Tác giả: Lãnh Nguyệt Hoa Sương
Ánh đèn pin của Minh lia qua hành lang tối om của Chung cư 727 Trần Hưng Đạo, rọi vào những mảng tường loang lổ, sàn nhà phủ lớp bụi dày. Gió rít qua các khung cửa sổ vỡ tạo nên những âm thanh lạnh sống lưng – như tiếng rên rỉ vang vọng từ quá khứ. Lan bất giác rùng mình.
Minh quay lại, cười nửa đùa nửa thật.
“Bộ quên ai là người rủ tụi này đi sao? Với lại, không vô sâu thì lấy gì viết bài?”
Lan bĩu môi nhưng vẫn bước tiếp. Hùng thì dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét, nhìn chằm chằm vào khe hở như đang nghe ngóng điều gì.
Minh nhận ra, quay lại hỏi:
“Hùng, có gì không? Cậu thấy gì à?”
Hùng lắc đầu. “Không. Chỉ là... cảm giác chỗ này rất nặng. Tụi mày đi cẩn thận.”
Minh nhún vai, nhưng trong lòng bắt đầu chộn rộn. Anh chưa bao giờ tin vào ma quỷ, nhưng biểu cảm của Hùng khiến anh không thể hoàn toàn phớt lờ.
“Thôi, đi tiếp. Tầng 1 chắc chẳng có gì đâu. Mấy chuyện kỳ lạ thường xảy ra ở tầng trên. Gần phòng 1301.”
Cầu thang cũ kỹ rên rỉ dưới mỗi bước chân. Vừa đi, Minh vừa kể lại những gì anh tìm được khi tra cứu.
“Tòa nhà này hồi xưa là khách sạn Building President. Thời chiến, lính Mỹ ở đây, biến nó thành chốn ăn chơi – có bar, có vũ trường, cả gái bán hoa. Sau chiến tranh, bỏ hoang. Dần dà thành chung cư cho dân lao động. Người ta đồn có một lính Mỹ tự tử ở đây. Rồi bạn gái hắn – cô gái Việt – cũng chết theo. Kể từ đó, cư dân nghe đủ thứ: bước chân, tiếng khóc, thậm chí thấy bóng người.”
Lan cau mày, vừa chụp ảnh vừa hỏi:
“Mà họ chết sao? Tự tử vì tình hay bị giết? Nếu chỉ là tự tử, sao hồn cứ quanh quẩn ở đây hoài?”
Minh nhún vai.
“Toàn tin đồn. Không có gì chính thức. Có người còn bảo nơi này bị trấn yểm, hoặc xây trên đất dữ. Tao không tin mấy vụ đó... nhưng cũng muốn kiểm chứng.”
Lặng nãy giờ, Hùng bỗng lên tiếng, giọng thấp lạnh:
“Không phải đất dữ. Là oan khuất. Người chết ở đây không được siêu thoát. Có thứ gì đó giữ họ lại.”
Câu nói khiến Minh và Lan quay phắt lại. Minh cười gượng, muốn làm dịu bầu không khí:
“Nghe cậu nói như phim kinh dị vậy. Cậu biết gì nữa không?”
Hùng không trả lời. Chỉ bước tiếp. Nhưng trong lòng anh, hình ảnh người phụ nữ áo trắng ban nãy vẫn hiện lên rõ như in – ánh mắt đó không chỉ u buồn, mà như đang cầu cứu.
Anh từng hứa sẽ không can dự nữa. Nhưng rồi câu nói của Lan lại vọng về:
“Cậu không muốn giúp họ sao?”
Lên đến tầng ba, cả ba cảm nhận rõ không khí thay đổi. Không có gió, nhưng lạnh. Một kiểu lạnh len vào da thịt.
Lan dừng lại, kiểm tra máy ảnh, lẩm bẩm:
“Kỳ vậy. Pin tao mới sạc mà còn có 20%.”
Minh lia đèn pin, nhưng ánh sáng bắt đầu chập chờn.
“Chắc tại độ ẩm cao. Mấy thiết bị điện tử dễ bị hư ở chỗ như này lắm.”
Anh cố nói cho vững, nhưng ánh mắt vẫn liếc sang Hùng – như đang hỏi ngầm.
Hùng không đáp, nhưng anh biết có gì đó đang hiện diện gần họ. Không chỉ là bóng trắng. Mà là thứ khác. Mạnh hơn. Cảm giác rõ rệt như ánh mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân họ.
Rồi –
“Cạch.”
Một tiếng động khô khốc vang lên từ cuối hành lang. Cả ba khựng lại. Minh chiếu đèn – nhưng hành lang trống rỗng. Bụi bay mờ mờ trong ánh sáng yếu ớt.
“Gì vậy?” – Lan thì thầm, giọng run. Cô bấm máy ảnh liên tục, nhưng hình ảnh hiện lên chỉ là một khoảng đen đặc.
Minh nuốt khan. “Chắc chuột... Hoặc gió. Chỗ này hoang phế, mấy âm thanh đó là bình thường.”
Hùng bước lên một bước, nói nhỏ:
“Không phải chuột. Là họ. Họ biết tụi mình ở đây.”
Minh định bật lại, nhưng ánh mắt của Hùng khiến anh im bặt. Sự nghiêm túc trong giọng nói kia... không thể giả.
Lan run nhẹ. “Tụi mình về đi. Mai quay lại. Tao thấy chỗ này... không ổn.”
Minh lắc đầu, giọng cương quyết:
“Mới bắt đầu thôi. Tầng 13, phòng 1301 – chỗ đó mới là tâm điểm của mọi tin đồn. Lên đó chụp vài tấm, lấy tư liệu rồi về. Hùng, cậu ổn không?”
Hùng gật nhẹ.
“Đi. Nhưng cẩn thận. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì không cần thiết.”
Họ tiếp tục bước lên cầu thang. Không ai nói gì. Tiếng bước chân vang vọng trong lòng tòa nhà như vang dội từ đâu đó xa xăm.
Và trong bóng tối, những âm thanh lạ lùng bắt đầu vang lên – thì thầm, tiếng cười khe khẽ, tiếng chân kéo lê... hay tất cả chỉ là ảo giác?
Chung cư 727 đang dần mở ra bí mật của nó.
Và ba người... chỉ vừa mới chạm vào phần nổi của tảng băng chìm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


