Trước khi bước vào Cục Dân chính, trời còn nắng chói chang.
Lúc bước ra, mưa đã tuôn xối xả.
Bây giờ nghĩ lại, Quan Hâm cứ có cảm giác điềm này chẳng lành chút nào.
"Này, cô ngẩn ngơ gì thế?"
Trâu Nghiên đứng bên cạnh huých nhẹ vào tay Quan Hâm, lại liến thoắng thăm dò chuyện về đối tượng liên hôn của cô.
"Kể tôi nghe đi mà, dù sao thì chúng ta đều đã bước lên con thuyền rách mang tên 'liên hôn' này rồi, tôi sẽ không cười nhạo cô đâu."
Trâu Nghiên ngoài miệng thì bảo không cười nhạo, nhưng sâu trong ánh mắt rõ ràng lại giấu mấy phần hả hê.
Từ lúc biết tin Quan Hâm sắp phải liên hôn, cô ta đã phấn khích đến mức mất ngủ mấy ngày liền.
Cô ta đã bảo rồi mà, cùng chung một tầng lớp với nhau, chuyện liên hôn nào có chừa một ai đâu?
Lúc này, bị Trâu Nghiên gặng hỏi suốt dọc đường, Quan Hâm đã bắt đầu thấy oải, cô lười phải đáp lời.
Ánh mắt cô chậm rãi lướt xuống chiếc bụng bầu lùm lùm của Trâu Nghiên: "Trần Trọng Minh có biết cô ví anh ta như con thuyền rách không?"
Câu nói này chẳng khác nào giẫm phải đuôi mèo.
Trâu Nghiên, người vừa mới liên hôn với Trần Trọng Minh năm ngoái, lập tức trợn tròn mắt: "Tôi đang nói chuyện của cô cơ mà, lôi anh ấy vào làm gì, đáng ghét!"
Giữa lúc nói chuyện, một tiếng "ting" vang lên, thang máy đã tới.
Quan Hâm không buồn để ý cô ta nữa. Cô nhìn cửa thang máy từ từ mở ra, đang định bước vào thì bất giác khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Trong buồng thang máy có ba người đàn ông đứng rải rác, đều là những gương mặt quen thuộc, tạo thành một đội hình tam giác lệch.
So với hai người có vẻ khép nép ở phía sau, người đàn ông đứng ở vị trí trung tâm sở hữu ngoại hình và chiều cao thu hút ánh nhìn nhất, xấp xỉ 1m9.
Anh mặc bộ âu phục tối màu được cắt may sắc sảo, cổ áo mở hờ, bờ vai rộng và phẳng phiu vững chãi.
Dưới ánh đèn, đường nét khuôn mặt góc cạnh, hoàn mỹ của anh lại càng thêm phần lạnh lùng, tự dưng tỏa ra một loại áp bức thị giác khiến người khác phải e dè.
Đó chính là người vừa cùng cô đăng ký kết hôn sáng nay - Chu Cận Đình.
Chu Cận Đình là một ông trùm công nghệ lừng lẫy nhất trong ngành, việc anh xuất hiện tại buổi tiệc rượu giao lưu của giới tài chính - công nghệ không khiến Quan Hâm cảm thấy bất ngờ.
Cô chỉ không ngờ anh lại có mặt sớm đến vậy.
Sau nửa giây chần chừ ngắn ngủi, Quan Hâm cất bước đi vào thang máy, rất tự nhiên gật đầu chào người đàn ông kia: "Sếp Chu.”
Trong những dịp công việc thế này, gặp ai cũng gọi bằng "sếp" đã là thông lệ xã giao.
Dù cách gọi này có phần xa cách, nhưng Quan Hâm quả thực không tài nào gọi nổi hai tiếng "chồng", mà cô cũng thấy chẳng cần thiết.
Nghe vậy, Chu Cận Đình nhìn cô một cái thật sâu, rồi cất giọng trầm "ừm" một tiếng.
Thái độ vừa lạnh nhạt lại vừa kiêu kỳ.
Giống hệt ấn tượng đầu tiên của Quan Hâm về anh, ít nói, ánh mắt thâm trầm, kiệm lời như vàng.
Cô vốn chẳng có cảm tình với kiểu đàn ông này, nhưng éo le thay, cuộc liên hôn này lại không thoát khỏi định luật Murphy.
Không lâu sau, cửa thang máy đóng lại.
Trâu Nghiên thì lại không vào theo, vừa thấy Chu Cận Đình là cô ta quay người bỏ đi luôn.
Cũng không thể trách Trâu Nghiên lại có phản ứng như vậy.
Dù sao thì chồng cô ta, Trần Trọng Minh, và Chu Cận Đình vốn không hòa thuận. Nghe đồn trên thương trường mấy lần đối đầu khốc liệt, phần thua đều thuộc về Trần Trọng Minh.
Quan Hâm nhấn nút tầng năm, sau đó cũng gật đầu chào hai gương mặt quen thuộc còn lại.
Đó là trợ lý của Chu Cận Đình và nhân viên bên phía ban tổ chức.
Khi thang máy đi lên, không gian khép kín không một ai lên tiếng nữa.
Mấy người nửa quen nửa lạ cùng đi chung một thang máy, bầu không khí thế nào cũng có thể đoán được.
Quan Hâm không có chuyện gì để nói với họ, kể cả Chu Cận Đình, nên đành lấy điện thoại ra để khéo léo né tránh.
Cũng vì thế mà cô không hề nhận ra có một ánh mắt sâu thẳm và kín đáo xuyên qua vách gương thang máy sáng loáng, thoáng dừng lại trên người cô.
Tối nay Quan Hâm đại diện công ty đến tham dự sự kiện.
Cô mặc một bộ vest nữ kiểu Trung Hoa cách tân thanh lịch, trước ngực đeo thẻ tham dự, toát lên khí chất ung dung, phóng khoáng.
Lớp trang điểm trên gương mặt rạng rỡ của cô rất nhạt, đó là vẻ đẹp kinh diễm ngay từ cái nhìn đầu tiên, hoàn hảo từ cốt cách đến dung mạo.
Trông có vẻ tốt hơn hẳn so với hồi sáng lúc đăng ký kết hôn ở Cục Dân chính.
Thang máy đến tầng ba trước.
Một nhân viên nhanh nhẹn bước lên trước dẫn đường: "Ngài Chu, mời đi lối này ạ."
Quan Hâm liếc mắt nhìn bóng lưng người đàn ông đang rảo bước đi xa, cô nhếch môi rồi thu lại ánh mắt.
Cuộc hôn nhân này kể ra cũng hay thật, chẳng khác gì chưa kết hôn cả.
Chắc cũng chẳng duy trì được bao lâu.
Đợi đến khi việc hợp tác của hai nhà chính thức đi vào quỹ đạo, giá trị của cuộc liên hôn này cũng sẽ cạn kiệt.
…
Hội trường tầng năm.
Dưới ánh đèn chùm pha lê ấm áp, dòng người qua lại tấp nập, tiếng nói cười, cụng ly vang lên một cách chừng mực và lịch sự.
Quan Hâm bắt gặp vài người đồng nghiệp quen biết ở khu vực trao đổi.
Sau khi chào hỏi xong, cô vừa xoay người lại thì thấy Cố Chiêu Lâm đang đi về phía mình.
Anh ta là bạn học của Quan Hâm hồi còn học MBA tại chức, hơn 30 tuổi, là một người khá nhiệt tình.
"Vừa nãy ở dưới sảnh, tôi thấy bà Trần đó cứ đi theo cô suốt, cô ta lại kiếm chuyện gây khó dễ cho cô à?"
Vẻ mặt Cố Chiêu Lâm khá nghiêm trọng, trong giọng điệu không giấu được sự lo lắng.
Quan Hâm không ngờ Cố Chiêu Lâm lại nhìn thấy cảnh cô và Trâu Nghiên đôi co lúc nãy.
Nhưng với cái tính bám dai như đỉa của Trâu Nghiên, người ngoài nhìn vào hiểu lầm cũng phải.
Quan Hâm khẽ cười, điềm nhiên giải thích: "Không có gì đâu, chỉ là nói chuyện phiếm thôi."
Quan hệ giữa cô và Trâu Nghiên không hẳn là tốt nhưng cũng chẳng xấu, nói một cách chính xác thì miễn cưỡng có thể coi là bạn từ thuở nhỏ.
Chỉ là tính tình Trâu Nghiên hơi ngang bướng, mắc bệnh tiểu thư đỏng đảnh.
Nên cô ta thường xuyên thích so đo, hơn thua với cô.
Nhưng tựu trung lại thì cô ta chẳng có ác ý gì, Quan Hâm cũng không thèm chấp nhặt làm gì.
"Vậy thì tốt." Cố Chiêu Lâm hoàn toàn không biết những chuyện sâu xa này, anh ta thậm chí còn chẳng rõ thân phận thật sự của Quan Hâm.
Anh ta chỉ nghĩ là cô đang khách sáo với mình: "Tôi và ngài Trần cũng có một chút thân tình, nếu hai người có xích mích gì, tôi có thể đứng ra hòa giải giúp cô."
