Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hôn Nhân Cuồng Nhiệt Của Diễn Viên Côn Kịch Và Đại Lão Giới Kinh Doanh Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Vốn là đồng nghiệp cùng đoàn kịch, Văn Dĩnh cũng biết tin bà nội của Thẩm Tĩnh Xu mắc ung thư phải nằm viện, không khỏi thở dài: "Con người ta hễ có tuổi là đau ốm bệnh tật lại kéo đến. Mà này, ngày phẫu thuật của bà nội em đã ấn định chưa?"

Thẩm Tĩnh Xu đưa tay chỉnh lại chiếc áo choàng thêu màu đỏ thắm, khẽ đáp: "Sáng ngày kia ạ."

Văn Dĩnh nói: "Thứ ba à."

Thẩm Tĩnh Xu vâng một tiếng: "Em đã xin phép trưởng đoàn rồi."

Văn Dĩnh vỗ vai cô, xem như an ủi: "Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, việc quan trọng bây giờ là lên sân khấu diễn cho tốt."

Thẩm Tĩnh Xu mỉm cười dịu dàng: "Em biết mà."

Dứt lời, một hồi trống nhạc cùng tiếng sáo vang lên.

Buổi diễn hôm nay mở màn bằng trích đoạn "Kinh Mộng", tiếng nhạc cất lên cũng đồng nghĩa với việc thiên kim tiểu thư Đỗ Lệ Nương sắp sửa bước ra.

Văn Dĩnh theo bản năng nhìn sang Thẩm Tĩnh Xu bên cạnh. Chỉ thấy thiếu nữ xinh đẹp vừa rồi còn vương chút u sầu, ngay khi khép lại chiếc áo choàng đỏ, thần thái nơi đáy mắt đã lập tức thay đổi.

Đó là vẻ đoan trang thanh tú, ung dung tự tại cần có của một tiểu thư khuê các.

"Chị Văn, em lên trước đây." Cô cong mắt cười với Văn Dĩnh, gót sen khẽ bước, đi về phía sân khấu.

Mặc dù đã cùng đứng chung sân khấu nhiều lần, nhưng Văn Dĩnh vẫn bị đôi mắt linh động của Thẩm Tĩnh Xu làm cho kinh ngạc.

Đó là đôi mắt hạnh mang đậm nét cổ điển, hai đầu hơi nhọn, phần giữa tròn trịa, nếp mí đôi rõ ràng gọn gàng, con ngươi vừa đen vừa sáng. Khi không nhìn ai trông cô có vẻ ngây thơ, nhưng hễ ánh mắt lưu chuyển thì lại như sóng nước long lanh, rực rỡ tỏa sáng.

Trong lòng Văn Dĩnh thầm cảm thán, thảo nào mới 22 tuổi cô đã trở thành hoa đán trụ cột của đoàn kịch. Nếu sư muội này có thể kiên trì theo đuổi nghề, chắc chắn tương lai tiền đồ sẽ rộng mở vô cùng.

Trên sân khấu rộng lớn, Thẩm Tĩnh Xu trong bộ áo hồng khoác choàng đỏ, nương theo nhịp trống, uyển chuyển bước ra.

Sau khi đứng định vị, cô khẽ nâng tay áo, mười ngón tay thon dài yêu kiều khép lại bên tai, tạo nên một màn ra mắt tuyệt đẹp.

Một trong những đặc điểm quan trọng nhất của vai đào, chính là cái đẹp.

Giọng hát đẹp, dáng vóc đẹp, tạo hình lại càng phải đẹp.

Đỗ Lệ Nương trên đài vừa xuất hiện, khán giả dưới đài đều sáng bừng đôi mắt, vài khán giả mê kịch lâu năm liên tục gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng.

Còn tại ghế VIP trên tầng hai, ngay từ lúc Thẩm Tĩnh Xu bước ra, Tiêu Tư Vũ đã trở nên phấn chấn.

Anh ta chỉ vào thiếu nữ đang khoác áo choàng đỏ trên sân khấu, trông tựa như một đóa hải đường kiều diễm, giọng điệu kích động: "A Yến, đó chính là em Thẩm đấy, xinh không!"

"Nói nhỏ thôi."

Lục Thời Yến nhíu mày nhắc nhở, rồi nhìn theo hướng tay Tiêu Tư Vũ chỉ.

Chỉ thấy vai tiểu thư trên đài, mũ hồng đính ngọc, ánh mắt long lanh, giọng hát uyển chuyển cất lên: "Mộng hồi oanh chuyển, loạn sát niên quang biến, nhân lập tiểu đình thâm viện..."

Từ sân khấu đến khán đài cách nhau một đoạn khá xa, nhưng vẫn có thể nhìn rõ vẻ rạng ngời nơi mày mắt cô.

Quả thực đúng như lời Tiêu Tư Vũ nói, đó là một đôi mắt mỹ nhân câu hồn đoạt phách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc