"Chuyện bình thường thôi." Quan Hâm rút tờ khăn giấy lau tay: "Trước khi Hoa Huy khởi động thương vụ mua lại này, cô ta đã tiếp xúc với bên Hằng Hải rồi."
Trình Việt bĩu môi: "Cái thói giậu đổ bìm leo là cô ta rành nhất, giờ Hằng Hải xảy ra chuyện, chưa biết chừng cô ta đang đặt điều nói xấu tụi mình sau lưng thế nào đâu."
"Mặc kệ cô ta đi." Quan Hâm mở nắp máy tính lên: "Mấy giờ qua Hoa Huy họp vậy?"
Trình Việt nghiêm mặt đáp: "Vốn dĩ hẹn lúc một giờ chiều, nhưng trợ lý bên đó báo hôm nay Bộ phận Đầu tư Chiến lược có một buổi lễ ký kết quan trọng, chưa biết mấy giờ mới xong nên bảo chúng ta cứ đợi thông báo."
"Được, cô theo dõi sát sao việc này nhé."
Sau khi Trình Việt rời đi, Quan Hâm gõ mật khẩu mở máy tính. Do vướng miếng băng cá nhân nên độ linh hoạt của ngón tay bị hạn chế ít nhiều.
Cô bóc miếng băng cá nhân ra, trong lòng thầm cảm thán: Chu Cận Đình cũng chu đáo thật đấy.
Thời gian vội vã thoi đưa trong guồng quay công việc bận rộn.
Gần trưa, bên Hoa Huy báo tin lại, thời gian họp vẫn giữ nguyên.
Nhóm Quan Hâm và Trình Việt ăn vội bữa trưa qua loa ở quán cà phê dưới sảnh, chưa tới một giờ đã có mặt tại trụ sở chính của Tập đoàn Hoa Huy.
Trong phòng họp, người của Hoa Huy vẫn chưa đến.
Nhóm Quan Hâm lại rà soát nhanh các trọng tâm của buổi họp thêm một lần nữa.
Đang bàn bạc thì cánh cửa kính mờ chợt vang lên hai tiếng gõ, ngay sau đó được đẩy ra.
Quan Hâm đang chăm chú xem tài liệu nên không ngẩng đầu lên, mãi cho đến khi nghe thấy có người gọi mình: "Giám đốc Quan?"
Giọng nói nghe hơi quen tai.
Quan Hâm ngước mắt nhìn. Sau phút chốc ngạc nhiên, cô mỉm cười nhạt: "Tổng giám đốc Bùi."
Người gõ cửa là Bùi Yến Vân, bạn của Chu Cận Đình.
Bùi Yến Vân dùng một tay giữ cửa, nụ cười ấm áp như gió xuân: "Nhìn loáng thoáng qua tôi đã thấy giống cô, không ngờ đúng là cô thật. Cô có rảnh không, chúng ta ra ngoài nói chuyện vài câu nhé?"
Quan Hâm gật đầu nhận lời, đặt tài liệu xuống bàn rồi bước ra khỏi phòng họp.
Bên ngoài cửa, một dàn quản lý cấp cao của Bộ phận Đầu tư Chiến lược Hoa Huy đang đứng tháp tùng ngay cạnh.
Thấy Bùi Yến Vân chủ động bắt chuyện với Quan Hâm, biểu cảm trên mặt từng người họ đều trở nên đầy ẩn ý.
Dẫu sao Bùi Yến Vân cũng là khách hàng lớn của Hoa Huy, hôm nay hai bên vừa mới ký xong thỏa thuận hợp tác chiến lược.
Họ đã tốn biết bao tâm sức mới móc nối được với tư bản Bùi thị, không ngờ anh ấy lại quen biết với vị cố vấn được thuê ngoài như Quan Hâm.
Bùi Yến Vân và Quan Hâm rảo bước sang căn phòng trống bên cạnh.
"Trước đây tôi có nghe nói Hoa Huy thuê cố vấn bên ngoài hỗ trợ thương vụ mua lại, lúc đó tôi đã tự hỏi không biết có phải là bên công ty cô không."
Quan Hâm khách sáo đáp lời: "Lần này là do may mắn thôi, tình cờ công ty tôi lại đáp ứng được các điều kiện tuyển cố vấn ngoài của Hoa Huy.”
