Chiều tà, trời dần chuyển tối.
Khi nhóm người Quan Hâm và Trình Việt bước ra khỏi Tập đoàn Hoa Huy, kim đồng hồ đã nhích qua con số sáu.
Cuộc họp dài lê thê suốt cả buổi chiều khiến ai nấy đều kiệt sức, đầu óc quay cuồng.
Nếu không nhờ Quan Hâm kiên quyết xin phép ra về, người phụ trách của Hoa Huy vốn còn định kéo họ đi thiết đãi một bữa.
Trên đường trở về công ty, Trình Việt cầm lái, còn Quan Hâm ngồi ở ghế phụ nhắm mắt chợp nghỉ ngơi.
Hai người đồng nghiệp khác thì ngồi ngủ gà ngủ gật ở hàng ghế sau.
Trình Việt cũng đang buồn ngủ díp cả mắt, nhưng vẫn cố trợn tròn mắt thao láo, hai tay nắm chặt vô lăng, lẩm bẩm một mình để giữ tỉnh táo: "Hy vọng thứ Tư này sẽ có kết quả tốt đẹp, chắc chắn, nhất định là thế."
Cuộc họp giữa hai bên hôm nay đã chuẩn bị xong các phương án dự phòng, để thứ Tư tới sẽ bước vào vòng đàm phán cuối cùng với Hằng Hải.
Kết quả chung cuộc của gói thầu Hằng Hải ra sao, đợi đến thứ Tư là sẽ rõ.
Cả nhóm nhích từng chút qua dòng xe cộ giờ tan tầm để về đến công ty, lúc này ngoài cửa sổ, trời đã tối mịt.
Tối qua Quan Hâm vốn đã ngủ không ngon giấc, cộng thêm một ngày dài làm việc với cường độ cao gần như đã vắt kiệt chút sức lực mỏng manh còn sót lại của cô.
Đến mức uống cà phê cũng chẳng thể cứu vãn nổi.
Quan Hâm cất gọn tài liệu vào tủ rồi bảo Trình Việt: "Mọi người về nghỉ sớm đi, những ý chính của cuộc họp để mai hẵng xem lại."
"Được rồi, để tôi báo mọi người." Trình Việt nhìn sắc mặt tiều tụy của bạn mà không khỏi lo lắng: "Nhìn cậu mệt mỏi chưa kìa, mắt đỏ ngầu cả rồi, có tự lái xe về được không đấy? Hay để tôi đưa cậu về nhé?"
Quan Hâm đưa ngón tay day day hốc mắt: "Không sao, tôi tự lái được."
Trình Việt càu nhàu giục cô: "Thế thì cậu về mau đi. Cũng may là nhà cậu ở gần, giờ này chắc hết tắc đường rồi, chạy cỡ 20 phút là tới nơi thôi, về nhà thì lo nghỉ ngơi sớm đi đấy…"
Bỏ lại tiếng lải nhải của bạn sau lưng, Quan Hâm lê những bước chân liêu xiêu rời khỏi công ty.
Đúng là mệt rã rời, cô có cảm giác đầu óc mình đã ngừng hoạt động luôn rồi.
Xuống hầm lấy xe, Quan Hâm cố tình bật một bản nhạc DJ có tiết tấu mạnh để tránh ngủ gật dọc đường.
Cứ thế, cô vừa gắng gượng chống lại cơn buồn ngủ, vừa đạp chân ga. Chưa đầy 15 phút sau, cô đã lái xe theo thói quen chạy một mạch về khu chung cư Vạn Hoa Phủ.
Cho đến tận lúc bấm mật khẩu cửa, cô mới lờ mờ nhận ra có gì đó sai sai.
Hay lắm, về nhầm nhà rồi.
Quan Hâm nhíu chặt mày, trong lòng trào lên một nỗi bực dọc.
Rất hiếm khi cô rơi vào tình trạng kiệt quệ, lực bất tòng tâm thế này.