Quan Hâm biết anh ta có lòng tốt, nhưng vẫn khéo léo từ chối: "Thật sự không cần đâu."
Thấy ánh mắt cô rất thản nhiên, Cố Chiêu Lâm cũng không cố nài thêm nữa.
"À đúng rồi, người mà lần trước cô nhờ tôi hỏi thăm ấy, trong công việc thì tôi không tiếp xúc với anh ta, nhưng tôi đã xin giúp cô được một bản sơ yếu lý lịch của người này, có lẽ sẽ có ích cho cô đấy.”
Cố Chiêu Lâm vừa nói vừa lấy điện thoại ra, gửi thẳng file tài liệu qua cho cô ngay lúc đó.
Quan Hâm chân thành lên tiếng cảm ơn, sau đó cúi xuống bấm nhận và mở ra xem.
Cùng lúc đó.
Chu Cận Đình và vị Phó chủ tịch của ban tổ chức đang đi song song bước vào hội trường. Ánh mắt anh vừa lướt qua một vòng đã bắt gặp ngay Quan Hâm với vẻ ngoài thu hút đang cùng một người đàn ông mặc đồ công sở cúi đầu nhìn điện thoại, trông như đang trao đổi chuyện gì đó.
Khoảng cách giữa hai người không xa cũng chẳng gần, thái độ cũng không đến mức gọi là thân thiết.
Nhưng nụ cười mỉm trên môi Quan Hâm lại lộ rõ vẻ vui vẻ và thoải mái hiếm thấy.
Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ khách sáo khi ở trong thang máy cùng anh, cứ như biến thành một người khác vậy.
Chu Cận Đình hơi nheo mắt nhìn chằm chằm một lúc, ánh mắt dần trầm xuống trong im lặng, bầu không khí xung quanh người anh cũng bất giác lạnh đi vài phần.
Vị Phó chủ tịch đi cạnh anh vốn đang hào hứng thảo luận về viễn cảnh ứng dụng của AI mã nguồn mở trong tương lai.
Chỉ trong chớp mắt, ông ta đã cảm thấy gáy mình truyền đến một trận ớn lạnh.
Ông ta đảo mắt nhìn xung quanh, chợt nhận ra sắc mặt Chu Cận Đình đang rất lạnh lùng, đường nét nơi quai hàm hơi căng cứng, dường như đang phát ra tín hiệu không vui.
Sắc mặt Phó chủ tịch khựng lại, cẩn thận nhớ lại mọi chuyện vừa rồi.
Khổ nỗi tâm tư của người ở vị thế cao rất khó đoán, ông ta đành phải dè dặt dò hỏi: "Ngài Chu, có chỗ nào không ổn sao?"
Chu Cận Đình dời tầm mắt, yết hầu khẽ lăn: "Không có."
Giọng nói của người đàn ông rất êm tai, tông trầm ấm áp, âm điệu từ tốn, không nhanh không chậm.
Nghe vậy, Phó chủ tịch mới thở phào nhẹ nhõm, liên tục nói vậy thì tốt.
Ông ta xoa xoa cái gáy đang lạnh toát của mình, thầm nghĩ chắc do máy lạnh trong hội trường mở sâu quá.
Khoảng chừng 5 phút sau.
Quan Hâm và Cố Chiêu Lâm kết thúc cuộc trò chuyện, cô định đi tới khu vực tiệc nhẹ lấy chút đồ ăn lót dạ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc vừa dời mắt đi, cô đã bất ngờ chạm phải một ánh nhìn sâu thẳm.
Cách đó không xa, Chu Cận Đình vắt chéo chân ngồi ở khu nghỉ ngơi hình vòng cung, xung quanh là mấy vị lãnh đạo cấp cao, ai nấy đều xun xoe tươi cười, sốt sắng bắt chuyện với anh.
Vậy mà vẻ mặt người đàn ông vẫn luôn bình thản không gợn sóng, ánh mắt lạnh nhạt, thậm chí không có lấy một biểu cảm dư thừa.
Chỉ có đôi mắt sâu thẳm kia là vẫn dán chặt vào người cô không chớp.
Ánh mắt của anh không thể xem là thân thiện, hay nói đúng hơn là cái nhìn lạnh lẽo sắc bén đó có sức xuyên thấu quá mạnh, cứ chiếu thẳng tới khiến Quan Hâm có ảo giác như bị ghim chặt tại chỗ.
Mí mắt cô giật nhẹ, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả.
Nhưng ngay lúc Quan Hâm còn đang hoài nghi suy đoán, người đàn ông lại chậm rãi quay đầu đi, lẳng lặng dời ánh mắt sang nơi khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