Bùi Yến Vân nhướng mày: "Cô đừng khiêm tốn, vụ dự án Hối Kim năm ngoái công ty cô làm xuất sắc thế nào, cả giới này đều rõ rành rành."
"Anh quá khen rồi." Mấy câu khách sáo xã giao này Quan Hâm cũng đáp lại trôi chảy: "Chủ yếu vẫn là nhờ sếp Bùi có con mắt tinh tường, nhìn ra được tiềm năng của Hối Kim đấy chứ."
Không khí chợt chững lại vài giây.
Bùi Yến Vân lắc đầu bật cười: "Dù sao cũng từng ăn chung một mâm cơm rồi, hai ta bớt tâng bốc nhau đi. Tôi có chuyện này muốn nói với cô."
"Vâng." Quan Hâm hùa theo: "Anh cứ nói."
"Khu nghỉ dưỡng Vân Dữ trực thuộc Tập đoàn Bùi thị sẽ mở cửa thử nghiệm vào cuối tuần này, cô có thời gian đến trải nghiệm không?"
Quan Hâm không vội vã nhận lời mà uyển chuyển đáp: "Chúc mừng anh, tôi sẽ cố gắng sắp xếp qua."
Bùi Yến Vân tiện tay rút từ túi áo trong bộ vest ra một tấm thẻ: "Hôm khai trương thử sẽ có khá nhiều hoạt động, cô có thể rủ thêm bạn bè đi cùng. Đều là người nhà cả, đến đó sẽ được hưởng đặc quyền VIP."
Quan Hâm tinh ý nhận ra bốn số cuối của tấm thẻ kia là 0001.
Điều đó đồng nghĩa với việc đây là chiếc thẻ VIP đầu tiên được phát hành.
Cô thu ánh nhìn lại, khéo léo từ chối: "Tôi nhận thiếp mời là được rồi, không cần thẻ đâu. Có thời gian tôi nhất định sẽ đến ủng hộ."
"Cũng chẳng phải món đồ gì quý giá cho cam, ai cũng có cả mà." Bùi Yến Vân lại đưa tấm thẻ về phía trước thêm chút nữa: "Vừa hay hôm nay tôi mang theo người, thay vì phải nhờ Cận Đình đưa giúp thì tôi đưa thẳng cho cô luôn."
Nói cho cùng, Bùi Yến Vân và Chu Cận Đình cũng cùng một giuộc cả thôi.
Cho dù ngoài mặt có ôn hòa nhã nhặn đến đâu thì từ trong xương tủy họ vẫn mang sẵn cái bản tính độc đoán, quen áp đặt người khác.
Quan Hâm rũ mắt nhìn tấm thẻ, khẽ mỉm cười: "Cảm ơn anh, vậy tôi xin phép nhận nhé."
Nếu còn không nhận nữa, e rằng lại thành ra cô đang không biết điều.
Cùng lắm thì hôm nào đến khu nghỉ dưỡng, cô tiêu pha nhiều thêm một chút coi như trả lại món nợ ân tình này.
Sau khi Bùi Yến Vân rời đi, Quan Hâm cũng quay trở lại phòng họp lúc nãy.
Khoảng chừng 10 phút sau, dàn quản lý cấp cao của Bộ phận Đầu tư Chiến lược Hoa Huy mới đủng đỉnh xuất hiện.
Có điều khác với mọi khi, hôm nay người đến rất đông.
Bảy tám người lần lượt nối gót nhau bước vào. Trong phút chốc, người thì chào hỏi, kẻ thì bắt tay, người thì cười nói rôm rả, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt giả tạo.
Nhớ lúc trước, mỗi lần Hoa Huy tổ chức họp, số người tham dự chưa bao giờ vượt quá con số ba.
Thế mà hôm nay, chỉ tính riêng người ngồi dự thính thôi đã có tận bốn vị.
Trình Việt nhân cơ hội ghé sát tai Quan Hâm thì thầm: "Tôi gọi đây là ‘Hiệu ứng Bùi Yến Vân’ được không nhỉ? Hồi trước tụi mình tới đây, nhóm người này làm gì mà niềm nở được thế này."
Quan Hâm liếc nhìn cô nàng, chỉ mỉm cười chứ không đáp.
Cùng lúc đó.
Sau khi lên xe dưới hầm bãi đỗ, Bùi Yến Vân nảy hứng bất chợt bèn căn dặn tài xế: "Đến Hoàn Đình."
Đến trụ sở chính của Tập đoàn Hoàn Đình, Bùi Yến Vân cứ thế đi thẳng vào phòng Tổng giám đốc như chốn không người.
Tới nơi mới nghe phòng thư ký báo lại rằng Chu Cận Đình đang họp với ban lãnh đạo cấp cao.
Bùi Yến Vân thả mình xuống chiếc sofa ở khu tiếp khách: "Cứ bận việc của các cô đi, tôi đợi cậu ấy."
Nào ngờ, lần chờ này mất đứt 40 phút.
Dẫu sao Bùi Yến Vân cũng chẳng phải kẻ rảnh rỗi, 40 phút đã đủ rút cạn chút kiên nhẫn cuối cùng của anh ấy.
Thế là, anh ấy rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn WeChat.
[Tôi vừa gặp Quan Hâm xong.]
Bấm gửi.
Tin nhắn vừa đi, Bùi Yến Vân khẽ nheo mắt, đưa mắt nhìn về phía phòng họp nằm tít cuối hành lang.
Đúng hai phút sau, kèm theo một tiếng "cạch", cánh cửa gỗ của phòng họp lập tức mở bung ra.
Ngay giây tiếp theo, Chu Cận Đình trong trang phục áo sơ mi đen và quần âu, tay cầm kẹp tài liệu bước ra từ bên trong.
Trần Tùng theo sát bên cạnh anh, đang nhỏ giọng báo cáo chuyện gì đó.
"Tìm tôi có việc gì?"
Bùi Yến Vân nhướng mày với vẻ đầy bỡn cợt: "Thấy tin nhắn WeChat tôi gửi cậu rồi à?”
Chu Cận Đình ngả lưng ra sofa, trầm giọng đáp: "Công ty của cậu và cô ấy có mảng kinh doanh chồng chéo, đụng mặt nhau cũng chẳng có gì lạ."
"Đúng là chuyện gì cũng không qua mắt được cậu." Bùi Yến Vân cố tình rào đón: "Nhưng chuyện tôi định nói không phải chuyện này. Thứ Bảy tuần này cậu có rảnh không?"
Chu Cận Đình không đáp mà hỏi ngược lại: "Có chuyện gì?"
"Khu nghỉ dưỡng Vân Dữ bắt đầu mở cửa thử nghiệm, cùng đi góp vui chút không?"
"Để xem tình hình đã."
Bùi Yến Vân quá hiểu Chu Cận Đình, câu "để xem tình hình" của anh về cơ bản chỉ là một lời thoái thác.
Thấy vậy, anh ấy bèn tỏ vẻ thoải mái: "Nếu bận quá không dứt ra được thì đừng gượng ép. Chỉ là mở cửa chạy thử thôi, cũng chẳng có gì quan trọng."
Chu Cận Đình kiệm lời "ừ" một tiếng, coi như lật qua chủ đề này.
Thế nhưng, Bùi Yến Vân bỗng quay ngoắt thái độ, chuyển lời: "À đúng rồi, còn một chuyện nữa, suýt thì quên mất."
Chu Cận Đình im lặng, ánh mắt thâm trầm chờ đợi câu tiếp theo của người kia.
"Hôm nay tôi mượn hoa dâng Phật, lấy món đồ vốn định chuẩn bị cho cậu đem tặng lại cho Quan Hâm rồi."
Anh ấy ngừng một lát rồi nói tiếp: "Là tấm thẻ khách VIP cao cấp nhất của khu nghỉ dưỡng Vân Dữ. Dù sao thứ Bảy cậu cũng không rảnh, vừa hay cứ để cô ấy cầm thẻ đó vào chơi, đến lúc đó tôi sẽ đích thân tiếp đón."
Bùi Yến Vân vừa dứt lời, cả căn phòng làm việc rộng lớn đã bị bao trùm bởi một bầu không khí im lặng đến ngột ngạt.
Bùi Yến Vân coi như không thấy điều đó, vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm trà.
Còn Chu Cận Đình im lặng hồi lâu, sau đó mới cất giọng lạnh nhạt đầy ẩn ý: "Cậu đúng là khéo sắp xếp nhỉ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

