Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai cô gái rất nhanh đã đổi chủ đề, còn hai người đàn ông mà họ đoán già đoán non kia thì đã ngồi vào chỗ trên tầng hai của phòng biểu diễn vở “Mẫu Đơn Đình".
Côn khúc là nghệ thuật hàn lâm, kén người thưởng thức, phòng biểu diễn cũng không lớn, vé một suất diễn chỉ bán 50 tờ, không so được với hài kịch cùng khung giờ ở bên cạnh, một suất 700 vé đều có thể bán sạch sành sanh.
Lục Thời Yến quét mắt nhìn những khán giả lần lượt đi vào.
Có người trẻ tuổi, nhưng ít, phần lớn là người trung niên và cao tuổi.
Những ngón tay dài với khớp xương rõ ràng gõ nhẹ lên tay vịn, anh nhàn nhạt đánh giá: "Náo nhiệt hơn trong tưởng tượng."
Tiêu Tư Vũ lười biếng ngả người vào ghế ngồi: "Cuối tuần đông người, hơn nữa suất diễn này là do em Thẩm hát, cô ấy là hoa đán trụ cột của đoàn Côn khúc Thanh Ngọc, phần lớn khán giả đều vì danh tiếng của cô ấy mà đến."
Lục Thời Yến ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên, ngón tay dài gõ nhẹ màn hình điện thoại, vừa trả lời email công việc vừa nhàn nhạt nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì hai tháng trước lúc cậu theo đuổi cô hot girl mạng kia cũng nói như vậy."
Tiêu Tư Vũ phản bác: "Lần này không giống, em Thẩm khác với những cô gái khác. Nói không ngoa thì cô ấy cứ như tiên nữ không vướng bụi trần vậy, tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên đã cảm thấy hồn vía đều bị móc đi mất, hận không thể mang cô ấy về nhà mà thờ phụng."
Lục Thời Yến cười khẩy, không tiếp lời.
Cái nết thấy ai yêu người đó của thằng bạn nối khố này, anh lười nói nhiều.
Khoảng năm phút sau, nhân viên công tác giơ bảng đèn dọn dẹp hội trường, trên màn hình nhấp nháy chạy dòng chữ "Buổi biểu diễn sắp bắt đầu, vui lòng tắt điện thoại hoặc chuyển sang chế độ im lặng, cảm ơn đã hợp tác".
Tiêu Tư Vũ dùng khuỷu tay huých nhẹ Lục Thời Yến: "Sắp mở màn rồi."
Tấm màn nhung đỏ từ từ kéo lên, nơi ánh đèn u tối, nghe thấy tiếng phách gỗ gõ nhẹ, tiếng sáo trúc trong trẻo vang lên.
Lục Thời Yến tắt màn hình điện thoại, ánh mắt lạnh nhạt hướng về phía sân khấu.
Năm phút trước khi mở màn, tại hậu trường.
Thẩm Tĩnh Xu đã trang điểm chỉnh tề cầm điện thoại, gửi một tin nhắn cho hộ lý ở bệnh viện: "Dì Trương, buổi biểu diễn của cháu 9 giờ rưỡi kết thúc, khoảng 10 giờ cháu có thể đến bệnh viện, phiền dì ở lại với bà nội cháu thêm một lát, tiền thù lao thế nào cũng được."
Đợi mãi đầu bên kia mới có hồi âm: "Được rồi, cô gái nhỏ như cháu cũng không dễ dàng gì, yên tâm diễn đi, bà nội cháu ở đây dì trông chừng cho."
Thấy bà ấy đồng ý, đôi mày đang nhíu lại của Thẩm Tĩnh Xu mới giãn ra, vội vàng gửi một câu cảm ơn qua.
Bỗng nhiên, vai cô bị vỗ một cái.
Thẩm Tĩnh Xu hơi ngạc nhiên, xoay người lại thì nhìn thấy gương mặt tươi cười của Văn Dĩnh: "Tĩnh Xu, sắp lên sân khấu rồi sao em còn cầm điện thoại thế."
Văn Dĩnh là sư tỷ của Thẩm Tĩnh Xu, diễn vai thiếp đán trong hành Đán, đóng vai nha hoàn Xuân Hương trong vở "Mẫu Đơn Đình".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








