Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

HỒN MA SÀI GÒN Chương 3: Hành Lang Tầng 13

Cài Đặt

Chương 3: Hành Lang Tầng 13

Tác giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Cầu thang Chung cư 727 kêu cót két dưới từng bước chân, âm thanh vang vọng như tiếng rên rỉ từ lòng tòa nhà. Mỗi nhịp bước, mỗi thanh bậc đều như nhớ rõ dấu chân người từng qua – và có lẽ, chưa từng rời khỏi.

Ánh đèn pin của Minh chỉ chiếu được vài mét trước mặt, để lại bóng tối dày đặc bám riết phía sau. Tới tầng 10, không khí đột ngột đặc quánh, như có ai đó đang thở sát bên gáy.

Lan siết chặt tay Minh, máy ảnh đeo trước ngực khẽ rung theo từng nhịp tim. Đôi mắt cô, từng lấp lánh sự háo hức, giờ chỉ còn sót lại chút tò mò mong manh đang bị nuốt dần bởi nỗi bất an. Hùng lặng lẽ đi cuối, ánh mắt lướt qua từng góc tối, nơi bóng dáng người phụ nữ áo trắng vẫn lảng vảng. Tim anh đập mạnh – không phải vì sợ, mà vì anh biết: cô ta chưa từng rời đi.

“Minh… mày chắc muốn lên tầng 13 hả?” – Lan hỏi khẽ, như sợ tiếng nói lớn sẽ đánh thức thứ gì đó. “Từ tầng ba tao đã thấy rợn rồi. Giờ thì… lạnh tới xương luôn.”

Minh quay lại, nở một nụ cười gượng, cố trấn an. Nhưng anh cũng cảm nhận rõ cái lạnh đang len lỏi qua lớp áo, lạnh kiểu không phải từ gió – mà từ bên trong tường gạch, nền gạch, từ chính nơi này.

Minh dừng lại, liếc sang Hùng, nửa đùa nửa dò xét. “Lại chuyện ma nữa? Nếu có ma thật, sao chỉ mày thấy? Tao với Lan đâu có thấy gì?”

Anh nói vậy, nhưng mắt vẫn bất giác nhìn quanh – như chờ một cái bóng bất thường xuất hiện từ góc tối nào đó.

Hùng không đáp. Mắt anh dán vào góc hành lang, nơi có gì đó vừa chuyển động. Anh biết nếu kể ra, Minh sẽ cười nhạt, Lan sẽ hoảng. Nhưng ánh mắt u uẩn kia, đầy van xin và đau đớn, đang in rõ trong tâm trí anh.

“Tao không đùa,” anh nói khẽ, khàn giọng. “Tụi mày muốn lên thì đi, nhưng đi cẩn thận.”

Tầng 13.

Hành lang nơi đây dường như ngưng đọng thời gian. Mùi ẩm mốc xộc lên, nồng và ngái, như thi thể ký ức chưa kịp phân hủy. Những cánh cửa sắt rỉ sét nằm im lìm, khóa chặt. Gió không thổi, nhưng không khí vẫn lay động – như có ai đó vừa lướt qua mà mắt người không kịp nhìn.

Minh dừng lại trước căn phòng cuối hành lang. Tấm biển méo mó vẫn còn hàng chữ “1301”, ánh đèn pin rọi lên cánh cửa gỗ mục nát, bản lề đã bung hẳn một bên. Anh thử đẩy nhẹ – cửa không nhúc nhích.

“Khóa rồi,” Minh nói, có phần hụt hẫng. “Nghe đồn phòng này là chỗ ông lính Mỹ tự tử. Treo cổ trong phòng, rồi cô người yêu Việt cũng chết theo. Không rõ do tình, hay do bị ép chết chung.”

Anh vẫn muốn tin đó chỉ là truyền thuyết. Nhưng không khí lạnh bất thường và sự im lặng tuyệt đối ở tầng này khiến giọng anh cũng nhỏ dần.

Lan giơ máy ảnh chụp cánh cửa, cố giữ tay vững. “Chết vì tình nghe… vừa lãng mạn, vừa rợn người. Nhưng nếu yêu nhau, sao lại thành hồn ám dai vậy? Phải có gì oan khuất chứ.”

Trong cô, sự tò mò và sợ hãi giằng co kịch liệt. Nhưng cô vẫn chưa chịu thua.

Minh nhún vai. “Tao có đọc một bài báo cũ – nói ông lính này dính bê bối thời chiến. Có thể bị đồng đội chơi xấu, hoặc cô gái bị kéo theo. Không ai biết chắc. Nhưng cái tầng này – từng là nơi tụi Mỹ ăn chơi, nên… chắc chắn có nhiều chuyện bẩn.”

Nói vậy, nhưng ánh mắt Minh vẫn lướt qua Hùng – như thể mong bạn mình xác nhận hoặc phủ nhận điều gì đó.

Hùng lên tiếng – giọng anh lúc này như trượt ra từ đáy một giấc mơ tăm tối. “Không phải tin đồn. Cô ấy không muốn chết.”

Anh bước đến gần cửa phòng 1301, đặt tay lên lớp gỗ ẩm mốc. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Và rồi – hình ảnh lóe lên như phim cũ: một cô gái trẻ, áo dài trắng, đôi mắt đẫm nước, ngước nhìn ai đó van xin. Bên cạnh, một người đàn ông tóc vàng nằm gục, dây thừng vẫn còn siết quanh cổ.

“Giúp tao...” – giọng nói vang lên trong đầu Hùng, yếu nhưng rõ như người đang thì thầm ngay bên tai.

“Hùng, mày ổn không?” – Lan đặt tay lên vai anh, giọng cô run. Sự sợ hãi giờ đã nuốt trọn những gì cô từng hăm hở. Cô không còn muốn ảnh đẹp – chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Hùng mở mắt, lùi nhẹ lại. “Tao… ổn. Nhưng tụi mày không nên mở cánh cửa này. Chưa phải lúc.”

Anh không giải thích thêm, nhưng trong lòng biết rõ – nếu bước vào, họ sẽ không còn là người ngoài cuộc nữa.

Minh cười gượng, cố phá tan không khí. “Mày nói vậy làm tao lạnh sống lưng thiệt. Thôi, nếu không vô được thì đi dọc hành lang chụp thêm vài tấm. Hùng, có gì… nói liền. Đừng để khẩu nghiệp thành nghiệp thật.”

Cả ba bắt đầu đi dọc hành lang. Đèn pin quét qua từng mảng tường loang lổ. Lan đột ngột dừng lại, chỉ tay vào một góc tối, giọng lạc đi: “Minh… nhìn cái đó…”

Minh lia đèn theo hướng cô chỉ. Trên tường, hiện ra dòng chữ nguệch ngoạc bằng sơn đỏ đã phai: “Đừng lên đây.”

Anh nuốt khan. “Chắc… đám trẻ rảnh rỗi vẽ bậy.”

Lan lắc đầu, ánh mắt chực trào. “Trẻ nào leo tầng 13? Mà… mày thấy màu sơn đó không? Như máu ấy...”

Hùng tiến lại gần, im lặng nhìn dòng chữ. Lòng anh căng lên như dây đàn. Bất chợt – “rắc!” – một âm thanh như kính vỡ bị giẫm vang lên từ cuối hành lang.

Minh vội chiếu đèn – nhưng chỉ thấy bụi bay lơ lửng trong không khí. “Chắc… gió làm rớt gì đó,” anh lắp bắp, nhưng giọng không còn vững.

Lan bám chặt cánh tay Minh, giọng vỡ vụn: “Tao không chịu được nữa… Có gì đó ở đây thật.”

Trước khi ai kịp phản ứng, một tiếng thì thầm nhẹ như gió lướt qua:

“Đi… đi...”

Không ai lên tiếng. Cả ba đứng lặng. Minh cố cười, nhưng môi cứng đờ. “Tụi mày có nghe thấy gì không...? Hay chỉ tao tưởng tượng?”

Hùng nhìn thẳng vào mắt Minh, giọng trầm xuống: “Không tưởng tượng. Là cô ấy. Cô ấy muốn tụi mình đi. Nhưng có… thứ khác muốn tụi mình ở lại.”

Lan gần như bật khóc. “Thứ khác là cái gì? Hùng… nói rõ đi!”

Hùng không trả lời. Anh quay lại nhìn cửa 1301 – nơi một luồng khí lạnh đang rò rỉ như lời mời không thành tiếng.

“Tụi mình không thể quay đầu đâu,” anh nói. “Minh, quyết đi. Lên tiếp – hay quay về?”

Minh nhìn cánh cửa, rồi nhìn Hùng và Lan. Trong lòng anh, lý trí đã thua. Chỉ còn tiếng tim đập mạnh như trống trận.

“Lên,” anh nói. “Tụi mình không đến đây để bỏ chạy.”

Nhưng chính anh cũng không biết – sau cánh cửa kia, thứ đang chờ họ không chỉ là bóng ma của một câu chuyện xưa, mà là phần bóng tối chưa từng được nhắc tên của chính Sài Gòn này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc