Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

HỒN MA SÀI GÒN Chương 4: Cánh Cửa 1301

Cài Đặt

Chương 4: Cánh Cửa 1301

Tác giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương

Hành lang tầng 13 của Chung cư 727 Trần Hưng Đạo chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn ánh đèn pin chập chờn trong tay Minh cắt ngang màn đêm. Không gian lặng đến nghẹt thở – và tiếng thì thầm “Đi đi…” vẫn văng vẳng đâu đó trong đầu cả ba người, như một dư chấn tâm linh chưa tan.

Dòng chữ đỏ “Đừng lên đây” trên bức tường nứt loang giờ hiện rõ hơn bao giờ hết – như một dấu ấn không dành cho người sống.

Minh đứng trước cánh cửa phòng 1301, tay siết chặt đèn pin. Trái tim anh đập mạnh, không còn vì sự tò mò của một nhà báo, mà bởi thứ gì đó sâu hơn: nỗi hoài nghi đang bắt đầu nhấm vào lý trí.

Lan áp sát sau lưng anh, chiếc máy ảnh run trong tay. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt để không bật lên lời cầu xin quay đầu. Hùng đứng phía sau, lặng lẽ, mắt dán vào cánh cửa gỗ mục nát nơi luồng khí lạnh vẫn đang rỉ ra từng hơi – như một lời mời mỏng mảnh và đáng sợ.

“Minh… tao nói thật, tụi mình chuồn đi,” Lan nói, gần như nghẹn. “Cái chữ kia, tiếng thì thầm, mọi thứ đều sai. Tao không ổn chút nào.”

Minh quay lại, cố nặn ra một nụ cười gượng. “Bình tĩnh. Có thể chỉ là… tụi nhóc vẽ bậy. Tụi mình lên tận đây rồi, không vào coi thì phí công.”

Anh nói vậy, nhưng tay vẫn chưa dám chạm vào nắm cửa. Cái lạnh từ hành lang như bò dần lên sống lưng, làm da anh nổi gai. Mỗi bước đi ở đây đều như chạm vào điều cấm kỵ.

Hùng, từ nãy đến giờ im lặng, bất chợt cất tiếng. Giọng anh trầm và dứt khoát:

“Không phải tụi nhóc. Cô ấy nói rõ: đi đi. Nhưng… có thứ khác lại muốn tụi mình ở lại.”

Minh quay đầu nhìn bạn, ánh mắt nửa cảnh giác, nửa không tin. “Mày lại thấy cái gì nữa hả Hùng? Mỗi mình mày thấy hoài luôn vậy đó.”

Nhưng giọng nói của Minh không còn cứng như lúc đầu. Một phần trong anh đã bắt đầu lỏng ra – bởi vẻ mặt nghiêm trọng kia của Hùng chưa từng sai.

Lan quay sang Hùng, giọng gần như nức nở. “Hùng… cô ấy là ai? Thứ gì muốn tụi mình ở lại? Mày nói đi, tao chịu hết nổi rồi!”

Hùng siết chặt tay. Ánh mắt anh không rời khỏi cánh cửa. Luồng khí lạnh từ bên trong không đơn thuần là không khí – nó mang theo cả nỗi buồn, cả ký ức chết nghẹn chưa từng được gọi tên.

“Cô ấy chết oan,” Hùng đáp, giọng khàn. “Và… không phải chỉ một mình cô ấy.”

Minh hít sâu, bước lên trước, tay chạm vào nắm cửa mục. Chạm vừa đủ để cảm thấy một cơn buốt lạnh lan khắp cánh tay, khiến anh giật mình rụt lại. “Gì vậy…?”

Lan giật tay Minh lại, gần như hoảng. “Minh! Mày điên rồi! Cửa đó không phải chỗ tụi mình nên vào!”

Hùng bước đến, mắt không rời cánh cửa. “Đừng mở. Chưa đến lúc. Có thứ bên trong… chưa sẵn sàng cho tụi mình biết.”

Giọng anh không mang vẻ hù dọa, mà là một sự cảnh báo rất thật – từ người đã từng đứng ở ranh giới giữa hai thế giới.

Minh lắc đầu, giọng cứng hơn, nhưng không còn chắc. “Tụi mày nói riết tao cũng muốn tin luôn á. Nhưng tao vẫn không bỏ được cảm giác… chỉ là tụi mình tưởng tượng.”

Anh vừa dứt lời thì – xoẹt – một tiếng lạ vang lên từ cuối hành lang, như thể có ai đó đang kéo vật gì nặng trên sàn gạch.

Cả ba quay phắt lại. Đèn pin của Minh quét vội – và họ nhìn thấy một chiếc ghế gỗ – vốn nằm đổ ở góc tường – giờ đã dựng đứng giữa hành lang, ngay ngắn, như thể ai đó vừa… đặt xuống.

Lan hét lên, máy ảnh rơi xuống sàn, flash bật lên một cách ngẫu nhiên, chớp một ánh sáng trắng lạnh cắt ngang bóng tối. “Tụi mày thấy chưa!? Cái ghế đó! Nó… nó tự di chuyển!”

Minh lắp bắp, ánh đèn pin run trong tay. “Chắc… gió đẩy… hay gì đó…” Nhưng anh không thể thuyết phục chính mình. Chiếc ghế kia không thể nào tự đứng lên như vậy.

Nhưng xen lẫn vào đó là một tiếng khác – trầm hơn, khàn hơn – như từ một nơi tối thẳm cất lên:

“Ở lại.”

Lan run rẩy nhặt lại máy ảnh, mắt rơm rớm. “Hùng… cô gái đó là ai? Mày biết cái gì thì nói đi. Tụi mình không thể ở đây nữa.”

Minh nhìn Hùng, giọng thấp đi. “Tụi mày nói cứ như mày nhớ chuyện của người khác vậy. Mày… mày biết tên cô gái?”

Hùng siết chặt tay, rồi khẽ gật đầu. “Linh. Tên cô ấy là Linh. Và… cô ấy không tự tử. Cả hai người đều bị giết.”

Minh và Lan đứng sững.

“Hùng… sao mày biết?” – Minh hỏi, giọng nghèn nghẹn. “Mày thấy gì?”

Hùng không trả lời ngay. Anh nhìn về phía cuối hành lang – nơi cô gái áo trắng đang đứng, im lặng. Mắt cô – đẫm nước. Không phải giận dữ, mà là cầu cứu.

“Tao không chắc đó là ký ức của ai. Nhưng nếu tụi mình không cẩn thận, tụi mình cũng sẽ thành người không được kể lại.”

Cả ba người im lặng.

Tiếng gió rít khe khẽ, xuyên qua hành lang lạnh. Nhưng lần này, không chỉ là gió – mà là tiếng khóc. Xa lắm. Nhưng rất gần. Một nỗi buồn đặc sệt tràn ra từ những bức tường.

Cánh cửa 1301 vẫn đóng. Nhưng nỗi sợ đã mở ra.

Và lúc này, không ai còn chắc – liệu họ vẫn còn đang đứng trong thế giới của người sống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc