Mọi chuyện chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Quan Hâm không tài nào đoán ra được ý nghĩa trong ánh nhìn vừa rồi của Chu Cận Đình.
Cô lẳng lặng quan sát thêm vài giây rồi cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, đành coi như đó chỉ là thói quen hay đánh giá người khác của anh mà thôi.
Nửa sau của buổi tiệc.
Mọi người đã ngà ngà say, nhưng không khí vẫn không kém phần sôi nổi.
Quan Hâm không hứng thú với việc xã giao, cô uể oải vừa nhấp ly cocktail vừa lướt điện thoại.
Nếu không phải bố cô, Từ Văn Mậu, đích thân chỉ định cô tham dự sự kiện tối nay, thì cô đã chẳng đời nào tới.
Cô vốn chẳng có mấy hứng thú với cái chốn danh lợi mà quan hệ xã giao quan trọng hơn năng lực chuyên môn này.
"Thưa mợ chủ."
Một giọng nói vang lên bên cạnh khiến Quan Hâm ngạc nhiên nhướng mày nhìn sang.
Người đến là trợ lý của Chu Cận Đình, Trần Tùng.
"Ngài Chu mời cô đến phòng nghỉ một chuyến ạ."
Thái độ của Trần Tùng rất hòa nhã, lời nói lại không thiếu phần cung kính.
Quan Hâm đặt ly rượu xuống, khẽ liếc nhìn một vòng mới nhận ra Chu Cận Đình đã rời khỏi hội trường từ lúc nào không hay.
Tầng ba, phòng nghỉ.
Ngay khoảnh khắc cửa mở, một mùi khói thuốc thoang thoảng theo luồng không khí ùa vào khoang mũi.
Chu Cận Đình đứng quay lưng ra cửa sổ, tay trái kẹp điếu thuốc gác trên bệ cửa, tay phải cầm điện thoại đang nói chuyện.
Nghe tiếng cửa mở, người đàn ông nghiêng người ngoảnh lại, dặn dò ngắn gọn vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.
Quan Hâm bước vào, theo phản xạ gọi một tiếng: "Sếp Chu."
Chu Cận Đình cúi người dụi điếu thuốc, giọng anh trầm xuống: “Ở đây không có người ngoài.”
Quan Hâm nhanh chóng hiểu ý: “Anh Chu.”
Đây là cách xưng hô quen thuộc của cô với anh trước khi đăng ký kết hôn.
Động tác dụi thuốc của Chu Cận Đình khựng lại, anh thong thả nhìn cô: “Sáng nay ở Cục Dân chính, em gọi tôi là gì?”
Sáng nay…
Quan Hâm là người nhạy bén, vừa nghe đã hiểu ngay ẩn ý của anh.
Người ở địa vị cao đã quen nói năng ẩn ý, lời nói luôn có hàm ý sâu xa.
Anh nói vậy tám, chín phần không phải muốn cô nhớ lại cảnh gọi tên anh ở Cục Dân chính.
Mà là đang cố ý nhắc nhở cô rằng, họ đã đăng ký kết hôn rồi.
Quan Hâm không giỏi ứng đối với người khác phái nên đi thẳng vào vấn đề: “Nghe Trần Tùng nói, anh tìm tôi à?”
Chu Cận Đình đi tới chiếc sofa bên cạnh cô rồi ngồi xuống.
Giữa hai người là một chiếc bàn vuông, trông như một buổi gặp mặt của cấp trên, không có lấy nửa phần ấm áp của một cặp vợ chồng.
Chu Cận Đình nghiêng đầu nhìn cô: “Nhà tân hôn, em quyết định chọn căn ở Vịnh Lam Ngạn sao?”
Quan Hâm suy nghĩ vài giây, lờ mờ nhớ ra trong danh sách nhà đất mà Trần Tùng đưa cho cô tuần trước, căn duy nhất chưa được trang trí nội thất có chữ “Lam”.
Nhắc mới nhớ, cô và Chu Cận Đình từ lúc gặp mặt lần đầu đến khi đi đăng ký kết hôn, tính ra chưa đầy một tháng.
Trong tình huống quá đỗi gấp gáp thế này, nhà tân hôn chắc chắn không thể nào chuẩn bị kịp từ trước.
