Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đêm đầu hè, hoa hợp hoan trước cửa nhà hát lớn Hỗ Thành đang độ nở rộ.
Gió mát thổi qua, một đóa hợp hoan màu hồng rơi xuống đất, giây tiếp theo lại bị chiếc xe hơi màu đen nghiền nát, để lại hương thơm ngọt ngào vương vãi trên mặt đất.
Chiếc xe hơi dừng lại trước cửa nhà hát, cửa xe bên phải mở ra trước.
Bên trong bước ra một người đàn ông trẻ tuổi khoảng hai mươi lăm, vẻ ngoài đẹp trai cộng 3 điểm, trang phục hàng hiệu thời thượng cộng 3 điểm, chiếc Rolls-Royce sáng bóng kia cộng 7 điểm.
Ngay từ khi bước ra khỏi xe, Tiêu Tư Vũ đã nhận được đủ loại ánh mắt đánh giá từ người qua đường, anh ta sớm đã quen với việc này, ngẩng đầu liếc nhìn biển hiệu nhà hát, bên tai lại vang lên tiếng đóng cửa xe.
Anh ta nhìn theo hướng âm thanh về phía người đàn ông cao lớn có khí chất lạnh lùng bên cạnh xe, nhướng mày nói: "A Yến, phải vào hội trường nhanh thôi."
Bên cạnh cửa xe bên trái, người đàn ông được gọi là A Yến rũ mắt xuống, những ngón tay dài trắng lạnh chậm rãi xắn tay áo sơ mi đen lên.
Điều chỉnh đến độ cao thích hợp, anh mới ngẩng đầu lên, liếc nhìn Tiêu Tư Vũ một cái: "Đến đây."
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng, toát lên sự ung dung và cao quý của người ở địa vị cao lâu ngày.
Dù là bạn nối khố cùng nhau lớn lên, mỗi lần nghe thấy giọng nói của Lục Thời Yến, Tiêu Tư Vũ vẫn không nhịn được phải tán thưởng, cho dù không làm ông chủ, với điều kiện giọng nói này đi làm diễn viên lồng tiếng cũng có thể kiếm bộn tiền.
Huống hồ Lục Thời Yến còn sở hữu một gương mặt tuấn tú, lạnh lùng.
"Không ngờ ngoài đời thực lại có thể gặp được anh đẹp trai có nhan sắc cỡ này? Đỉnh của chóp."
Mãi đến khi hai người đàn ông có khí chất khác biệt kia bước vào nhà hát, các cô gái ở cửa vẫn chưa tản đi, mà tò mò quan sát tấm áp phích dán trước cửa nhà hát, đoán xem họ đi xem vở kịch nào.
Trong những tấm áp phích đủ loại, có hài kịch hiện đại, kịch nhập vai, nhạc kịch và cả biểu diễn Côn khúc.
"Người trẻ tuổi chắc chắn là đi xem hài kịch rồi nhỉ?"
"Chưa chắc, người giàu có gu thẩm mỹ chắc chắn rất cao, họ hẳn là đi xem hòa nhạc Pháp, như vậy mới xứng với khí chất của họ."
"Xì, sao cậu không nói họ đi nghe Côn khúc? Trên áp phích kia có viết mà, Côn khúc là ông tổ của trăm loại kịch, di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, nếu bàn về độ sang chảnh thì đâu có kém buổi hòa nhạc kia đâu?" (1)
(1) Côn khúc hay Côn kịch/Tuồng Côn Sơn: Là một thể loại hí kịch của tỉnh Giang Tô, Trung Quốc. Đây là một trong những loại hình hí kịch cổ nhất của nghệ thuật Ca kịch Trung Quốc, ra đời vào khoảng cuối thế kỉ XIV (khoảng cuối thời nhà Nguyên, đầu thời nhà Minh). Côn kịch là loại hình nghệ thuật đầu tiên của Trung Quốc được UNESCO đưa vào danh sách Kiệt tác truyền khẩu và phi vật thể nhân loại.
"Côn khúc toàn là người già nghe thôi, người trẻ tuổi ai mà nghe cái này chứ? Ê a một câu hát mất cả buổi, sốt ruột chết đi được."
"Kể cũng đúng..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








