọng nói của đối phương, giống hệt với người gọi từ số lạ lúc nãy.
Lần này đối phương đã chủ động xưng danh: "Chị dâu, em là Cảnh Dật đây, chị còn nhớ không? Trước đây chị em mình từng gặp nhau rồi đấy."
Quan Hâm ngẫm nghĩ vài giây mới nhớ ra đối phương là ai.
Ông chủ của công ty Truyền thông Vân Đoan MCN, cậu hai nhà họ Cảnh.
"Chào cậu, giám đốc Cảnh."
Cảnh Dật bật cười: "Chị gọi giám đốc Cảnh làm gì, nghe xa cách quá. Cứ theo vai vế bên chỗ anh Đình, chị gọi em là Dật Tử là được rồi."
Quan Hâm thật sự không gọi thành lời cái biệt danh thân mật ấy, nhưng nghe giọng điệu này, đủ thấy mối quan hệ giữa cậu ấy và Chu Cận Đình thân thiết không hề tầm thường.
Đầu dây bên kia, Cảnh Dật lại tiếp lời: "Chị dâu, tối nay chị có rảnh không?"
Quan Hâm khẽ nhướng mày: "Có chuyện gì sao?”
"Ra ngoài tụ tập chút đi chị." Cảnh Dật cười hớn hở nói: "Chị và anh Đình đăng ký kết hôn rồi, kiểu gì cũng phải ăn mừng chứ. Tối nay em làm chủ xị, mọi người cùng nhau ăn bữa cơm thân mật nhé."
Người xưa có câu, đưa tay không đánh kẻ đang cười.
Với lý do mà Cảnh Dật đưa ra, Quan Hâm quả thật không tiện từ chối.
Giữa lúc cô còn đang do dự, trong điện thoại chợt vang lên tiếng sột soạt.
Ngay sau đó, chất giọng trầm thấp đầy từ tính của Chu Cận Đình truyền đến: "Là tôi đây."
Quan Hâm "ừm" một tiếng, cũng chẳng thèm làm giá mà thẳng thắn đáp: "Chắc phải tầm 7 giờ tôi mới xong việc."
Chu Cận Đình đáp lời ngắn gọn súc tích: "Được, xong việc thì liên hệ Trần Tùng."
Quan Hâm vừa định bảo mình sẽ tự lái xe tới thì Cảnh Dật ở đầu dây bên kia đã í ới vọng vào: "Chị dâu liên lạc cho em cũng được, cái số đuôi 6666666 là của em đấy."
Chu Cận Đình chỉ để lại một câu "tạm thế đã" rồi cúp máy cái rụp.
Cùng lúc đó.
Tại phòng Tổng giám đốc Tập đoàn Hoàn Đình.
Ở khu vực tiếp khách cạnh cửa sổ kính sát trần có tầm nhìn toàn cảnh, Chu Cận Đình ném điện thoại sang một bên, lên tiếng dặn dò: "Báo nhà hàng sau 7 giờ tối nay hãy dọn món."
Cảnh Dật giơ tay ra ký hiệu OK: "Chuyện nhỏ."
"Cậu kết hôn đột ngột thật đấy. Hôm qua Dật Tử gọi điện báo, tôi còn tưởng cậu ta mang chuyện này ra trêu đùa mình cơ."
Người vừa lên tiếng là Bùi Yến Vân - cậu chủ của Tập đoàn Thương mại Bùi thị.
Anh ta đeo cặp kính không gọng trông rất nhã nhặn. Khí chất không toát lên vẻ thâm trầm, lạnh nhạt như Chu Cận Đình mà mang lại cảm giác dễ gần hơn đôi chút.
Cảnh Dật tặc lưỡi: "Em đào đâu ra gan mà dám vác chuyện chung thân đại sự của anh Đình ra làm trò đùa chứ.”
Bùi Yến Vân liếc nhìn vẻ mặt kiêu ngạo, lãnh đạm của Chu Cận Đình, không nhịn được buông lời trêu chọc: "Ai kia lấy vợ vào đúng là có khác, trông có 'tình người' hơn ngày thường nhiều đấy."
Chu Cận Đình rít một hơi thuốc. Xuyên qua làn khói mỏng, đôi mắt đen láy của anh sâu thẳm mà dửng dưng: "Giữa thanh thiên bạch nhật lại chạy đến chỗ tôi, cậu rảnh rỗi quá nhỉ?"
"Chắc chắn là tôi có việc thì mới đến rồi." Nụ cười trên mặt Bùi Yến Vân tắt ngấm, trở thành mặt vẻ nghiêm túc: "Lần này cậu hợp tác với nhà họ Từ, nước cờ tiếp theo định đi thế nào, hé lộ chút nội tình cho tụi này nghe thử xem?"
Tập đoàn Hoàn Đình dưới bàn tay chèo lái của Chu Cận Đình luôn được giới chuyên môn tôn vinh là ngọn cờ đầu trong ngành.
Đặc biệt là công ty con Hoàn Đình Công Nghệ, thuộc top những doanh nghiệp đi tiên phong tiến quân vào đường đua trí tuệ nhân tạo.
Đám người Bùi Yến Vân đều có mối quan hệ hợp tác sâu rộng và mật thiết với Tập đoàn Hoàn Đình. Việc thăm dò trước động thái của anh cũng là để dọn đường cho những dự tính sau này.
Chu Cận Đình cúi đầu liếc nhìn đồng hồ đeo tay: "Hạng mục hợp tác với nhà họ Từ chỉ tập trung bên mảng Hoàn Đình Công Nghệ, không ảnh hưởng gì đến các cậu đâu."
Cảnh Dật gật gù ra chiều đã hiểu: "Thế thì đúng là không ảnh hưởng thật, vốn dĩ đâu có đi chung một đường với tụi mình.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)