Trong khi đó, danh sách bất động sản mà Trần Tùng đưa cho cô đều là những căn nhà đứng tên Chu Cận Đình.
Tổng cộng có 7 căn.
Anh để cô tự chọn một căn làm nhà tân hôn.
Thế là, Quan Hâm bèn nhắm ngay căn biệt thự xây thô chưa hề hoàn thiện nội thất.
Lý do cô đưa ra là: Vị trí đắc địa, không gian thoáng đãng ngập tràn ánh sáng, tiện ích xung quanh lại đầy đủ.
Dù những lý do này nghe có vẻ vô lý và khiên cưỡng đến mức nào, thì câu trả lời cô nhận được từ Trần Tùng vẫn là: "Sếp không có ý kiến gì."
Quan Hâm thoát khỏi dòng hồi tưởng, chấn chỉnh lại tinh thần rồi nhìn người đàn ông trước mặt: "Ừm, tôi khá thích Vịnh Lam Ngạn."
Chu Cận Đình nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Vậy tuần sau em dọn qua đó đi."
Quan Hâm: "???"
"Làm xong nội thất rồi sao?"
"Căn ngay sát vách là nhà đã hoàn thiện rồi."
Quan Hâm ngẩn người. Một câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.
Trần Tùng đâu có nói anh có đến tận hai căn ở Vịnh Lam Ngạn đâu.
Chu Cận Đình nhìn cô với ánh mắt sâu xa: "Hay là, em muốn tự tay thiết kế nhà tân hôn?"
Quan Hâm dứt khoát phủ nhận: "Không có."
Cô đào đâu ra thời gian rảnh rỗi mà đi lo mấy chuyện thiết kế cơ chứ.
Nếu cô cứ cố tình tỏ ra khó dễ xét nét, Chu Cận Đình cũng đâu phải kẻ ngốc, không chừng anh sẽ nhìn thấu được mục đích thật sự của cô.
Vẻ mặt Chu Cận Đình vẫn điềm tĩnh, anh lại cất lời: "Em cần sắm sửa thêm gì thì cứ báo trước với Trần Tùng để cậu ấy đi mua."
Quan Hâm thừa hiểu, chuyện tuần sau chuyển nhà đã chắc như đinh đóng cột, chẳng còn bất kỳ cơ hội nào để cô cò kè thương lượng nữa.
"Được.”
…
Khi rời khỏi phòng nghỉ, tâm trạng của Quan Hâm phức tạp đến khó tả.
Mọi thứ đều đi ngược lại với những gì cô dự tính, thậm chí còn lờ mờ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Vốn dĩ cô tính toán, việc hoàn thiện nội thất nhà tân hôn bét nhất cũng mất nửa năm, đợi bay hết mùi nhà mới lại tốn thêm vài tháng nữa.
Cứ dây dưa kéo dài như vậy, nói không chừng cuộc hôn nhân giữa cô và Chu Cận Đình cũng sớm đi đến hồi kết.
Ngay từ đầu, anh lấy cuộc hôn nhân này làm cán cân đảm bảo để hợp tác với bố Từ. Một khi đã thâu tóm được lợi ích mình muốn, mối liên hôn này ắt sẽ cạn kiệt giá trị lợi dụng.
Cô đã tìm hiểu qua dự án hợp tác của đôi bên, nhanh nhất thì hai năm là có thể hoàn tất.
Quan Hâm tự thấy bản thân đã tính toán vô cùng hoàn hảo.
Nhưng ai mà ngờ được, Chu Cận Đình lại thẳng tay đập nát toàn bộ kế hoạch của cô.
Quan Hâm chẳng còn tâm trạng nào để quay lại hội trường trên lầu, bèn đi thang máy thẳng xuống sảnh trệt.
Màn đêm buông xuống, trời vẫn đang đổ mưa.
Gió hất những hạt mưa bụi li ti xuyệt qua gò má, mang theo chút se lạnh, ngược lại giúp tâm trí đang mông lung của Quan Hâm tỉnh táo hơn không ít.
Cô nán lại dưới mái hiên một lát. Sau khi xốc lại tinh thần, cô mở ứng dụng gọi tài xế lái xe hộ để đặt chuyến.
Nhờ việc hào phóng bồi dưỡng thêm khoản tiền ba chữ số, rất nhanh đã có tài xế nhận cuốc.
Lên xe, Quan Hâm tựa lưng vào ghế sau, nhắm mắt dưỡng thần.
Có lẽ do ly cocktail ban nãy, rượu bắt đầu ngấm dần khiến cô hơi váng đầu.
Trong lúc thiu thiu ngủ, cô dường như đã lạc vào một giấc mơ.
Người phụ nữ trong giấc mộng có khuôn mặt dữ tợn, hai tay siết chặt bả vai bé gái rồi ra sức lắc mạnh: "Sao mày không chịu nghe lời? Tại sao mày lại đến nhà ông ta…"
Thế nhưng giây tiếp theo, người đàn bà ấy lại ôm chầm lấy cô bé mà gào khóc nức nở: "Xin lỗi, xin lỗi con…"
Cảnh tượng cuối cùng của giấc mơ, là cô bé bị người đàn bà kia túm tóc vứt tống ra ngoài cửa. Giữa tiết trời mùa đông tháng Chạp rét cắt da cắt thịt, cô bé chỉ mặc trên người bộ đồ ngủ mỏng manh, ngã nhào vào đống tuyết lạnh lẽo.
Lạnh quá.
Kéttt…
Quan Hâm giật mình choàng tỉnh bởi tiếng lốp xe ma sát rít lên chói tai trên mặt đường nhựa.
Cô mở bừng mắt, lồng ngực vẫn đánh trống liên hồi.
Từ hàng ghế lái, tài xế nhìn qua gương chiếu hậu với vẻ mặt đầy áy náy: "Xin lỗi cô, ban nãy đoạn đó có vũng nước đọng nên bánh xe bị trượt."
Nhịp tim của Quan Hâm vẫn chưa thể bình ổn trở lại, giọng nói hơi khàn: "Không sao, anh cứ lái chậm thôi."
Anh tài xế hình như có nói thêm câu gì đó.
Nhưng Quan Hâm nghe không rõ, mà cũng chẳng buồn hỏi lại.
Cô nhắm hờ mắt định thần lại vài giây, sắc mặt lúc này mới bớt nhợt nhạt hơn đôi chút.
…
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại trước Vạn Hoa Phủ - khu căn hộ của Quan Hâm.
Vừa bước qua cửa, âm thanh thông báo của hệ thống quản gia thông minh đã vang lên liên tiếp.
"Cửa nhà đã được khóa."
"Hệ thống đèn chính đã được bật."
"Rèm cửa đã được kéo lại.”
“…”
Chuỗi âm thanh thông báo dài dòng này, nếu là ngày thường, vốn dĩ chỉ là một thứ gia vị điểm xuyết quen thuộc trong cuộc sống của Quan Hâm.
Nhưng đêm nay, cô lại cảm thấy chúng ồn ào đến lạ.
Cô định lên tiếng ra lệnh tắt đi, nhưng lời vừa đến khóe môi lại nuốt ngược vào trong.
Hệ thống nhà thông minh này là do cô đích thân đặt thiết kế riêng.
Đợi tuần sau chuyển đến Vịnh Lam Ngạn, e là sẽ chẳng còn cơ hội nghe thấy chúng nữa.
Thôi thì cứ tranh thủ nghe, coi như chút lưu luyến cuối cùng vậy.
Là Trâu Nghiên.
Quan Hâm vốn chẳng buồn đoái hoài, nhưng ngẫm nghĩ một lát, cô vẫn quyết định bắt máy.
Từ đầu dây bên kia, giọng điệu chảnh chọe quen thuộc của Trâu Nghiên vang lên: "Này, cô về chưa đấy?"
Quan Hâm: "Cô tìm tôi có việc gì sao?"
Trâu Nghiên hừ một tiếng, làu bà làu nhàu: "Chưa về thì mau xuống sảnh đi, bên ngoài mưa lại to rồi. Tối nay tâm trạng tôi đang vui, quyết định mở lòng từ bi cho tài xế nhà tôi tiện đường chở cô về."
Quan Hâm khéo léo khước từ màn "mở lòng từ bi" của cô nàng: "Cảm ơn nhé, tôi về đến nhà rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)