Nhắm mắt thở hắt ra một hơi, cô bấm nốt dải mật khẩu, quyết định cứ vào nhà nghỉ tạm một lát rồi hẵng lái xe quay về khu Lam Ngạn Loan.
Bước vào nhà.
Giọng nói quen thuộc của hệ thống quản gia thông minh cùng cách bài trí ngăn nắp, gọn gàng trước mắt khiến bao mệt nhọc trên người Quan Hâm phút chốc tan biến như thủy triều rút.
Ngả lưng xuống chiếc ghế sofa, cô tự nhủ chỉ chợp mắt một tẹo rồi sẽ dậy, thậm chí còn cẩn thận cài sẵn báo thức lúc 8 rưỡi tối.
Xong xuôi đâu đấy, cô an tâm nhắm mắt lại rồi thiếp đi từ lúc nào không hay.
Tối nay Chu Cận Đình có một cuộc họp trực tuyến đột xuất.
Lúc anh về đến khu Vịnh Lam Ngạn, đồng hồ đã điểm gần 10 giờ.
Anh vắt chiếc áo khoác vest trên một tay, bước vào phòng khách, ánh mắt lơ đãng lướt nhìn lên tầng hai.
Đèn gắn tường trên lầu chưa bật, cả hành lang chìm trong bóng tối.
Cô chưa về hay là đã ngủ rồi?
Chu Cận Đình thong thả bước lên cầu thang. Kết quả, cả phòng ngủ lẫn phòng làm việc đều không thấy bóng dáng Quan Hâm đâu.
Hàng chân mày người đàn ông khẽ nhíu lại. Anh thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra mở khóa, tìm số của Quan Hâm rồi bấm gọi.
Quan Hâm giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa.
Cô đã ngủ một giấc rất sâu, đột nhiên nghe thấy tiếng động bèn gắng gượng mở mắt ra, đầu óc vẫn còn mơ màng chẳng biết trời trăng gì.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng nhạt hắt ra từ ngọn đèn ngủ.
Có lẽ hệ thống quản gia thông minh nhận diện được cô đã chìm vào giấc ngủ nên tự động tắt đèn.
"Cốc cốc cốc…"
Tiếng gõ cửa nhịp nhàng lại vang lên. Quan Hâm bật ngồi dậy. Nhận ra mình không nghe nhầm, cô mới ngập ngừng bước ra cửa: "Ai vậy?"
Cô vừa hỏi vừa ghé mắt vào lỗ mắt thần trên cửa. Giây tiếp theo, cô mở tung cửa với ánh mắt đầy kinh ngạc: "Sao anh lại tới đây?"
Cánh cửa mở ra kéo theo luồng gió vô thanh từ hành lang lùa vào, hệ thống đèn phòng khách sau lưng cô cũng được quản gia thông minh tự động bật sáng từng chiếc một.
Quan Hâm nhìn người vừa tới, hiếm khi để lộ vẻ mặt ngẩn ngơ đến vậy.
Vài lọn tóc vương bên má cô bị gió lùa khẽ bay bay, chiếc áo sơ mi lụa cùng chân váy đen trên người cũng chẳng còn thẳng thớm, chỉn chu như lúc ban ngày.
Đã thế, ánh mắt cô còn mơ màng, đuôi mắt ửng đỏ vì ngái ngủ, vô hình trung toát lên một vẻ quyến rũ và dịu dàng đến lạ.
Ngoài cửa, Chu Cận Đình đứng thẳng tắp, một tay đút túi quần. Gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của anh dường như đã dịu đi đôi chút ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô: "Em ngủ rồi à?"
"Vâng…" Quan Hâm hoàn hồn, bèn lách người nhường đường cho anh, trên mặt hiếm hoi xẹt qua nét bối rối: "Mấy giờ rồi?"
"11 giờ 20."
