Quan Hâm nhìn vào màn hình điện thoại với 7, 8 cuộc gọi nhỡ.
Ngoài cuộc gọi của Chu Cận Đình, còn có của bố Từ và Khương Vận.
Tin nhắn WeChat lại càng nhiều, bên cạnh các tin nhắn công việc, phần lớn đều là của Khương Vận.
Nội dung đại loại như: [Sao cậu không bắt máy thế?]
[Chú Từ gọi cả cho tớ rồi này.]
[Cậu đang làm chuyện gì mờ ám đấy hả?]
[133xxxxxxxx, đây là số của Chu Cận Đình đúng không? Cho cậu 10 phút, không gọi lại là tớ gọi thẳng cho anh ấy đòi người đấy!]
Nhìn lại biểu tượng hình mặt trăng khuyết ở góc trên bên trái màn hình, chiều nay lúc họp, cô đã bật chế độ không làm phiền.
Đúng là họa vô đơn chí.
Quan Hâm vừa cạn lời vừa bực bội, chưa bao giờ cô thấy mình lại bất cẩn và thảm hại đến thế.
Bên cạnh, Chu Cận Đình đang ngồi vắt chéo chân, đầu hơi nghiêng, ánh mắt lơ đãng quan sát cách bài trí của căn hộ Vạn Hoa Phủ.
Tổng thể căn hộ mang phong cách kem bơ kiểu Pháp, các đường nét, góc cạnh đều được bo tròn mềm mại. Lọt vào tầm mắt toàn là tông màu mơ nhạt ấm áp, toát lên vẻ đẹp dịu dàng và thư thái đặc trưng của mỹ học thiết kế Pháp.
Trong chốc lát, cả hai đều không ai lên tiếng. Thứ phá vỡ sự tĩnh lặng lại là tiếng điện thoại rung.
Điện thoại của Chu Cận Đình reo.
"Bác trai ạ."
Nghe thấy cách xưng hô này, Quan Hâm biết ngay người gọi tới là ai.
Cô quay đầu nhìn Chu Cận Đình thì nghe thấy anh nói: "Vâng, cháu đang ở Vạn Hoa Phủ."
Bên kia đầu dây, giọng của ông Từ Văn Mậu không được rõ lắm, nhưng Quan Hâm vẫn loáng thoáng nghe thấy tên mình.
Chắc là muốn cô nghe máy để ông rầy la vài câu.
Quan Hâm cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị bố Từ cằn nhằn.
Nhưng Chu Cận Đình lại không hề có ý định đưa máy cho cô, ngược lại còn từ tốn đáp: "Không nghiêm trọng đến thế đâu bác. Cô ấy đang ở cạnh cháu, ngủ rồi ạ."
Bất kỳ ai cũng có thể nghe ra ý bao bọc trong câu nói đó.
Quan Hâm liếc nhìn Chu Cận Đình, trong lòng không khỏi áy náy.
Lần này hoàn toàn là do sự sơ suất của cô đã gây phiền phức cho người khác.
Nhân lúc anh đang nghe điện thoại, Quan Hâm đứng dậy đi tới bàn đảo.
Cô bật công tắc máy lọc nước, rồi lấy ấm trà và trà cam phổ từ trong tủ ra.
Có lẽ vì thấy đã muộn, uống trà đặc dễ mất ngủ, nên cô chỉ bỏ vào nửa viên trà.
Trong lúc chờ nước sôi, Quan Hâm tiện tay trả lời tin nhắn của Khương Vận.
Khương Vận: Cậu mà không trả lời là tớ báo 113 bây giờ đấy.]
Quan Hâm giải thích ngắn gọn nguyên nhân, rồi hỏi lại: Cậu gọi cho Chu Cận Đình rồi à?
Trên khung trò chuyện, dòng chữ "Đối phương đang nhập…" thỉnh thoảng lại nhấp nháy.
Đủ thấy Khương Vận đã đắn đo đến mức nào.
Một lúc lâu sau, cô ấy mới gửi qua hai chữ: Tớ không dám!
Vừa nhát gan lại vừa hùng hồn.
Quan Hâm: "..."
Bên kia, Chu Cận Đình và bố Từ nói thêm vài câu chuyện công việc rồi nhanh chóng kết thúc: "Cũng muộn rồi, bác nghỉ sớm đi ạ."
Quan Hâm cũng không tán gẫu với Khương Vận nữa. Nước vừa sôi, cô pha xong ấm trà rồi bước trở lại phòng khách: "Chiều nay họp tôi bật chế độ không làm phiền, quên không tắt đi. Xin lỗi, lại làm phiền anh phải chạy qua đây một chuyến."
Nét mặt thanh tĩnh, điềm đạm của cô đã không còn vẻ mơ màng và bực bội như lúc nãy nữa.
Chỉ có điều, trong giọng nói vẫn còn phảng phất chút tự trách.
Chu Cận Đình cúi mắt nhìn dáng vẻ cô đang khom người rót trà, cất giọng trầm khàn: "Không phiền đến thế."
Quan Hâm đặt tách trà xuống trước mặt anh: "Anh hỏi địa chỉ từ bố tôi à?"
Theo suy đoán của cô, diễn biến câu chuyện có lẽ là Chu Cận Đình không liên lạc được với cô nên đã gọi cho bố Từ, rồi bố Từ lại gọi cho Khương Vận.
Thế nhưng, Chu Cận Đình lại lạnh lùng phủ nhận.
Quan Hâm ngạc nhiên nhìn anh, nghe người đàn ông kia từ tốn nói: "Tôi có cách của mình, không cần phải hỏi người khác."
"Vậy bố tôi…"
Chu Cận Đình cất giọng trầm thấp: "Ông ấy không liên lạc được với em nên mới gọi hỏi tôi."
Diễn biến này hoàn toàn khác xa so với những gì Quan Hâm suy đoán.
Cô im lặng một lúc rồi đáp: "Ồ, ra vậy, để mai tôi gọi lại cho ông ấy."
Mãi đến giờ nghỉ trưa hôm sau, Quan Hâm mới gọi lại cho bố Từ.
Nghe bố Từ cằn nhằn một hồi, cô mới biết những gì Chu Cận Đình nói không hề sai.
Không chỉ vậy, anh còn đứng ra nhận hết lỗi về "việc cô mất liên lạc" về phía mình trước mặt ông.
Ông Từ nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Vợ chồng trẻ cãi cọ là chuyện bình thường, con cũng đừng câu nệ quá làm gì. Vợ chồng đầu giường cãi nhau, cuối giường làm lành. Chuyện này cũng may là thằng bé Cận Đình nó tốt tính, chịu dỗ dành, nhường nhịn con."
Quan Hâm tựa người vào bức tường ở lối thoát hiểm, lẳng lặng "nghe dạy bảo".
Hóa ra anh đã dùng cách đó để nhận hết trách nhiệm về mình.
Nghĩ lại từng cảnh tượng tối qua, trong lòng Quan Hâm dâng lên một cảm giác khó tả.
Tóm lại là, cô càng cảm thấy áy náy hơn.
Ở đầu dây bên kia, sau khi bố Từ cằn nhằn cho đã mới đi vào chuyện chính: "Tối nay có tiệc đính hôn của con trai út nhà chú Châu, con tranh thủ thời gian đi mừng thay bố."
"Chú Châu" trong lời bố Từ chính là bố của Châu Nghiên, Châu Chính Hải.
Hai người là bạn bè nhiều năm, quan hệ vô cùng thân thiết.
Nếu không phải vì lẽ đó, Quan Hâm cũng đã chẳng độ lượng với một Châu Nghiên kiêu căng, đỏng đảnh đến vậy. Có lẽ cô đã sớm cắt đứt quan hệ, không bao giờ qua lại nữa rồi.
Quan Hâm cụp mắt, nhíu mày: "Bố không đi ạ?"
"Tối nay Hội đồng quản trị có bữa tiệc đột xuất, bố không đi được. Với mối quan hệ giữa nhà mình và nhà chú Châu, cử trợ lý đi thay cũng không tiện. Quà mừng bố đã chuẩn bị xong cả rồi, lát nữa bố sẽ bảo cậu Vương mang qua cho con."
Nghe vậy, Quan Hâm chỉ đành nhận lời, rồi nhắc nhở: "Anh ấy tới thì bảo gọi cho con trước một tiếng ạ."
Chuyện Quan Hâm hiện đang làm việc tại một công ty con của Tập đoàn Từ Đạt, ngoài vài vị cổ đông trong Hội đồng quản trị và những người thân tín của Từ Văn Mậu ra, người ngoài không một ai hay biết.
Cũng nhờ Quan Hâm mang họ mẹ, nên người trong và ngoài công ty chỉ biết chủ tịch Từ có một cô con gái, chứ chưa từng biết mặt là ai.
Bố Từ rít một hơi thuốc: "Cậu Vương biết chừng mực mà, con cứ chờ điện thoại đi."
Kết thúc cuộc gọi, Quan Hâm trở lại văn phòng. Cô nhìn ra những tòa nhà chọc trời của khu trung tâm thương mại ngoài cửa sổ, đắn đo một hồi rồi vẫn quyết định cầm điện thoại lên, gửi cho Chu Cận Đình một tin nhắn WeChat.
[Tối qua, cảm ơn anh.]
Khung trò chuyện của hai người trống không, liếc mắt một cái là đã thấy hết.
Tin nhắn ngay phía trên vẫn còn là dòng thông báo của hệ thống: "Tôi đã thêm bạn làm liên hệ. Bây giờ có thể bắt đầu trò chuyện".
Nghĩ kỹ lại, hai người họ đúng là chưa từng nhắn tin WeChat cho nhau.
Từ trước đến sau khi đăng ký kết hôn, hễ có việc gì là đều gọi điện, vừa đơn giản lại hiệu quả.
Quan Hâm nhìn khung trò chuyện trống hoác, gửi tin nhắn xong thì tiện tay vuốt sang phải để đóng lại.
Dù sao đi nữa, chuyện tối qua hoàn toàn là lỗi của cô, một lời cảm ơn ít nhất cũng có thể giúp cô vơi bớt đi phần nào gánh nặng trong lòng.
Còn về cái ôm đó…
Cô không còn nhớ rõ đầu óc mơ màng lúc ấy đã nghĩ gì nữa.
Điều duy nhất còn in đậm trong tâm trí cô là Chu Cận Đình rất khỏe, cả người rắn chắc, bế cô lên nhẹ bẫng như không.
Vì phải đi mừng thay bố Từ cho con trai nhà họ Châu, nên chưa đến 5 giờ rưỡi, Quan Hâm đã tan làm sớm.
Tiệc đính hôn được tổ chức tại Khách sạn Nam Hồ, tầng hai, sảnh Hoa Hảo Nguyệt Viên.
Quan Hâm đưa món quà mừng mà bố Từ đã chuẩn bị đến khu vực ghi danh. Cô vừa định đi tìm chú Châu để đích thân chúc mừng thì ngay khoảnh khắc xoay người lại, một người phụ nữ trung niên trạc 40 tuổi vừa hay đi lướt qua bên cạnh.
Người phụ nữ đó có vóc người không cao, mặc một bộ váy mỏng, mái tóc được búi gọn gàng và đeo kính, toát lên vẻ rất trí thức.
Hoàn toàn không thể ngờ đây lại là người có thể đập phá tan tành văn phòng, rồi cùng chồng gây náo loạn đến tận đồn cảnh sát.
Quan Hâm từng thấy ảnh của bà ta trong hồ sơ thẩm định pháp nhân, nên dễ dàng nhận ra ngay, đây chính là nguồn cơn của trận sóng gió Hằng Hải lần này - vợ của Triệu tổng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)