Chu Cận Đình sải bước vào nhà, ánh mắt anh khẽ rủ xuống, dừng lại ở đôi bàn chân trần của cô.
"Sao em không mang dép vào?"
"11 giờ 20 á?"
Hai giọng nói vang lên cùng lúc. Quan Hâm ngỡ ngàng, đầu óc vẫn còn lơ mơ cố gắng xâu chuỗi lại mọi chuyện.
Sao lại 11 giờ 20 được?
Rõ ràng cô đã cài báo thức lúc 8 rưỡi tối cơ mà.
Chu Cận Đình khẽ nhấc mắt, thấy cô vẫn đang chìm đắm trong sự hoang mang về thời gian, anh dứt khoát vươn tay phải vòng qua eo cô ôm ghì lại. Ngay khoảnh khắc nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất, tay trái anh thuận đà vòng xuống dưới đỡ lấy, cứ thế vững vàng bế ngang người Quan Hâm lên.
"Á…"
Tiếng kêu khẽ của Quan Hâm vang lên gần như cùng lúc với động tác của anh.
Khi cả người lọt thỏm vào lồng ngực rộng lớn và rắn chắc của người đàn ông, Quan Hâm chỉ cảm thấy một cảm giác hẫng hụt mãnh liệt bao trùm lấy mình.
Đến khi cô định thần nhìn lại, hiện ra trước mắt đã là gương mặt nghiêng lạnh lùng, gần trong gang tấc của Chu Cận Đình.
Thật ra, cô có đi tất da.
Tim của Quan Hâm bắt đầu đập loạn nhịp, một phản ứng bản năng của cơ thể khi tiếp xúc quá gần gũi.
Cô chưa từng thân mật, gần gũi với bất kỳ người đàn ông nào như thế này. 25 năm qua, đây là lần đầu tiên.
Sau khi bế cô lên, Chu Cận Đình không đi thẳng về phía sofa ngay, mà nghiêng đầu nhìn cô, giọng trầm khàn: "Sao em không về nhà ngủ?"
Quan Hâm nhíu mày định nói gì đó, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Ngay lúc này, cô cũng đang sốt ruột muốn biết tại sao báo thức lại không reo.
Thấy Quan Hâm có vẻ do dự, Chu Cận Đình khẽ mím môi, dường như thở dài một tiếng rồi mới cất bước đi vào trong.
Chỉ là đoạn đường ngắn chừng 10 bước chân từ cửa vào đến phòng khách, vậy mà Quan Hâm chưa bao giờ cảm thấy nó dài lê thê đến thế.
Dưới sự tác động kép cả về thể chất lẫn tâm lý, cả người cô gần như cứng đờ trong vòng tay anh.
Trên sàn khu vực sofa có trải một tấm thảm lông màu trắng muốt.
Chu Cận Đình dừng bước bên mép thảm, lại cúi đầu nhìn Quan Hâm đang im thin thít trong lòng mình, khóe môi bất giác khẽ cong lên.
Anh cúi người, nhẹ nhàng đặt Quan Hâm xuống tấm thảm.
Ngay khoảnh khắc đôi chân chạm đất, Quan Hâm lên tiếng: "Cảm ơn anh."
Chu Cận Đình nhìn gương mặt đang giấu đi vẻ bực bội của cô, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc sofa có phần bừa bộn.
Quan Hâm nhìn theo, rồi ấp úng giải thích: "Tan làm tôi tiện đường ghé qua… định lấy chút đồ, vốn chỉ định nằm nghỉ một lát rồi về…"
Những lời phía sau không cần nói thêm, cả hai đều đã biết rõ.
Còn về việc có thật là "tiện đường" hay không, Chu Cận Đình cũng không truy cứu.
Quan Hâm cũng giấu nhẹm chuyện mình về nhầm nhà.
Cô vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán sang hai bên. Đợi đến khi tâm trạng đã ổn định lại đôi chút, cô mới cầm chiếc điện thoại ở góc sofa lên xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

